Đêm bầu trời đầy , ánh trăng sáng.
Lục Giai Giai lăn qua lăn giường, cả một tối ngủ , Tiết Ngạn ôm cô, vỗ nhẹ lên lưng cô.
Cả Lục Giai Giai rúc trong lòng , ngón tay nắm vạt áo n.g.ự.c .
Lúc trời gần sáng, cuối cùng đầu óc cũng buồn ngủ, bên ngoài gà gáy một tiếng, cô lập tức mở bừng mắt, giày bước khỏi cửa.
Lục Giai Giai gõ cánh cửa bên ngoài, nhỏ giọng gọi: "Cha."
Qua một lúc, cha Tiết mở cửa , vẻ mặt tang thương, nhưng nụ vẫn thoải mái: "Con gái, ."
Lục Giai Giai vội vàng phòng, thấy Lục yên tĩnh giường, mặc áo liệm, mắt cô tối sầm, nếu lưng Tiết Ngạn thì cô trực tiếp ngã xuống đất .
Cha Lục nhanh chóng xuống, ông giơ tay lau nước mắt mặt cô: "Con gái, đừng , con cũng chịu khổ gì, hôm qua ngủ , bà kêu cha với con, cả đời bà gì hối tiếc, đừng , con thích con ."
Lục Giai Giai nhịn , vẫn úp mặt lòng cha Tiết nức nở.
Bốn em thấy tiếng cũng vội vàng khỏi phòng, thấy Lục giường mà thất thanh.
Con cái vội lo hậu sự của , cha Lục thì dọn dẹp quần áo của với vợ trong phòng, quét dọn căn phòng thật sạch sẽ.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Trưa ngày hôm , Lục Cương Quốc phòng gọi ông ăn cơm, phát hiện cha Lục an tường giường, gọi thế nào cũng tỉnh.
"Cha!" Lục Cương Quốc quỳ xuống.
Liên tiếp hai ngày, cha Lục và Lục lượt qua đời, Lục Giai Giai chấp nhận nổi, trực tiếp ngã bệnh.
Bốn em túc trực bên linh cữu, Lục Giai Giai ở trong phòng ăn vô, cô một chút khẩu vị nào cả.
Cô cha chắc chắn cô thế nhưng cô cách nào khống chế .
Tiết Ngạn do dự một lúc mới lấy một tờ giấy từ trong túi : "Trước khi cha để cho em."
Lục Giai Giai đầu, nhận lấy chậm rãi mở .
Đừng , con gái, cha với con đều cả.
Nước mắt của cô rơi lên trang giấy, cô ở trong phòng hết một ngày, ngày hôm lau sạch nước mắt, tham gia lo hậu sự của cha Lục và Lục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-nu-phu-cam-kich-ban-phao-hoi/chuong-683.html.]
Hai vợ chồng già hợp táng, chôn ở vị trí họ chọn từ .
…
Cùng lúc đó, bên ngoài trường cấp ba mà Lục Giai Giai và Tiết Ngạn đầu tư một cô gái ngoan ở đó.
Cô gái chỉ mới mười bảy tuổi, buộc tóc đuôi ngựa, tính cách mềm mỏng, đẩy lên tường cũng rên một tiếng nào.
Mấy nữ sinh đối diện với cô trang điểm đậm, một đường khiến dây xích sắt quần vang lẻng xẻng, mái tóc cũng màu mè, thậm chí còn vuốt ngược lên trời.
"Mày là con gái của chủ nhiệm giáo dục trường – Thời Vân đúng ?"
"Cậu chuyện gì ?" Thời Vân rụt vai tựa lên tường.
Cha cô đều là giáo sư, từ nhỏ dạy cô lễ nghi sách, từng dạy cô nên ứng phó với tình huống hiện tại thế nào.
Hơn nữa tính cách của cô mềm yếu, lớn lên cũng mềm mại, quả thật là mềm như một đống tương hồ, lúc khẩn trương, gò má căng lên còn hiện cái lúm đồng tiền.
Nữ sinh trang điểm đậm giơ tay kéo tóc cô : "Đương nhiên chuyện , cha mày chặn tao ở cổng trường chỉ vì tao muộn mấy phút, chỉ bắt tao bản kiểm điểm mà còn bắt tao nhuộm tóc nữa, tao tìm mày thì tìm ai?"
Thời Vân vì kéo tóc mà hai mắt đỏ lên, cô quật cường thêm gì nữa.
Em gái của cô gái trang điểm đậm trừng mắt Thời Vân: "Đại ca, chúng là Táng Ái gia tộc, cũng thể một ông già cổ hủ dọa sợ , chúng cũng từ từ dạy dỗ con gái ông , là để em cho, xem em giật trụi tóc nó ."
Trong mắt Thời Vân nổi lên một tầng sương mù, cô nhỏ giọng bảo: " sẽ tố cáo các cô."
"Tố cáo bọn tao? Chỉ mày? Xem tao đánh mày thế nào." Nữ sinh trang điểm đậm cảm thấy khiêu khích, giơ tay định đ.ấ.m Thời Vân.
Lúc , đột nhiên xung quanh truyền tới tiếng nhạo: " là ngu chết."
"Ai đó?"
Nữ sinh ngẩng đầu, thấy một nam sinh ở đầu ngõ, nam sinh cũng mặc đồ phong cách Punk, miệng tô đen sì.
" bảo vệ , các cô mau cút !" Nam sinh trong ngõ, lạnh lùng mệnh lệnh.
Táng Yêu gia tộc nào thể nhịn, bọn họ xắn tay áo, bộ dáng sợ trời sợ đất: " là phản mà, tụi tao là ai ? Chúng tao chính là Táng Yêu gia tộc!"
Nam sinh chẳng buồn nhiều, lập tức quật ngã một .
Thời Vân: "…"