[Thập Niên] Vợ Đẹp Trong Tứ Hợp Viện - Chương 329: Cô muốn làm thế nào?
Cập nhật lúc: 2026-01-06 01:02:39
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Kim Dương cúp điện thoại, đầu thấy Hàn Kim Nguyệt đang lấm la lấm lét, lập tức nổi giận.
"Sao nào, sợ mắng Du Quang Minh của em ?
Có thể chút tiền đồ ?"
"Không , em...
em lấy ấm nước nóng, con đại tiện , em rửa m.ô.n.g cho con." Hàn Kim Nguyệt vội vàng giải thích.
"Vậy em bận , về xưởng , chuyện gì đợi tan về ." Hàn Kim Dương xua tay, xoay rời .
Nhìn theo bóng lưng Đại Ca, sống mũi Hàn Kim Nguyệt cay cay, nước mắt chực trào , quả nhiên thật sự khác xưa , nếu như cha còn sống thì kiểu gì cũng để Tiểu Nguyệt ở nhà khách.
Từ nhà khách đến xưởng nội thất đúng lúc ngang qua xưởng may, Hàn Kim Dương xem thời gian, lúc Tú Tú chắc , liền báo cho Tú Tú một tiếng rằng Tiểu Nguyệt về, hiện đang ở nhà khách.
"Chỉ xách theo một cái túi nhỏ, lát nữa trưa tan , em và Tiểu Vũ qua đó , về nhà lấy hai bộ quần áo, lớn thì trẻ con cũng đồ giặt." Hàn Kim Dương nghĩ đến đứa cháu gái mới ba tháng tuổi, lòng mềm đôi chút.
"Để em về nhà lấy quần áo cho, và Tiểu Vũ cứ qua đó , Tiểu Nguyệt từ Hán Thành chạy về, chắc chắn ít uất ức với hai , giận đến mấy thì đó cũng là em gái ruột của các , cứ từ từ , đừng chấp nhặt nữa." Tô Tú Tú đẩy nhẹ một cái.
Đã qua bao nhiêu năm , cơn giận lớn đến mấy cũng nguôi ngoai, nhưng Tô Tú Tú thà chạy thêm một chuyến về nhà lấy quần áo còn hơn là đối mặt với kẻ lụy tình, cứ để hai trai của Tiểu Nguyệt tự mà đau đầu.
Trưa tan , Quách Linh và Tô Yến Yến đến rủ Tú Tú cùng ăn cơm căn tin, Tô Tú Tú liền kể chuyện Hàn Kim Nguyệt về cho họ .
"Tiểu Nguyệt về ?
Ôi, thật sự bao nhiêu năm gặp, tối nay ăn chung nhé?" Quách Linh hỏi.
Tô Tú Tú lắc đầu, ghé sát Quách Linh nhỏ: "Cô mang theo con về một , các chị đừng ngoài nhé, thôi, em qua đó xem , gì ."
Quách Linh và Tô Yến Yến đầy ẩn ý, tình hình gì đây, Hàn Kim Nguyệt gả xa bao năm, giờ một mang con về Kinh Thành, lẽ là ly hôn ?
Tô Tú Tú về đến nhà, xếp hết quần áo Hàn Kim Nguyệt gửi tới , nghĩ một chút lấy thêm vài bộ quần áo Thạch Đầu mặc lúc nhỏ.
Đứa trẻ ba tháng tuổi, ăn nhiều ị nhiều, sợ thừa quần áo, chỉ sợ đủ mặc.
Ở phía bên , Hàn Kim Nguyệt ôm con cúi đầu, dám hai trai đối diện.
Hồi lâu , Hàn Kim Vũ nhịn phá vỡ bầu khí bế tắc, "Tiểu Nguyệt, em thật cho bọn , tại đột nhiên chạy về Kinh Thành, chỉ vì em thấy nhà họ Du định đem con cho ?"
Hàn Kim Nguyệt ngây ngẩng đầu, nhếch môi, "Nhị Ca, là suông , họ tìm nhận nuôi , nếu em chạy về Kinh Thành thì con lẽ mang ."
Hàn Kim Vũ nhíu mày, "Thế còn Du Quang Minh?
Hắn đồng ý đem con cho ?"
Vành mắt Hàn Kim Nguyệt đỏ hoe, im lặng gì.
Thấy Tiểu Nguyệt như , Hàn Kim Vũ đập mạnh tay vịn của ghế, tức giận : "Em chẳng bảo Du Quang Minh đối xử với em và con đều ?
Còn nhà họ Du nữa, họ ở quê, em ở thành phố, mà tay họ còn vươn dài thế cơ , em cũng thật là, ngay cả chút chuyện cũng xử lý nổi?"
"Họ là cha của Quang Minh, lên thành phố ở vài ngày, em còn thể đuổi họ ngoài ?
Em cũng cứng rắn, nhưng em thích, đến một bạn tâm giao cũng , ngoài việc chạy về Kinh Thành thì em còn cách nào khác ?" Hàn Kim Nguyệt lóc kể lể.
"Em cũng là thích, lúc đầu bảo em đừng gả, em cứ nhất quyết gả qua đó." Hàn Kim Vũ đối với Hàn Kim Nguyệt đúng là hận sắt thành thép.
"Nhị Ca đừng nữa, em gả thì cũng gả , con cũng sinh ba đứa , còn thể đây?" Hàn Kim Nguyệt Hàn Kim Vũ, bướng bỉnh .
Hàn Kim Dương ở một bên thần sắc thản nhiên, từ lúc cửa đến giờ biểu cảm hề đổi, lúc Hàn Kim Nguyệt mới nhàn nhạt hỏi: "Vậy cô thế nào?"
Hàn Kim Nguyệt kinh ngạc sang Hàn Kim Dương, "Đại Ca?"
"Tự cô đấy, gả thì cũng gả , con cũng sinh ba đứa , còn thể , cô chúng thế nào?" Hàn Kim Dương ngữ khí vẫn thản nhiên như cũ.
Hàn Kim Dương càng tỏ như , tâm trạng Hàn Kim Nguyệt càng tệ, điều chứng tỏ Đại Ca thực sự còn để tâm đến Tiểu Nguyệt nữa, vì ngay cả tức giận Đại Ca cũng buồn giận.
"Đại Ca...
em...
em ly..."
Không đợi Hàn Kim Nguyệt xong, Hàn Kim Dương giơ tay ngắt lời Tiểu Nguyệt, "Hàn Kim Nguyệt, cô còn nhỏ nữa, là của ba đứa trẻ , nghĩ kỹ hãy .
Nếu cô xác định ly hôn, sẽ xử lý ngay bây giờ, cô thừa năng lực đó."
Hàn Kim Nguyệt há hốc mồm, hồi lâu mới khép , cúi đầu xuống, im lặng lời nào.
Hàn Kim Vũ cũng , Hàn Kim Nguyệt căn bản hạ quyết tâm ly hôn, đợi Du Quang Minh đuổi tới đây, vài lời ngon ngọt, chắc chắn Tiểu Nguyệt mang con theo về.
Chẳng trách Đại Ca tức giận, Đại Ca sớm nghĩ tới , nên cần thiết giận dữ gì.
Hàn Kim Vũ hít sâu một , tựa lưng ghế, học theo dáng vẻ của Hàn Kim Dương, nhàn nhạt : "Cho nên em bọn thế nào? Gọi điện thoại mắng Du Quang Minh một trận, bảo đến Kinh Thành đón em, nhất là lúc đến đón, bọn vài câu tàn nhẫn để chống lưng cho em?"
Hàn Kim Nguyệt lên tiếng, hai Huynh Đệ cũng tiếp tục gì.
Lúc Tô Tú Tú đến, ba em chính là đang như , tương đối vô ngôn.
Cô quét mắt một vòng, liền mấy đàm phán thất bại.
"Quần áo em gửi tới, chị phơi qua cho em , đây là Thạch Đầu lúc nhỏ từng mặc, quần áo của Đứa Trẻ lo quá nhiều, chị sợ đủ mặc nên cũng lấy thêm một ít, em đừng chê." Tô Tú Tú lấy quần áo trải giường.
Nghe , Hàn Kim Nguyệt vội vàng : "Không chê, thể chê ạ, quần áo của Thạch Đầu đều là chất liệu , cảm ơn Tẩu Tẩu.
Tẩu Tẩu, nhiều năm gặp, chị vẫn xinh như , trông chẳng già chút nào."
Tô Tú Tú đáp: "Em thì trưởng thành hơn nhiều , dáng đấy."
Da dẻ Tô Tú Tú trắng trẻo, cộng thêm những năm nay việc đều thuận lợi, Hàn Kim Dương càng nâng niu cô trong lòng bàn tay, cho nên cô càng lúc càng xinh .
Ngược là Hàn Kim Nguyệt, vốn dĩ hoạt bát cởi mở, thần thái bay bổng, giờ đây sắc mặt ám vàng, hai mắt vô thần, da dẻ lỏng lẻo, trông già hơn tuổi thật mấy tuổi, càng đừng là so với Tô Tú Tú.
Cô tẩu hai ngoài, chắc chắn sẽ nhận nhầm, cảm thấy Hàn Kim Nguyệt là Đại Tẩu, Tô Tú Tú mới là Cô Nhỏ .
Khóe miệng Hàn Kim Nguyệt khẽ nhếch, nhưng thật sự nổi.
"Tẩu Tẩu, Thạch Đầu ạ?
Đã lâu gặp nó, em thấy nhớ nó quá." Hàn Kim Nguyệt chuyển chủ đề.
"Thạch Đầu đang học, đợi buổi tối chị dẫn nó đến gặp em.
Lúc nó còn nhỏ đều là em trông nom đấy, khi đó chị định gửi nhà trẻ, Cô Cô như em nỡ." Tô Tú Tú theo cô chuyển chủ đề, thuận tiện cho cô quên công lao của cô.
Hàn Kim Nguyệt há miệng, ý tranh công, nhưng giờ giải thích thì thật sự thành ý đó .
Chương 330 Ăn cơm
Buổi tối, hai gia đình mời Hàn Kim Nguyệt khách sạn quốc doanh ăn cơm, Hàn Kim Nguyệt lúc thấy Thạch Đầu kích động thôi nó lớn .
Nói thật, Thạch Đầu đối với Hàn Kim Nguyệt còn mấy ký ức, nhưng Tô Tú Tú thỉnh thoảng sẽ nhắc với nó về Cô Cô lấy chồng xa , cho nên nó đối với Hàn Kim Nguyệt vẫn coi là cận, thấy liền gọi Cô Cô.
Yên Nhiên thì giống , chủ yếu là quan hệ giữa Ngô Tĩnh Thu và Hàn Kim Nguyệt bằng Tô Tú Tú và Hàn Kim Nguyệt, thêm đó Hàn Kim Nguyệt từng trông nom Yên Nhiên, nên nhắc đến nhiều.
Lúc thấy Hàn Kim Nguyệt, tỏ đặc biệt xa lạ, khi Hàn Kim Nguyệt sờ đầu cô bé, Yên Nhiên còn tránh .
"Cái đứa nhỏ , đây là Cô Cô của con, Cha Mẹ với con ?" Ngô Tĩnh Thu nhẹ nhàng vỗ một cái Yên Nhiên.
"Cô Cô chào cô." Yên Nhiên khách khí chào một tiếng, nhưng thể cũng tiến gần Hàn Kim Nguyệt.
Đối với Yên Nhiên mà , Hàn Kim Nguyệt chính là một lạ, đột nhiên bảo cô bé mật với một lạ, cô bé cảm thấy thoải mái.
Hàn Kim Nguyệt buồn bã thu tay , đáp một tiếng: "Yên Nhiên lớn thế , thời gian trôi thật nhanh."
"Chẳng , Yên Nhiên cũng chín tuổi , đây là con gái nhỏ của em , trông thật xinh xắn, để chị bế một lát." Ngô Tĩnh Thu thấy Yên Nhiên trốn lưng , cảm thấy chút ngại ngùng, vội vàng vươn tay bế con của Hàn Kim Nguyệt.
"Vâng, hơn ba tháng , da dẻ đứa nhỏ giống bố nó, khá trắng." Hàn Kim Nguyệt Thím Hai khen con , liền theo.
"Được , đừng ngoài nữa, chúng trong thôi." Hàn Kim Dương thấy họ trò chuyện mãi thôi, lên tiếng .
Gọi năm món một canh, Hàn Kim Nguyệt luôn miệng quá nhiều, lẩm bẩm nếu mua thịt về nhà thì thể ăn bao lâu .
Dần dần, Hàn Kim Nguyệt thấy đều cô mà lời nào, mới phát hiện quá nhiều, vả cô cũng phản ứng kịp, hai và hai chị dâu đều công việc, lương bổng thấp, đối với họ mà , sống ngày qua ngày cần tính toán chi li, keo kiệt bủn xỉn.
Vẫn còn nhớ, cô cũng như , bất kể là lúc Cha Mẹ còn tại thế khi Cha Mẹ qua đời, đều từng thiếu tiền tiêu vặt của cô.
Đặc biệt là khi nghiệp, Đại Ca Đại Tẩu chỉ thu năm đồng tiền sinh hoạt phí mang tính tượng trưng, cô di sản Cha Mẹ để , mỗi tháng đều lương, trong nhà bánh kẹo dứt, quần áo Nhị Ca và chị dâu, cuộc sống hầu như khoản chi nào.
Khi đó, cô cùng bạn bè quán, cũng là ăn gì thì gọi nấy, căn bản sẽ tính toán một đĩa thịt kho tàu đổi thành thịt thì thể để cả nhà ăn bao lâu.
Nước mắt Hàn Kim Nguyệt từng giọt từng giọt rơi xuống, đột ngột cúi đầu, để các chị dâu thấy sự hối hận nơi đáy mắt cô.
"Đã lâu ăn món ăn Kinh Thành , mau nếm thử xem, còn là hương vị đó ?" Tô Tú Tú coi như thấy, gắp cho Hàn Kim Nguyệt một miếng thịt kho tàu, .
"Cảm ơn Đại Tẩu." Hàn Kim Nguyệt gắp miếng thịt bỏ miệng, hương vị quen thuộc tan trong khoang miệng, ngẩng đầu : "Vẫn là hương vị đó, thật ngon."
Du Quang Minh thích ăn cay, để chiều theo khẩu vị của , dần dần, tất cả các món ăn đều cho thêm ớt, Hàn Kim Nguyệt tưởng đổi sang khẩu vị Tỉnh Hồ , cho đến bây giờ mới phát hiện, vẫn là món ăn Kinh Thành hợp khẩu vị cô nhất.
"Ngon thì ăn nhiều một chút." Tô Tú Tú gắp cho cô hai miếng, .
"Vâng." Hàn Kim Nguyệt ăn hai miếng, thấy Ngô Tĩnh Thu bế đứa bé ăn cơm tiện, vươn tay bế : "Thím Hai, để em tự bế con , bình thường em đều bế con ăn cơm, em quen ."
Nghe thấy lời , mặt Hàn Kim Vũ tối sầm , định gì đó, nhưng thấy Đại Ca Đại Tẩu đều lên tiếng, nuốt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-vo-dep-trong-tu-hop-vien/chuong-329-co-muon-lam-the-nao.html.]
"Không cần, đứa nhỏ ngoan lắm, em cứ lo ăn cơm , chị bế nổi nữa sẽ bảo em." Ngô Tĩnh Thu .
Cô thực sự thích trẻ con, nếu Hàn Kim Vũ c.h.ế.t sống chịu, cô chắc chắn sẽ sinh đứa thứ hai, nhưng hiện tại cũng , Yên Nhiên ngoan.
Đột nhiên nhớ tới Hàn Kim Vũ Tiểu Nguyệt đây vô cùng ngoan ngoãn hiểu chuyện, Yên Nhiên nhà bọn họ chắc biến thành giống như Tiểu Nguyệt chứ?
Thế thì , thế thì cô sẽ tức c.h.ế.t mất.
Trên bàn ăn, mấy về những chuyện thú vị lúc nhỏ, tuyệt khẩu nhắc đến chuyện của Hàn Kim Nguyệt, để tránh ảnh hưởng đến khẩu vị.
Dần dần, cảm giác xa cách giữa em bớt nhiều, hai em đưa Hàn Kim Nguyệt và con trở nhà khách, dặn dò vài câu mới xoay rời .
"Đại Ca, chuyện của Tiểu Nguyệt tính đây?" Cách nhà khách xa, Hàn Kim Vũ cuối cùng nhịn hỏi.
"Nhìn dáng vẻ của Tiểu Nguyệt là , nó nỡ ly hôn, cho nên nhiều cũng vô ích, đợi Du Quang Minh đến Kinh Thành tính." Hàn Kim Dương trầm ngâm một lát, .
Hàn Kim Vũ nghĩ nghĩ, quả thực chỉ thể như , hơn nữa Hàn Kim Nguyệt ba đứa con , khi ly hôn, ba đứa nhỏ tính ?
Chủ yếu là bản cô thích Du Quang Minh, thể tạm bợ thì cứ tạm bợ sống cùng thôi.
Đến ngã rẽ, hai em gật đầu một cái, ai về nhà nấy.
Hàn Kim Vũ còn ở ký túc xá đây, xưởng may phân nhà năm , với tư cách là thợ thêu bậc thầy, phân một căn hộ hai phòng ngủ, bếp và nhà vệ sinh, Tô Tú Tú thấy cũng hâm mộ.
Đóng cửa , Hàn Kim Vũ về phía Ngô Tĩnh Thu, nhỏ giọng hỏi: "Hôm nay em ?
Ai chọc em giận ?"
Người khác , nhưng với tư cách là đầu ấp tay gối, Hàn Kim Vũ liếc mắt một cái là nhận ngay, Ngô Tĩnh Thu đang tức giận.
"Tiểu Vũ, em thế là , nhưng em Yên Nhiên tiếp xúc quá nhiều với Tiểu Nguyệt." Ngô Tĩnh Thu dừng một chút, .
Hàn Kim Vũ nhíu mày, "Tại ?"
Trong chuyện đại sự hôn nhân, Tiểu Nguyệt quả thực cùng Đại Ca và cả Đại Tẩu đau lòng, nhưng hầu như chẳng liên quan gì đến Ngô Tĩnh Thu, Hàn Kim Vũ hiểu tại Ngô Tĩnh Thu cho Yên Nhiên qua với Hàn Kim Nguyệt.
"Tại ư?
Chúng chỉ mỗi một đứa con gái , lẽ nào con gái chúng lớn lên giống như Tiểu Nguyệt, bất chấp tất cả chạy theo một đàn ông ?" Ngô Tĩnh Thu chỉ cần nghĩ thôi cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c bí bách, hô hấp khó khăn.
"Em bậy bạ gì đó, Yên Nhiên nhà chắc chắn sẽ thế." Hàn Kim Vũ mày nhíu c.h.ặ.t.
"Dù ...
dù em cũng cho Yên Nhiên ở cùng một chỗ với em gái , ngạn ngữ câu gần mực thì đen, vạn nhất dạy hư thì tính ?" Ngô Tĩnh Thu liếc Hàn Kim Vũ một cái, câu cuối cùng chỉ lẩm bẩm trong miệng, để Hàn Kim Vũ thấy.
Hàn Kim Vũ định thể nào, nhưng nghĩ đến những việc Hàn Kim Nguyệt , liên tưởng lên Yên Nhiên, xong , hô hấp của cũng thông thuận nữa.
"Không tiếp xúc thì tiếp xúc, Yên Nhiên còn học, vốn dĩ cũng chẳng tiếp xúc ." Hàn Kim Vũ khẽ thở dài, cho cùng, trong lòng , em gái vẫn quan trọng bằng con gái.
Có câu của Hàn Kim Vũ, Ngô Tĩnh Thu liền yên tâm.
"Vừa , em nhớ Yên Nhiên , mai tan học em sẽ để Yên Nhiên sang nhà bà ngoại ở hai ngày." Ngô Tĩnh Thu .
Hàn Kim Nguyệt ở nhà khách bốn ngày, bất kể là Đại Ca Nhị Ca đều ý định để cô ở trong nhà, vả , hai cũng khuyên cô ly hôn, ngược bảo cô đừng bốc đồng, hãy cân nhắc kỹ lưỡng mới quyết định, điều khiến Hàn Kim Nguyệt khó chịu.
"Tiểu Nguyệt." Hàn Kim Dương gõ gõ cửa, "Du Quang Minh tối nay đến, đưa địa chỉ cho , lúc đó tự qua đây, hai đứa bàn bạc cho kỹ, trưa mai ăn bữa cơm, khi đó cho rõ ràng." Hàn Kim Dương xong liền chuẩn rời .
"Đại Ca, ...
và Nhị Ca giúp em đưa ý kiến ?" Hàn Kim Nguyệt nhỏ giọng hỏi.
Hàn Kim Dương chằm chằm Hàn Kim Nguyệt, cho đến khi cô hổ thẹn cúi đầu mới mở miệng : "Không cần, em tự chủ kiến, vả đây là cuộc đời của chính em, em nên tự quyết định, ngủ sớm , về đây."
Trước đây đưa cho cô bao nhiêu ý kiến, cô lấy một nào ?
Người gần ba mươi, con cái ba đứa , như bọn họ tận đến trách nhiệm cần tận, những chuyện khác thì quản nữa.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Chương 331 Làm cô kịp phản ứng
Sáng ngày hôm , gia đình ba Tô Tú Tú đang ăn bữa sáng, liền thấy Mã Đại Ma vội vã chạy đến, vẻ mặt tươi : "Kim Dương, Tú Tú, hai đứa đoán xem ai đến ?"
Tô Tú Tú và Hàn Kim Dương đối mắt , chẳng lẽ như họ nghĩ, Du Quang Minh đưa Hàn Kim Nguyệt về nhà ?
Quả nhiên, họ theo Mã Đại Ma đến viện thứ hai, liền thấy Du Quang Minh đang bế con vui vẻ với , Hàn Kim Nguyệt thì xách một túi kẹo chia cho , thỉnh thoảng đáp một câu hỏi của .
"Chao ôi, Tiểu Nguyệt, thời gian trôi thật là nhanh, còn nhớ lúc cô còn nhỏ thế cơ." Lưu Đại Ma lòng bàn tay hướng xuống, ướm ở ngang hông một cái, "Bây giờ cô là của ba đứa trẻ , hèn chi bọn chẳng già ?"
"Lưu Đại Ma, xem bác kìa, bác , còn trẻ trung hơn cả lúc khi cháu Tỉnh Hồ cơ." Hàn Kim Nguyệt khẽ .
"Cái đứa , thật sự như thì chẳng thành Lão Yêu Bà , đúng , hai đứa về, Kim Dương và Tú Tú bọn nó ?
Sao đón hai đứa?" Lưu Đại Ma quan tâm hỏi.
“Chẳng , gì chuyện về kinh thành ở nhà khách chứ, bên tứ hợp viện phòng, Nhị Ca của cháu cũng phân nhà mới, mà chẳng ở .” Lý đại má theo đó một câu.
“Tiểu Nguyệt, các em đến khi nào thế? Sao ở nhà khách ?” Đây là Hồ đại má mới chạy đến.
“Chúng em báo cho Đại Ca Nhị Ca tối qua đến kinh thành, lúc đó nửa đêm , nên tiên tìm một gian nhà khách nghỉ ngơi.” Du Quang Minh ở một bên bước tới, .
“Các em thật là, thể bảo với Kim Dương và Kim Vũ chứ, vả ở nhà khách đắt bao, thật là lãng phí tiền, ôi, Kim Dương, Tú Tú, hai đứa tới , xem kìa, ai về đây .” Lý đại má thấy Hàn Kim Dương và Tô Tú Tú cùng tới, nở nụ .
“Tiểu Nguyệt?
Quang Minh?
Sao hai em về đây?” Tô Tú Tú nhéo đùi một cái, mũi thấy cay cay, hốc mắt lập tức đỏ lên, tới nắm tay Hàn Kim Nguyệt, “Hai em về với chị?
Đến lúc nào thế?
Đây là đứa thứ ba nhà em ?
Đứa lớn và đứa thứ hai ?”
Tô Tú Tú lệ nhòa mắt, ơi, nhéo mạnh quá, đau thật, chắc chắn là bầm tím .
“Đại Tẩu.” Hàn Kim Nguyệt dám Hàn Kim Dương, sát cạnh Tô Tú Tú, nghẹn ngào : “Đại Ca, Đại Tẩu, em nhớ hai quá, hai đứa lớn vẫn đang ngủ ở nhà khách, lát nữa để Quang Minh đón chúng tới.”
Tô Tú Tú liếc Du Quang Minh một cái, thủ đoạn thật nhiều, còn đem cả hai đứa trẻ tới, đây là sợ hai em nhà họ Hàn ngăn cản cho Hàn Kim Nguyệt về tỉnh Hồ ?
“Nhà khách?
Tối qua các em nghỉ ở nhà khách ?
Các em cũng thật là, đáng lẽ báo sớm cho chị khi nào đến kinh thành, để Đại Ca và Nhị Ca của em đón, phòng của em vẫn luôn để đó, ở nhà khách gì, đây là mắng chị ?
Mau lên, chị và em nhà khách đón hai đứa nhỏ và mang hành lý về đây.” Tô Tú Tú giả vờ giận dữ lườm Hàn Kim Nguyệt một cái, gọi Hàn Kim Dương đạp xe đạp cùng họ nhà khách.
“ thế, về nhà , gì chuyện ở nhà khách.” Mã đại má ngắm Hàn Kim Nguyệt từ xuống , nhịn cau mày, Cô Gái sắc mặt trắng bệch, trông khó coi thế , nghĩ đến cô sinh con lâu, xe lâu như , sắc mặt cũng là bình thường.
Không chỉ riêng Mã đại má, các đại má thẩm t.ử trong tứ hợp viện đều nghĩ như .
“Vâng, tối qua muộn quá, mấy đứa nhỏ đều nổi nữa, nên tìm đại một nhà khách gần đó để định .” Hàn Kim Nguyệt , đó giao con gái thứ ba cho Mã đại má, “Phiền bác bế hộ một lát, cháu đưa Đại Ca Đại Tẩu nhà khách đón hai đứa lớn và mang hành lý tới.”
“Được, các cháu mau .” Mã đại má xua tay, hiệu cho họ nhanh.
Lúc , một thẩm t.ử chỉ Thạch Đầu đang trốn cột : “Ôi chao, Thạch Đầu, mau tới xem ai về , đây là Cô Cô Cô Phụ của cháu, cháu còn nhớ Cô Cô ?
Lúc cháu mới sinh, là Cô Cô chăm sóc cháu, một Cô Nương chồng mà còn chu đáo hơn khối đấy.”
Tô Tú Tú lo lắng Thạch Đầu lộ tẩy, tới vỗ vai nó, : “Hồi đó nó còn nhỏ, nhiều chuyện chắc nhớ rõ , nhưng đối với Tiểu Nguyệt chắc chắn ấn tượng, Thạch Đầu, mau tới đây, đây là Cô Cô, Cô Phụ của cháu...”
“Cô Cô, Cô Phụ.” Thạch Đầu hiểu, rõ ràng ăn cơm cùng mấy , giờ giả vờ như mới gặp mặt, nhưng nó sẽ dại gì mà hỏi miệng, cố gắng tỏ kinh ngạc chào lớn, đó chằm chằm Hàn Kim Nguyệt một hồi lâu, : “Cháu nhớ mà, Cô Cô thường đưa cháu chơi, còn cho cháu kẹo ăn nữa.”
Hàn Kim Nguyệt thấy ánh mắt chân thành của Thạch Đầu, hốc mắt lập tức đỏ hoe, nắm lấy tay Thạch Đầu, “Cháu còn nhớ ?
Cháu xem, Cô Cô mang cho cháu thật nhiều thật nhiều kẹo , cháu mang đến trường chia cho các bạn cùng ăn nhé.”
Thấy Hàn Kim Nguyệt trong nước mắt, Thạch Đầu khựng một chút, mở cặp sách , đựng đầy một túi kẹo, : “Cảm ơn Cô Cô, cháu học đây, đợi cháu học về, Cô Cô còn ở nhà ạ?”
“Ừ, , cháu mau , học đừng để muộn.” Hàn Kim Nguyệt bóng Thạch Đầu xa, với Mã đại má bên cạnh: “Thằng bé Thạch Đầu từ nhỏ hiểu chuyện.”
“ , ây, các cháu đừng đó nữa, mau nhà khách đón hai đứa nhỏ về , kẻo chúng tỉnh dậy thấy các cháu .” Mã đại má thiết với nhà họ Hàn, ở cạnh một lát nhận điều gì đó , nhưng hỏi nhiều, giúp họ nhanh ch.óng rời khỏi tứ hợp viện.
Ra khỏi ngõ Bách Hoa, Hàn Kim Dương và Tô Tú Tú mở miệng chuyện nữa, Hàn Kim Nguyệt chút sợ hãi cúi đầu, Du Quang Minh thì ngừng giải thích.
Nào là việc đem con cho chỉ là Du Tam Nha thuận miệng nhắc tới, căn bản đồng ý, Ba lên thành phố là để giúp họ trông con, giờ về quê ...
“Đại Tẩu, Quang Minh hứa với em , Ba sẽ lên thành phố nữa, còn cả Tỷ Tỷ của nữa, chỉ gia đình năm chúng em sống qua ngày thôi.” Hàn Kim Nguyệt xe đạp của Tô Tú Tú, đỡ cho Du Quang Minh.
Tô Tú Tú nghiêng đầu, nhạt gật đầu, “Vậy thì quá, Du Quang Minh thể dắt theo hai đứa nhỏ, vượt ngàn dặm xa xôi chạy đến kinh thành xin em, chứng tỏ trong lòng em, giờ hứa hẹn với em như thế, em cũng đừng giận dỗi nữa, bế con theo em về tỉnh Hồ, sống cho .”
Hàn Kim Nguyệt ngẩn , cô ngờ Đại Tẩu xuôi theo ý .
“ mà...
chị chồng em đem con cho , Quang Minh hề lên tiếng, thật em thấy , Du Quang Minh gật đầu.” Hàn Kim Nguyệt nhịn .
Tô Tú Tú nhướn mày, giả bộ ngạc nhiên : “Em nhầm chứ?
Quang Minh chắc chắn loại đó, em xem, Du Quang Minh em và con ở kinh thành là lập tức dẫn bọn trẻ đuổi theo ngay, gấp gáp như , mua vé tàu đến lúc nửa đêm, hơn nữa vì em mà đến cả Ba và Tỷ Tỷ cũng cho thành phố ở nữa, chứng tỏ em là quan trọng nhất trong lòng Du Quang Minh, em đó, đừng nghĩ nhiều nữa, dẫn con về tỉnh Hồ, sống với Quang Minh.”
Hừ, từ tỉnh Hồ đến kinh thành bao nhiêu chuyến tàu, cứ chọn chuyến đến lúc nửa đêm, còn mang theo hai đứa trẻ, rõ ràng là dùng khổ nhục kế, còn cái gì mà cho Ba và Tỷ Tỷ thành phố ở, truyền ngoài, Hàn Kim Nguyệt sẽ trở thành cô dâu ác độc, xảy mâu thuẫn gì, ai cũng sẽ tin cô.
mà, với Hàn Kim Nguyệt những điều cũng vô ích, suy nghĩ hiện tại của Tô Tú Tú và Hàn Kim Dương là, cứ thuận theo cô, đợi đến ngày nào đó cô tự nhận thì mới tính tiếp.