Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 1168

Cập nhật lúc: 2025-03-18 21:25:47
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà cụ Tần thở dài, chậm rãi nói:

"Đổi họ thì sao chứ, trong người nó vẫn chảy dòng m.á.u nhà họ Tần."

Như vậy cũng coi như không để hương hỏa nhà họ Tần bị đứt đoạn, không phụ lòng tổ tiên.

Bà và ông cụ đều đã già, sức lực chẳng còn bao nhiêu. Nếu cứ tiếp tục tình cảnh này, ai biết tương lai sẽ ra sao? Thôi thì buông bỏ, mặc kệ mọi thứ. Cháu trai là con của con trai, sau này dù thế nào cũng là trách nhiệm của nó.

Nghĩ thông suốt rồi, mọi chuyện bỗng chốc trở nên đơn giản.

Bà cụ muốn lấy lại tiền lương hưu.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Căn nhà đã cho vợ chồng con trai thứ, bà cũng chẳng định đòi lại. Chỉ cần có tiền lương hưu, hai vợ chồng già có thể thuê một căn nhà nhỏ, sống những ngày tháng thanh đạm. Từ nay về sau, ai sống cuộc đời của người nấy, chẳng còn vướng bận.

Mặc dù biết chuyện này chưa chắc thành công, nhưng cũng không thể để con dâu ngang nhiên đối xử với bố mẹ chồng như vậy. Phải để bà ta hiểu rằng, nếu không có sự giúp đỡ của hai ông bà già bao năm qua, cuộc sống của bà ta sẽ ra sao. Chắc chắn không phải nhàn hạ đứng đây cãi nhau vì một chiếc vòng tay.

Lời bà cụ vừa dứt, vợ chồng con trai thứ lập tức từ chối.

Ông cụ Tần vốn đã đầy một bụng tức giận. Những điều ông không thể nói ra, vợ ông đều nói hộ, trong lòng ông thấy dễ chịu hơn một chút.

Lúc đầu đưa tiền lương hưu cho con dâu cũng vì thấy bà ta suốt ngày càm ràm chuyện tiền nong, không sống tử tế với con trai mình. Cứ ba ngày một trận cãi lớn, hai ngày một trận cãi nhỏ.

Vì con trai, vì cháu trai, vì muốn gia đình này có thể yên ổn như bao nhà khác, ông cụ mới bất đắc dĩ lấy tiền lương hưu ra.

Những năm qua, ông bà cụ không chỉ bỏ tiền mà còn bỏ cả công sức. Vậy mà đổi lại chỉ là sự coi thường, thậm chí còn có khả năng bị đuổi ra khỏi nhà.

Ông cụ chưa từng nghĩ rằng đến tuổi này rồi mà còn phải đối mặt với cảnh tượng như thế.

Con dâu không chỉ thẳng thừng từ chối, còn ngang nhiên tuyên bố:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1168.html.]

"Nếu bố mẹ nhất quyết đòi lại tiền lương hưu, con sẽ ly hôn với Tần Thành!"

Không dừng lại ở đó, bà ta còn đe dọa:

"Con sẽ đưa cả hai đứa nhỏ đi, lập tức tìm người tái giá! Sau này con của con mang họ bố dượng!"

Bà cụ Tần biết, con dâu chỉ đang hù dọa.

Dù gì bà ta cũng đã ngoài ba mươi, còn có hai đứa con nhỏ. Không còn trẻ, nhan sắc cũng chẳng còn như trước. Người đàn ông chưa kết hôn chắc chắn sẽ không chọn một người phụ nữ như bà ta—vừa lớn tuổi, vừa không có chỗ dựa, lại còn vướng hai đứa con riêng. Nếu có ai đồng ý, thì hoặc là góa vợ, hoặc là tàn tật, chứ chẳng có ai bình thường mà lại chịu cưới bà ta.

Con dâu thứ không đẹp, nhưng tâm địa lại ranh mãnh vô cùng.

Thời đại này, ly hôn không phải chuyện gì tốt đẹp.

Bà ta chắc chắn sẽ không dám làm thật.

Bà cụ Tần nghĩ rất rõ ràng, nhưng ông cụ Tần thì không.

Ông bị câu "đổi họ con mình sang họ bố dượng" làm cho tức nghẹn, ngay lập tức ngất xỉu.

Tần Thành thấy bố ngã xuống đất mới giật mình hoàn hồn, vội vàng cùng mọi người đưa ông cụ vào viện.

Nhìn ông cụ Tần nằm trên giường bệnh sau khi cấp cứu, bà cụ Tần chỉ thấy lòng mình trống rỗng.

Thế nhưng, ngay cả lúc này, con dâu vẫn đứng bên cạnh lải nhải:

"Vòng tay của mẹ chồng con, rốt cuộc bà có trả lại cho con không?"

Tần Chiêu Chiêu nhìn cảnh tượng trước mắt, cảm thấy khoảng cách giữa người với người thật sự quá lớn.

Trên đời này, sao lại có người mặt dày đến mức này? Vì chút lợi ích mà chẳng còn chút liêm sỉ nào.

Loading...