Tô Duy Duy ở cái tuổi thật sự học, cô gần đây sợ Thái Quân . Khó khăn lắm mới nộp bài về kỹ năng học tiếng Anh mà giáo sư khoa tiếng Anh yêu cầu lên. Bài cô thật sự nghiêm túc, học sinh thời đại chung đều khắc khổ, nhưng vì tin tức bế tắc, nhiều căn bản học tiếng Anh thế nào, luôn chăm chỉ nhưng cửa . Tô Duy Duy những phương pháp học tập đáng tham khảo của đời , mỗi một cái đối với học sinh lúc mà đều là từng thấy. Giáo sư xem xong vô cùng kích động, nhất quyết kéo cô tán gẫu 3 xu, hỏi lý tưởng nhân sinh của cô là gì, trong lời đều là khen ngợi thiên phú của cô, cô thi đại học, thật sự thì đến viện dự thính cũng , dọa Tô Duy Duy sợ c.h.ế.t khiếp.
Thứ hai, Tô Duy Duy nhân lúc Thái Quân ở đó, về thăm ông cụ và bà cụ. Sau khi đông, chân đau do lạnh của ông cụ cứ tái phát, Tô Duy Duy nhờ mua cao dán rượu t.h.u.ố.c từ Thái Lan, Hồng Kông về, ông cụ dùng xong triệu chứng đỡ hơn ít.
Ông cụ gặp cháu gái đương nhiên kích động, kéo Tô Duy Duy hỏi tình hình của bb.
Gần đây trời lạnh, sợ ông cụ ngã, Tô Duy Duy đều định giờ đưa bb đến nhà để ông cụ dạy.
“Hôm nay đến trường ạ.”
“Ông chứ trường học cũng chẳng học cái gì, quả thực lãng phí thời gian,” Ông cụ lắc đầu.
“Không học gì cũng học, nếu đứa trẻ nhỏ thế đẩy học cấp hai cấp ba? Tâm lý nó phát triển theo kịp, cháu nó ép đối mặt với những vấn đề thuộc về lứa tuổi . Tuy cháu chuyên gia giáo d.ụ.c, nhưng cháu dù cũng là nó, cho dù phương pháp giáo d.ụ.c dùng sai, thì cũng chỉ thể xin nó bao dung nhiều hơn thôi.”
Ông cụ bật . Tô Duy Duy lấy quần áo mới mua ướm thử một phen, ông cụ từng món quần áo cái mốt hơn cái trong tay cô, sợ đến mức run cầm cập: “Quần áo cho ai thế?”
“Đương nhiên là cho ông nội !” Tô Duy Duy vô cùng tà ác, đợi ông cụ chạy trốn, cưỡng ép bắt về, ép buộc ông phòng quần áo. Ông cụ ngàn vạn , nhưng lay chuyển cháu gái nũng. Nói lý lẽ thì, cô cháu gái nhỏ đáng yêu thế nũng, ai mà đỡ chứ? Đành c.ắ.n răng trong phòng.
Dù chỉ nhà mới thấy, cởi sớm là . Ông cụ ngượng ngùng quần áo xong, khi , Tô Duy Duy chằm chằm ông hồi lâu, nhịn vỗ tay khen : “Cái cũng quá soái ! Ông nội, cháu đơn phương tuyên bố, ông chính là ông cụ ngầu nhất Trung Quốc!”
Ông cụ sắp , ông chỉ chỉ bộ quần áo , ông , ông bao nhiêu tuổi , còn mặc quần áo lập dị thế ! Bên là áo khoác da hoa văn, là một chiếc quần bông mốt, chân một đôi giày da mũi to kim loại, phối thêm kính râm, mũ Lôi Phong lót nhung đen, còn thứ gọi là dây chuyền áo len, nguyên một bộ phối , quả thực chính là trai trẻ 20 tuổi. Ông trọng đoan trang cả đời, thường xuyên lên tivi, nhiều dân ông, mặc quần áo thế ngoài sẽ c.h.ế.t mất!
Không ! “Ông cởi ! Nếu ông Trần ông Giang ông Kha thấy, ông sẽ c.h.ế.t mất!”
Tô Duy Duy ôm cánh tay ông cụ, mắt sáng dọa . Không ăn diện , ăn diện mới ông cụ mà gen thời trang, khí trường phong thái chiều cao , quần áo ông mặc hương vị riêng biệt, thể ăn đứt mấy ông cụ chụp ảnh đường phố đời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-374.html.]
“Ông nội, thật sự quá soái!” Tô Duy Duy hề keo kiệt tâng bốc.
“Cái , ! Ông tuổi , soái soái gì chứ, đó là chuyện của đám thanh niên các cháu, hơn nữa, mặc ít thế ngoài lạnh ?”
Tô Duy Duy : “Vậy ông xem thời gian quần áo , ông cảm thấy lạnh ?”
Ông cụ ngẩn , bộ quần áo tuy mỏng, bằng ba lớp trong ba lớp ngoài của ông, nhưng quần áo mỏng thế dường như thật sự thấy lạnh, cũng lạ thật.
“Quần áo dày là giữ ấm, ông xem ông ngoài thế , ai ông là thanh niên chứ? Ông ông lớn tuổi, nhưng lớn tuổi thì nào? Chẳng lẽ quãng đời còn của ông sẽ lúc nào trẻ hơn hôm nay ? Đã đến tuổi , tại thử những thứ mới mẻ một chút?”
Ông cụ lừa đến mức đầu óc cuồng, nhưng cả đời ông mặc nhiều nhất chính là âu phục, an phận thủ thường cả đời, đến lúc bảo ông bỗng nhiên đổi phong cách lớn, mặc loại quần áo mốt , khác chắc chắn sẽ tưởng ông thần kinh, hơn nữa loại thời trang thời đại , qua đường cũng hiểu .
“Cứ mặc thử ở nhà thôi mà.”
Ông cụ đương nhiên từ chối, nhưng ông còn , Tô Duy Duy dùng ánh mắt cầu xin ông, khiến ông thể nuốt tất cả lời từ chối xuống. Buổi tối lúc nhà họ Diệp về, thấy ông cụ đều ngẩn , đặc biệt là Diệp Trạch Tây và Diệp Trầm Đông, đều dùng ánh mắt quỷ dị chằm chằm ông. Diệp Học Nhi sợ đến mức suýt đ.â.m cửa nhà vệ sinh, Thái Quân tưởng nhầm cửa, ngay cả bà cụ xem xong cũng suýt chút nữa nhận ông.
Không thể , con đều ác thú vị, tuy ông cụ cũng thích cách ăn mặc , nhưng thấy bộ dạng kinh ngạc của , ông tìm một loại cân bằng khác, lập tức vui vẻ chỉ quần áo: “Thế nào? Cháu gái phối cho đấy, con bé mốt.”
Mọi đồng loạt gật đầu, đều hồn từ trạng thái khiếp sợ.
“Vậy là ! Mắt của cháu gái tệ, con bé đúng, tuổi còn gì dám mặc chứ? Từ hôm nay trở , đổi phong cách, tranh thủ dạo ở tuyến đầu thời trang, lượn lờ ở trận địa thời trang. Được , tìm lão Kha đ.á.n.h cờ đây.”
“...” Mãi đến khi ông , Diệp Thiên Thanh về mới dám tin : “Đó là ông nội em?”