[Thập Niên] Vợ Đẹp Trong Tứ Hợp Viện - Chương 110: Mang ra xa chút, tôi buồn nôn

Cập nhật lúc: 2026-01-05 09:11:46
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Tú Tú, cô đó cho ." Vương Ái Hương đuổi tận phố lớn, thấy bên cạnh chỉ trỏ , hậm hực : "Nhìn cái gì mà ?

 

Có gì mà ?

 

Chưa thấy mắng con gái bao giờ ?"

 

Tú Tú dừng bước, lạnh lùng Vương Ái Hương.

 

"Cái đồ bất hiếu nhà cô, dám hãm..." Vương Ái Hương giơ tay định đ.á.n.h Tú Tú.

 

Hàn Kim Dương phản ứng nhanh, nắm c.h.ặ.t lấy tay Vương Ái Hương: "Mẹ, chuyện thì chuyện, động tay động chân là sai , vả , Tú Tú bây giờ là con dâu nhà họ Hàn , đ.á.n.h là đ.á.n.h ."

 

Không đợi Vương Ái Hương ăn vạ, Tú Tú ghé sát thị : "Có xem con ăn vạ ?"

 

Vương Ái Hương đầy vẻ nghi hoặc Tú Tú, nhất thời hiểu ý cô.

 

Đột nhiên, Tú Tú bệt xuống đất, gào t.h.ả.m thiết: "Mẹ, con sai chuyện gì mà đòi đ.á.n.h con?

 

Con lấy kẻ ngốc để đổi công việc cho trai thì tội gì ?

 

Con tự tìm gả , chẳng đưa cho bố sáu mươi sáu đồng sính lễ ?

 

Thuốc lá, rượu, đường cả thịt, thiếu thứ gì của bố ?

 

Lúc con khỏi cửa, ngay cả một mẩu vải cũng mang mà, bây giờ con ngay cả áo mùa đông cũng , con khổ quá ơi, trong mắt thể chỉ con trai mà con gái, dồn con đường c.h.ế.t, một cân bánh kẹo chê ít, cầm d.a.o , cắt thịt con mà lấy."

 

Nhìn Tú Tú nước mắt lã chã, xem khỏi xót xa, đặc biệt là các đại mụ đại nương quen Tú Tú, thi giúp cô.

 

"Con bé Tú Tú thực sự , thức khuya dậy sớm việc, lúc nó ở nhà, Vương Ái Hương ngay cả nước cũng chẳng chạm tay ." Một đại mụ như .

 

"Đâu chỉ thế, ngay cả quần đùi của Tô Hồng Quân và Tô Vĩnh Kiện cũng là nó giặt đấy." Đại nương bên cạnh vẻ mặt khinh bỉ .

 

Nghe , một đại mụ lên tiếng: "Nghe cô con dâu cả nhà họ Tô gả Tú Tú cho một gã góa vợ hơn bốn mươi tuổi, mang theo hai đứa con, Tô Hồng Quân và Vương Ái Hương thấy nhà họ Lưu đưa điều kiện , gả Tú Tú cho thằng ngốc nhà họ Lưu, lễ cũng nhận , Tú Tú thông minh, tự tìm gả , bọn họ mất mối hôn sự nhà họ Lưu , định gả đứa con gái út ở quê cho thằng ngốc đó đấy!"

 

"Thật giả ?" Người xung quanh lập tức vây quanh đại mụ .

 

Vương Ái Hương thấy ánh mắt thị đúng, thị bắt đầu hoảng hốt, Tú Tú với ánh mắt như tẩm độc, dữ tợn : "Con ranh, mày cố ý, mày mau dậy cho tao, thấy ?

 

Cái đồ bất hiếu, mày nhất định bôi nhọ danh tiếng của tao và bố mày mới chịu hả?"

 

"Mẹ, ?

 

Mẹ, con xin đấy, tha cho con , hu hu hu..." Tú Tú ghé sát Vương Ái Hương, bằng giọng chỉ thị thấy: "Các nhất đừng kiếm chuyện, dồn ép quá là con đến xưởng cơ khí náo loạn đấy, dù con cũng việc , Kim Dương quân công sợ, xem ai đen đủi hơn."

 

Vương Ái Hương vẻ mặt kinh hãi Tú Tú, môi run rẩy, lẩm bẩm : "Cô con gái , cô con gái ..."

 

Tú Tú nghi hoặc thị: "Mẹ, ?

 

Mẹ đến cả đứa con gái cũng nhận nữa ?

 

Kim Dương, xem, em nhận em nữa ."

 

"Mẹ em nhận em , đây, , theo về nhà, chỗ chúng đến nữa." Hàn Kim Dương trầm giọng .

 

Cho đến tận bây giờ Tô Hồng Quân vẫn lộ diện, Tú Tú thấy tiếc, nếu lão ở đây thì lột sạch cái lớp da mặt của lão luôn, cô đành lầm lũi theo Hàn Kim Dương rời .

 

Tú Tú xách giỏ xe đạp, đống vụn bánh kẹo trong giỏ, khóe miệng khẽ nhếch lên, chê đồ thì dứt khoát khỏi ăn luôn.

 

Có lẽ lời của Tú Tú dọa họ, Vương Ái Hương đuổi theo đến tận nhà họ Hàn gây sự.

 

Buổi chiều, Hàn Kim Dương đón Hàn Kim Nguyệt về, gọi cả Tô Vĩnh Cường đến nhà, cùng rửa rau thái rau, Hàn Kim Vũ xuống bếp, bốn món một canh, cộng thêm bánh trung thu xưởng phát, náo nhiệt đón một cái Trung Thu.

 

"Nói là em mang vụn bánh kẹo về ?" Tô Vĩnh Cường giơ ngón tay cái với Tú Tú, tỏ ý học chiêu .

 

"Dù đối phó với hạng hổ, thì cứ mặt dày hơn họ là ." Tú Tú hừ nhẹ một tiếng.

 

" , đưa cô quyển sách ." Tô Vĩnh Cường từ trong gùi lấy một quyển sách, Thần Bí đưa cho Tú Tú, " mới quen một bạn, quen ở phòng nhân sự, là kỳ thi tuyển dụng , đề bài đều từ quyển sách ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-vo-dep-trong-tu-hop-vien/chuong-110-mang-ra-xa-chut-toi-buon-non.html.]

 

Tú Tú Tô Vĩnh Cường, nhận lấy sách lật vài trang: "Có tin cậy ?"

 

"Chắc là tin cậy đấy, cô cứ xem , cô học giỏi, chắc sẽ nhanh ch.óng nhớ thôi." Giọng điệu Tô Vĩnh Cường kiên định lắm.

 

Thôi thì bệnh thì vái tứ phương, cứ xem , dù cũng thể đặt kỳ vọng quá lớn.

 

Giữa Tháng Mười, thời tiết ngày càng lạnh, Tú Tú về nhà đều mặc áo bông mỏng .

 

Hôm nay, Tú Tú tan ca đêm, giao ca là một cô gái khác trong tổ, tên là Tôn Tư Kỳ, ngoại hình khá bình thường nhưng ăn diện, theo như Liễu Nhựt, thì Tây, nên ít theo đuổi.

 

Sáng sớm tinh mơ, Tôn Tư Kỳ mặc một chiếc váy liền , khoác bên ngoài một chiếc áo len dệt kim, cũng thấy lạnh, thấy Tô Tú Tú liền hất cằm : "Tô Tú Tú, ngày mai cô trực ca cho ."

"Tại ?" Tô Tú Tú đang xoa thái dương, thấy lời , hiểu đầu đuôi hỏi .

 

"Bởi vì ngày mai hẹn hò." Tôn Tư Kỳ hùng hồn .

 

Tô Tú Tú hạ tay xuống, thong thả , "Cô hẹn hò thì liên quan gì đến ?"

 

"Ê, thế nhỉ, cũng trả cho cô, đợi lúc cô việc, trực cho cô là xong ?" Tôn Tư Kỳ vui .

 

Tô Tú Tú khoanh tay n.g.ự.c, "Xin , ngày mai cũng việc, thể đổi ca với cô."

 

Nếu cô ăn hẳn hoi, nể tình đồng nghiệp một buổi, Tô Tú Tú đổi ca với cô cũng chẳng , đằng dùng cái giọng điệu lệnh mà Tô Tú Tú ghét nhất, thế thì , chẳng ai nợ nần gì cô cả.

 

"Cô việc gì?" Tôn Tư Kỳ tức giận lườm Tô Tú Tú.

 

" cũng hẹn hò." Tô Tú Tú thấy Hàn Kim Dương tới, liền xách túi tiến về phía .

 

"Cô kết hôn , còn hẹn hò cái gì nữa?" Tôn Tư Kỳ giậm chân, bất mãn .

 

Tô Tú Tú nhíu mày, "Ngày nghỉ của riêng , gì thì , còn cần qua sự đồng ý của cô?"

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Cầu thì thái độ cầu , cứ cái đức hạnh , quỷ mới đổi ca với cô.

 

Lười để ý đến cô nữa, Tô Tú Tú cùng Hàn Kim Dương ngoài, gió sớm thổi qua, rùng một cái.

 

"Mau mặc áo khoác , buổi tối ngủ lạnh ?

 

Để mang cho em tấm chăn dày nhé." Hàn Kim Dương lấy một chiếc áo khoác dày đưa cho Tô Tú Tú.

 

"Cũng , bên thể đốt lò." Tô Tú Tú ngáp một cái, đầu tựa lưng Hàn Kim Dương, hiện tại thì lạnh, chỉ là quá buồn ngủ, đêm qua đồng hồ báo thức reo mãi mới dậy nổi.

 

"Em chợp mắt một lát, nhanh là về đến nhà thôi." Hàn Kim Dương thấy dáng vẻ mơ màng của Tô Tú Tú, chút xót xa .

 

Chào hỏi mấy bà thím Đại Nương, về đến nhà rửa chân xong, liền chuẩn lên giường ngủ.

 

"Tú Tú, mua sữa đậu nành, em uống hãy ngủ." Hàn Kim Dương bưng một bát sữa đậu nành lên lầu.

 

Anh mới cửa, Tô Tú Tú ngửi thấy một mùi tanh nồng của đậu, trong dày một trận đảo lộn, kịp câu nào gục xuống cạnh giường nôn khan.

 

"Làm ?" Hàn Kim Dương khẩn trương bước tới.

 

"Đừng, đừng qua đây, oẹ" Tô Tú Tú bịt mũi, chỉ bát sữa đậu nành trong tay , "Anh bưng ngoài , em ngửi thấy buồn nôn lắm."

 

Hàn Kim Dương bát sữa đậu nành, thấy dáng vẻ khó chịu của Tô Tú Tú, vội vàng bưng ngoài đặt ở bệ cửa sổ.

 

"Bây giờ thì ?

 

Còn khó chịu ?" Hàn Kim Dương xuống bên giường, nhẹ nhàng vuốt ve lưng Tô Tú Tú.

 

"Không ngửi thấy thì đỡ nhiều ." Tô Tú Tú xoa dày, nửa đùa nửa thật : "Nếu nguyệt sự, em đều nghĩ m.a.n.g t.h.a.i ."

 

Hàn Kim Dương mím môi, "Tú Tú, dậy , chúng đến bệnh viện xem ."

 

"Làm gì chứ, em , ngủ một giấc là khỏe thôi." Tiền Thế khi thức đêm, khẩu vị ngày hôm cũng lắm, ngửi thấy thứ gì quá tanh cũng sẽ buồn nôn, Tô Tú Tú cảm thấy chính là do đêm qua ngủ ngon giấc.

 

"Không , em , thế , em cứ ngủ một giấc cho sức, đơn vị xin nghỉ, lát nữa đưa em lên bệnh viện kiểm tra sức khỏe, ngoan, lời." Hàn Kim Dương bưng sữa đậu nành xuống lầu, pha một bát nước đường đỏ bưng lên, đút cho Tô Tú Tú uống hai ngụm mới đến xưởng đồ gỗ.

 

 

Loading...