Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 418

Cập nhật lúc: 2025-03-01 11:42:25
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô chỉ có thể nói rằng đó là duyên trời định.

“Sao em biết?” Lục Trầm tò mò hỏi.

Tần Chiêu Chiêu cầm lấy lá thư trong ngăn kéo và đưa cho anh: "Là thư vừa được bưu tá đưa đến, mẹ viết cho em đấy. Anh đọc đi.”

Lục Trầm cầm thư lên và mở ra xem trong khi Tần Chiêu Chiêu thay đồ thử những chiếc áo bông khác.

Nụ cười trên mặt Lục Trầm càng lúc càng tươi hơn. "Bố đặt tên cho con mình hay thật đấy. Lục An Thuận, Lục An Ninh. Nếu sinh đôi thì chúng ta có thể dùng cả hai cái tên này rồi.”

Tần Chiêu Chiêu chưa từng nghĩ đến chuyện này, nhưng ý tưởng của Lục Trầm thật tuyệt. Nếu có thể sinh một cặp con trai và con gái cùng lúc thì còn gì bằng nữa?

"Nếu thế hệ trước có người sinh đôi thì chúng ta cũng có cơ hội." Lục Trầm nói thêm. Nghe anh nói vậy, cô cũng tỏ ra hào hứng.

Anh suy nghĩ một chút rồi tiếp lời: "Ông nội anh chỉ có hai anh em, mà hình như không có ai sinh đôi. Đến thế hệ của bố anh, ngoài bác hai và hai cô ra thì cũng không ai sinh đôi cả. Xem ra thế hệ anh khó có cơ hội rồi, còn bên nhà em thì sao?"

Tần Chiêu Chiêu lắc đầu. Theo ký ức của cô, không có ai trong họ hàng cô từng sinh đôi.

"Chắc nhà em cũng không có ai." Cô trả lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/418.html.]

"Vậy là chúng ta không có hy vọng nhỉ?" Lục Trầm hỏi.

"Không hẳn, nhà nào có tiền lệ sinh đôi thì khả năng sẽ cao hơn, nhưng nhà nào không có cũng vẫn có cơ hội mà." Tần Chiêu Chiêu mỉm cười nói.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Lục Trầm vui vẻ: "Vậy tức là vẫn còn hy vọng."

Tần Chiêu Chiêu gật đầu.

"Đợi thai lớn hơn chút nữa, mình có thể đi siêu âm để xem." Cô đề nghị.

"Đã có loại máy đó rồi sao?" Lục Trầm ngạc nhiên.

"Ừ, nhưng chỉ có ở các bệnh viện lớn ở những thành phố phát triển, còn ở những thành phố nhỏ thì chưa có." Tần Chiêu Chiêu giải thích.

"Đợi dịp Tết về thăm quê, chúng ta sẽ thử làm một lần. Hải Thành là một trong những thành phố lớn nhất cả nước, chuyên gia nhiều nên chắc là sẽ có thiết bị đó." Lục Trầm đề xuất. Tần Chiêu Chiêu gật đầu đồng ý.

Cả hai cứ thế vui vẻ chuyện trò. Dù bên ngoài trời lạnh, căn phòng của họ vẫn ngập tràn hạnh phúc. Đứa trẻ sắp chào đời khiến gia đình nhỏ của họ thêm ấm áp, viên mãn.

Trong khu nhà tập thể, không có điện thoại. Mọi người thường viết thư hoặc gửi điện báo để liên lạc với gia đình. Muốn gọi điện thoại, phải đến doanh trại vì chỉ ở đó mới có điện thoại. Vào thời kỳ này, điện thoại bàn chưa phổ biến, chủ yếu chỉ có ở các cơ quan, còn những gia đình bình thường thì hiếm khi có. Gia đình của Lục Trầm ở khu nhà tập thể của quân khu nên có điện thoại riêng, cũng là nhà duy nhất trong khu có. Tần Chiêu Chiêu ít khi gọi điện thoại, thường thì Lục Trầm sẽ gọi về hỏi thăm hoặc nhận tin tức từ gia đình.

Loading...