Diệp Trạch Tây khẽ: “Ông nội em vẫn là ông nội em, trạng thái của ông nội, sống đến một trăm tuổi thành vấn đề.”
“Vẫn là Duy Duy lợi hại, mấy hôm chân đau do lạnh của ông nội tái phát, ngày nào cũng than ngắn thở dài, tính tình nóng nảy, cũng lạc quan. Giày vò một trận thế , tâm trạng của ông nội ngược hơn ít.”
Mọi ngẩn , mới ý thức quả thực là như . Thời gian ông cụ thường xuyên ốm đau, cộng thêm thời tiết chuyển lạnh, ông dần dần khuynh hướng trầm cảm, Tô Duy Duy “ loạn” một trận thế , ngược khiến trạng thái của ông cụ hơn ít.
“Cũng chỉ Duy Duy mới mặt mũi , khiến ông nội mặc loại quần áo đó.”
“Mọi thấy ? Đằng áo khoác da của ông nội còn ‘Đại gia vẫn là đại gia!’. Vãi chưởng, quá thời trang ! Anh, mau lấy máy ảnh, em chụp cho ông nội một tấm.” Diệp Văn Húc ồn ào.
Nghĩ cũng , bộ trang phục của ông cụ "càn quét" trường, mấy bạn già trong viện đều ông cho kinh ngạc. Nhìn chiếc áo bông cũ xám xịt , chiếc áo khoác da bóng loáng của ông cụ, cùng với dòng chữ áo khoác da, bọn họ lập tức cảm thấy yếu xìu! Tuy mặc thế ngoài thực sự quá kiêu ngạo, nhưng hiểu soái , đặc biệt là mấy chữ áo khoác da, thể thêu lên áo bông cũ và áo khoác quân đội của họ ?
Ông cụ nhận sự chú ý từng , trong lòng lập tức cân bằng, cơm tối cũng ăn nhiều hơn một bát, còn đặc biệt gọi điện cho Tô Duy Duy, bảo cô kiếm thêm chút quần áo loại cho ông, còn hỏi cô thể thêu dòng chữ lên những bộ quần áo khác của ông .
Tô Duy Duy đặc biệt đến nhà máy của Lương Mẫn Anh đặt ít quần áo cho ông cụ, để dành cho ông mặc đầu xuân. Cô ngờ ông cụ sẽ chấp nhận nhanh như , vốn tưởng ông cụ cảm thụ kiểu thời trang , nhưng cô đ.á.n.h giá thấp ông cụ, đây chính là mấy chục năm từng du học nước ngoài, độ chấp nhận đối với sự vật mới mẻ cao, thậm chí còn tân thời hơn cả trẻ tuổi như Hạ Đông Lâm.
Để kiểm chứng, Tô Duy Duy ôm một bộ quần áo gần giống với bộ ông cụ phòng.
Hạ Đông Lâm tắm xong . Thật Hạ Đông Lâm mặc âu phục tuy trầm như bình thường, nhưng thêm một loại gợi cảm hiếm thấy, đặc biệt là dáng vẻ tóc ướt khô, xương quai xanh nửa kín nửa hở, khiến Tô Duy Duy cũng nhịn liên tưởng viển vông. Đàn ông trai thì thôi , trai còn câu dẫn thế , thật sự là đòi mạng mà! Chẳng trách bạn giường lâu như , cô vẫn chán chút nào, đây chính là đẳng cấp, chính là trình độ. Chỉ với điều kiện của Hạ tổng nhà ngoài, cho dù tổng tài bá đạo, cũng sẽ một đống phú bà tranh .
Tô Duy Duy hiểu bắt đầu não bổ về nghề tay trái mà Hạ Đông Lâm thể , Hạ Đông Lâm đến mức nhíu mày: “Em cái gì?”
“Không gì, hôm nay em thấy một bộ quần áo mốt, cảm thấy hợp với . Ông xã, mặc cho em xem ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-375.html.]
Hạ Đông Lâm hiểu dự cảm lành, quả nhiên khi Tô Duy Duy mở dòng chữ phía bộ quần áo , mày Hạ Đông Lâm nhíu càng c.h.ặ.t hơn.
“Thế nào?” Tô Duy Duy vẻ mặt đầy mong đợi, khiến Hạ Đông Lâm thể nuốt những lời xuống. Anh như đang nghiêm túc đ.á.n.h giá một tác phẩm nghệ thuật, hồi lâu mới đưa lời bình: “Kiểu dáng tân thời mang cảm giác thiết kế, chỉ độ nhạy cảm cao với thời trang mới thể chọn mẫu .”
“Thật ?” Tô Duy Duy kích động, “Anh mặc thử xem?”
Hạ Đông Lâm bất lực, ép cởi áo ngủ, để lộ tấm lưng tinh tráng, Tô Duy Duy suýt chút nữa đến chảy m.á.u mũi, cô đảm bảo cô cố ý kéo đến gương, cũng cố ý đối diện gương thử quần áo, tóm , hôm nay Hạ quý nhân đặc biệt quyến rũ, rõ ràng chẳng gì, trêu chọc tim gan phèo phổi cô chỗ nào cũng ngứa, hận thể nhào lên nuốt bụng. Mãi đến khi Hạ Đông Lâm mặc xong quần áo, Tô Duy Duy mới dần dần hồn, đàn ông trong gương, cô ngẩn hồi lâu, đây chỉ Hạ Đông Lâm mặc âu phục trai, tuấn tiêu sái còn cấm d.ụ.c, ngờ mặc kiểu phối đồ sành điệu , cũng phong phạm riêng, Hạ Đông Lâm thế như giây tiếp theo sẽ lái xe mô tô, là trai ngầu.
Mắt Tô Duy Duy đầy : “Nếu thêm chiếc xe mô tô nữa thì hảo, chắc chắn ngầu!”
Hạ Đông Lâm ngờ cô sẽ thích xe mô tô: “Nếu em thích, thể đưa em trải nghiệm một chút.”
Lần đến lượt Tô Duy Duy kinh ngạc, dù trong lòng cô, Hạ Đông Lâm chính là đóa hoa núi cao, là cấp bậc đại lão khó gần gũi, tuy cô chỉ từ xa mà còn chơi đùa , nhưng đẳng cấp của đại lão vẫn còn đó, giờ đại lão mà mời cô trải nghiệm xe mô tô?
“Anh lái?” Có cần năng thế .
“Đàn ông lái xe ô tô nhiều, nhưng đàn ông lái xe mô tô thật sự mấy , Duy Duy, yêu cầu của em thấp quá ?” Hạ Đông Lâm xong kéo cô ngoài, gió lạnh từng cơn, Tô Duy Duy khỏi quấn c.h.ặ.t áo khoác, mãi đến khi Hạ Đông Lâm đưa hai cái mũ bảo hiểm, cô mới lòng đầy chân thực lên.
Chiếc xe mô tô cũng tìm ở , mà khá ngầu, to xác nặng nề, loại dã tính thô kệch, Tô Duy Duy sống hai kiếp đầu tiên xe mô tô, lập tức cảm thấy mới mẻ, nhưng khác với tưởng tượng của cô, nào đó cố tỏ tâm cơ, lái xóc nảy cô ôm eo, cũng hình chữ S khiến cô hét ch.ói tai, Hạ Đông Lâm lái xe cũng giống con , tuy tốc độ nhưng cũng vững, đương nhiên, kỹ thuật lái xe so với giường, vẫn là kém xa tít tắp.
Trong ấn tượng của Tô Duy Duy, xe mô tô luôn là thần khí tán gái cần , nhưng xe mô tô giữa mùa đông lớn cô mới hiểu, cái nó chân đều lạnh đến mất cảm giác , tóc cũng gió thổi như con ngốc, ai còn tâm tư chuyện yêu đương chứ, mười phút , Hạ Đông Lâm dừng xe mô tô cửa một cửa hàng, nhanh mua một gói chân giò heo muối tiêu .