Hàn Kim Nguyệt mặt đầy chấn kinh Hàn Kim Dương, đây Hàn Kim Dương cũng từng những lời tương tự, nhưng cô đó chỉ là lời lúc nóng giận, song Kim Thiên thì khác, cô Đại Ca thật .
Không chỉ cô, Tú Tú cũng .
Hàn Kim Vũ vì song song với Hàn Kim Dương, sự chú ý lúc cũng đều đặt Hàn Kim Nguyệt, nên thấy Hàn Kim Dương gì, lúc thấy sắc mặt Hàn Kim Nguyệt đại biến, lập tức Đại Ca nhất định những lời nặng nề.
Hắn khẽ hừ một tiếng, con bé Tiểu Nguyệt ngày càng hiểu chuyện , Du Quang Minh như mà vẫn còn biện hộ cho , đúng là nên cho lẽ.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Ngay đó, liền thấy Hàn Kim Nguyệt dám tin : "Đại Ca, đoạn tuyệt quan hệ với em ?"
Hàn Kim Vũ đột ngột sang Hàn Kim Dương, xem tiếp lời thế nào.
Hàn Kim Dương ngước mắt Hàn Kim Nguyệt một cái, "Cô cũng đúng."
Nói xong, Hàn Kim Dương từ trong túi móc một phong thư, bên trong đựng bốn trăm đồng tiền bán công việc của Hàn Kim Nguyệt, đặt lên bàn.
"Lúc phân gia, công việc của ba chia cho cô, đưa cho cô thì là của cô, cho nên tiền bán cũng nên là của cô.
và Tiểu Vũ lo lắng cô giữ , khi bàn bạc cố ý là chia đều, là để cho cô một đường lui, hẳn là trong lòng cô cũng hiểu rõ, cho nên cô mới năm bảy lượt tìm Tiểu Vũ than khổ và mượn tiền.
Hừ, em gái của chúng , đem bộ tâm cơ dùng lên chúng ." Thần tình Hàn Kim Dương chút cô đơn.
Không đợi Hàn Kim Nguyệt mở miệng, Hàn Kim Dương tiếp tục : "Nghĩ rằng cô cũng sắp , nên chúng định trả tiền cho cô.
Hàn Kim Nguyệt, cô lập gia đình , cũng , từ nay về , cô tự giải quyết cho ."
Hàn Kim Vũ xem xong những gì Đại Ca , nghĩ đến những gì thấy khi tới Hán Thành, còn cả biểu hiện của Hàn Kim Nguyệt, khẽ thở dài một tiếng, kéo kéo tay áo Đại Ca, "Đại Ca, đem phần của em cũng đưa cho Tiểu Nguyệt ."
Hàn Kim Nguyệt chấn kinh sợ hãi sang Hàn Kim Vũ, giọng run rẩy, "Nhị Ca, lời của ý gì?
Anh cũng đoạn tuyệt quan hệ với em ?"
Ánh mắt Hàn Kim Vũ Hàn Kim Nguyệt mang vẻ thăm dò, giống như đây là cô em gái cùng lớn lên từ nhỏ, thong thả : "Tiểu Nguyệt, Du Quang Minh hạ độc cô ?
Tại cô biến thành thế ?
Trước rõ ràng như , cô...
cô tự giải quyết cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-vo-dep-trong-tu-hop-vien/chuong-310-tam-tu-nho-nhen.html.]
Ba xin nghỉ phép một tuần, định bụng ở đây một tuần, nếu Hàn Kim Nguyệt sinh con xong chăm sóc, Tú Tú thậm chí còn xin nghỉ một tháng, dù lúc , đợi cô sinh con, Đại Tẩu sẽ giúp cô Ở Cữ.
Kết quả ngay trong ngày chuẩn về kinh thành, thậm chí ở Du gia đến một ngụm nước cũng từng uống.
Buổi chiều, Du Quang Minh từ chỗ đồng nghiệp tới, ăn mặc chỉnh tề, quan trọng là nam thì tuấn tú, nữ thì , thể là vô cùng , dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng quá, cộng thêm giọng kinh thành, liền là Anh Cả Vợ và Đại Tẩu bọn họ tới.
Vội vàng cuống cuồng chạy về nhà, thấy Anh Cả Vợ bọn họ , chỉ thấy Hàn Kim Nguyệt đang bế con nức nở.
Đáy mắt Du Quang Minh xẹt qua một tia thiếu kiên nhẫn, ngay đó dịu dàng hỏi: "Tiểu Nguyệt, đồng nghiệp Đại Ca Đại Tẩu bọn họ tới, họ ?"
"Đại Ca Đại Tẩu và cả Nhị Ca bọn họ đều ." Hàn Kim Nguyệt nước mắt liên tu bất tận, cô , Đại Ca Nhị Ca bọn họ thực sự mặc kệ cô .
Cũng giống như những gì Hàn Kim Dương , Hàn Kim Nguyệt hiểu con của hai trai, cho nên cô hiểu rõ, Hàn Kim Dương và Hàn Kim Vũ chia đều tiền lương chính là đang chừa đường lui cho cô, vì cô mới chỗ dựa mà sợ hãi.
bây giờ, Đại Ca và Nhị Ca đều đưa hết tiền cho cô, đó là thật sự mặc kệ cô .
Du Quang Minh nhíu mày, vẫn kiên nhẫn hỏi: "Không họ mới đến ?
Sao ?
Tiểu Nguyệt, họ ở nhà khách gần đây , để tìm họ, Đại Ca Đại Tẩu còn cả Nhị Ca họ lặn lội đường xá xa xôi đến đây, chúng chắc chắn tiếp đãi cho ."
Hàn Kim Nguyệt lắc đầu, "Họ thật sự , về thẳng Kinh Thành , Quang Minh, Đại Ca em họ chuyện bán công việc của em với chuyện đ.á.n.h bạc , họ...
chúng tách , em đồng ý, Đại Ca họ nhất thời tức giận nên bỏ .
Quang Minh, thật sự cai chứ?
Anh còn đ.á.n.h bạc nữa ?"
Du Quang Minh tức giận hỏi: "Sao em với họ những chuyện ?
Anh đương nhiên thể đ.á.n.h bạc nữa , họ bao lâu ?
Anh đuổi theo họ."
"Không em , cũng Đại Ca em mà, khi đến chắc chắn sẽ tìm ngóng tin tức của chúng ." Hàn Kim Nguyệt mím mím môi, sắc mặt ảm đạm : "Không cần , họ cho em ở nhà khách nào."
Du Quang Minh nghĩ đến Hàn Kim Dương, y quả thực sẽ như , cho nên thể trách Hàn Kim Nguyệt.