Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 1175

Cập nhật lúc: 2025-03-18 21:38:17
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà cụ chỉ cười mà không đáp. Một lúc sau, bà vỗ vỗ tay con trai:

“Đừng nhắc đến chuyện này nữa. Các con ở đây lâu rồi, mau về nghỉ ngơi đi. Hiện tại bố con không sao cả, quan sát thêm hai ngày là có thể xuất viện. Mẹ ở đây trông, các con cứ lo việc của mình.”

Tần Trung do dự, nhìn mẹ mà lòng đầy áy náy:

“Mẹ, hay là mẹ về nhà nghỉ đi, để con ở lại trông bố.”

“Không cần.” Bà cụ xua tay. “Con về nghỉ đi. Nếu có thời gian, giúp mẹ tìm một căn nhà nhỏ thích hợp, không cần to đâu, tốt nhất có cái sân nhỏ. Ở ngoại ô cũng được, vừa yên tĩnh, vừa rẻ.”

Lý Lệ Hoa nghe vậy thì vội phản đối:

“Mẹ nói gì thế? Nhà bọn con rộng rãi, đã chuẩn bị sẵn phòng cho bố mẹ rồi. Cần gì phải tốn tiền ra ngoài thuê nhà?

Hơn nữa, mẹ cũng nói tuổi đã cao, sống xa như vậy bọn con qua lại thăm nom cũng bất tiện. Bố mẹ cứ ở cùng chúng con đi.”

Tần Trung cũng tiếp lời:

“Đúng đó mẹ. Mẹ không cần lo nhà chú hai đến làm phiền, con có cách khiến thím hai im miệng. Thế nên mẹ cứ yên tâm ở nhà con.

Chiêu Chiêu cũng đã lấy chồng rồi, bây giờ ngày nào con với vợ cũng đi làm, nhà tập thể yên tĩnh lắm.”

Bà cụ Tần nhìn con trai cả, mũi cay xè. Nghĩ lại bao năm qua, bà tự trách mình đã quá mù quáng, dồn hết tâm tư cho nhà đứa con thứ, mà lại quên mất ai mới thật sự là người đối xử tốt với mình.

Bà hít sâu một hơi, giọng trầm ổn:

“Không cần nói nữa, bọn mẹ đã quyết rồi. Đợi đến khi thực sự già yếu không thể động đậy, mấy đứa không đuổi, bố mẹ cũng tự tìm đến.

Mẹ rất biết ơn vì các con không chấp nhặt chuyện cũ, vẫn nguyện ý chăm sóc bố mẹ. Mẹ không có học thức, không biết diễn tả thế nào… nhưng thực sự cảm ơn các con.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1175.html.]

Tần Trung khẽ cau mày:

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

“Mẹ, đừng nói vậy, con không thích nghe đâu. Nếu bố mẹ thực sự không muốn ở cùng con, thì con sẽ tìm cho hai người một căn nhà có sân nhỏ.

Nhưng ở ngoại ô thì con không yên tâm. Con sẽ tìm chỗ nào gần đây, tiền thuê cứ để con lo, hai người giữ lại tiền dưỡng già mà tiêu.”

“Gần đây cũng tốt, không cần sân vườn gì cả. Tìm một căn nhỏ vừa đủ là được.” Bà cụ gật đầu rồi nghiêm giọng: “Nhưng tiền thuê nhà, bố mẹ tự trả. Nếu con trả giúp, vậy thì bố mẹ thà tự đi thuê còn hơn.

Một tháng bốn mươi đồng, thuê nhà ăn uống vẫn dư dả, không cần ai lo.”

Tần Chiêu Chiêu cười, giọng thoải mái:

"Bố mẹ, ông bà không cần lo chỗ ở đâu ạ. Nhà xưởng con thuê vẫn còn một phòng trống, hay là để ông bà nội dọn sang đó ở đi? Hiện tại nhà máy cũng đang cần người trông coi, ông nội có muốn làm không ạ? Mỗi tháng còn có thêm 20 đồng tiền lương nữa."

Nghe đến đây, mắt ông bà cụ Tần lập tức sáng lên.

"Tất nhiên là được rồi!" Bà cụ Tần mừng rỡ, vỗ vỗ tay chồng. "Nhưng ông nội con không lấy tiền đâu, trông coi miễn phí cho con luôn!"

Thấy hai ông bà vui vẻ như vậy, Tần Trung, Lý Lệ Hoa và cả Lục Trầm cũng thở phào nhẹ nhõm.

Tần Chiêu Chiêu nhẹ nhàng nói tiếp:

"Ông bà không cần khách sáo đâu ạ. Nhà máy thực sự cần người trông coi, nếu ông bà không làm thì bọn con vẫn phải tuyển người thôi. Lương này là phần ông bà xứng đáng nhận."

Lục Trầm nãy giờ im lặng cũng lên tiếng phụ họa:

"Đúng vậy. Nhà máy không chỉ của riêng Chiêu Chiêu, còn có hai người hợp tác nữa. Đây là công việc có lương rõ ràng, không có gì phải ngại cả."

"Như vậy có được không?" Bà cụ Tần vẫn hơi lưỡng lự.

"Có gì mà không được ạ?" Tần Trung cười. "Bố mẹ ở đó thì con càng yên tâm hơn."

Loading...