Thập Niên 90: Xuyên Thành Vợ Trước Bỏ Trốn Của Đại Lão - Chương 368
Cập nhật lúc: 2026-03-25 22:37:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đồ ngốc, luôn dịu dàng đáng yêu, hiền từ thục đức thế ?”
bb nghẹn lời, tỏ vẻ nghi ngờ về điều : “Cho nên, tranh của con?”
“Ừm, là thế nè, mượn tranh của bảo bối dùng một chút, nếu thể thì, bảo bối vẽ thêm chút nữa cho nhé.”
bb im lặng, bé chỉ thể bé đặc biệt quen Tô Duy Duy dùng ngữ khí chuyện, hơn nữa, loại trưng cầu ý kiến giả tạo tác dụng ? Cậu bé dám cho ? Đến lúc đó cho dù Tô Duy Duy gì bé, Hạ Đông Lâm cũng thể đ.á.n.h bé tìm răng khắp nơi, Lương Tông Tranh bé nắm rõ bài của đôi vợ chồng .
bb vẻ mặt như quen với sự đời, lẳng lặng cầm b.út vẽ lên: “Muốn bao nhiêu bức?”
“Mẹ chọn 7 bức , con cho thêm 5 bức nữa?”
bb đồng ý, Tô Duy Duy kích động hỏng , lập tức vui mừng khôn xiết, nâng khuôn mặt nhỏ của con trai hôn chụt chụt: “Mẹ từng với con yêu con nhất ? Nhìn xem, con trai nhà ai đáng yêu như con trai ? Con trai nhà ai hiểu chuyện như con trai ? Con trai nhà ai trí tuệ tuấn? Chỉ con trai nhà mới thế!”
bb im lặng, nhàn nhạt mở miệng: “Không cần cảm ơn con, con cũng là ép.”
Tô Duy Duy hung hăng xoa khuôn mặt của bé, suýt chút nữa xoa bb đến trầm cảm: “Tuổi còn nhỏ giả vờ trưởng thành! Đừng ông cụ non thế chứ, , quẩy lên!”
“…”
Hôm , Giang Hâm thần sắc tự nhiên ném cho Tô Duy Duy tư liệu của mấy bức tranh: “Chung Định , cô tùy ý chọn.”
Tô Duy Duy vui vẻ: “Cho nên, chủ ý của tác dụng?”
Không nhắc đến cái Giang Hâm còn tức, tối qua cô thật sự theo kiến nghị của Tô Duy Duy, mặc một bộ nội y gợi cảm, cô bình thường là điển hình của con gái khối kỹ thuật, trong chuyện phản ứng tính là linh mẫn, tối qua đổi phong cách một chút, vợ chồng tìm cảm giác mới mẻ, dường như cũng là đề nghị tệ. Ai ngờ cô mặc quần áo trang điểm xong chuẩn đồ ăn xong, đợi Chung Định tròn 4 tiếng đồng hồ, mà Chung Định thì , vốn hẹn đúng giờ về nhà, ai ngờ nửa đường bỗng nhiên linh cảm, phòng vẽ vẽ tranh đến rạng sáng.
Cô đợi mãi đợi mãi ngủ , trong mơ màng cảm giác Chung Định về , Chung Định thấy cô mặc như , biểu cảm vô cùng đặc sắc, kinh ngạc vạn phần, khi cô mặt thối phản ứng , xin cô một thời gian dài, nghĩ họ luôn bận rộn sự nghiệp, cũng khá vô vị. May mà váy ngủ gợi cảm phát huy tác dụng của nó, tuy quá trình khúc chiết, nhưng kết cục đặc sắc, Chung Định nể tình, tỏ hứng thú từng với cô , đến nỗi hai họ tối qua điên cuồng đến rạng sáng mới ngủ. Đương nhiên, chuyện cô sẽ cho Tô Duy Duy.
Giang Hâm chột dời tầm mắt, ho khan: “Dù đây là tốn ít công sức mới lấy .” Cắt đất bồi thường, ký kết đủ loại điều ước bình đẳng, vất vả lắm mới khiến đại họa sĩ nhả , những cái nghĩ đều là nước mắt, cô cảm thấy cô chắc chắn Tô Duy Duy hư , cô của rõ ràng đắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-368.html.]
Tô Duy Duy quả nhiên phấn khích, cầm tư liệu những bức tranh đó, càng xem càng kích động, cô chuyển giao tư liệu liên quan cho nhân viên phụ trách bao bì, bảo họ nghĩ cách , bao bì thị trường hiện nay ít thể tinh xảo như , công nghệ chế tác cũng khó đạt , nhưng nỗ lực chút luôn khả năng thực hiện.
Thời tiết dần lạnh, Tô Duy Duy sớm lấy váy len dày , lúc chê lạnh bên ngoài còn khoác thêm một chiếc áo khoác, quần áo của cô thực sự quá nhiều, rõ ràng là sống đơn giản, nhưng vì cô là đại diện của LW, Lương Mẫn Anh cứ mẫu mới là thích mang cho cô thử, chỉ cần Tô Duy Duy mặc , lớn gì, Lương Mẫn Anh liền đưa quần áo thị trường, mỗi những quần áo luôn thể bán vô cùng hot. Quần áo trong tủ ở nhà mặc hết, Tô Duy Duy vô cùng khó xử, hai cái tủ quần áo lớn trong phòng ngủ đều cô nhét đầy, vì gian đủ, cưỡng chiếm tủ quần áo của Hạ Đông Lâm, so sánh , Hạ Đông Lâm thật lòng đáng thương, chỉ chỗ đến bốn mươi centimet, bày biện những bộ âu phục kiểu dáng đơn điệu, địa vị gia đình một cái là rõ.
Chuyển mùa , Tô Duy Duy lấy quần áo cũ chuẩn tặng , bày quần áo mới Lương Mẫn Anh gửi đến lên.
“Lại nhiều quần áo thế ?” Hạ Đông Lâm liếc một cái.
“Chứ , đều mặc hết, rõ ràng ngày nào cũng mặc quần áo mới, nhưng vẫn còn một đống lớn mặc qua.”
“Mẫn Anh gửi nhiều quá.”
Tuy là , nhưng đẳng cấp LW cao, tuy thành lập thời gian dài, nhưng cũng trở thành cửa hàng thương hiệu mà các quý bà trong thành phố đều thích đến, giống như loại cửa hàng thương hiệu , chỉ quý bà tiêu dùng đạt đến hàng vạn mới tư cách nhận mẫu thử để mặc thử, nghĩ cũng , Tô Duy Duy một xu tốn, mỗi mùa đều gửi đến hàng mới mắt, vinh dự như ai cũng .
Dù LW là thương hiệu của chính cô, nhưng cô cũng thể lời bảo Lương Mẫn Anh đừng gửi quần áo đến.
Phụ nữ mà, chính là chút hư vinh .
“Quần áo của em khá kén mặc, chính là tặng cũng khó đối tượng nhận thích hợp.”
Điều ngược là thật, đầu tiên quần áo LW vốn bình thường thể điều khiển , mà cô dáng cao ráo, bình thường ngoài cho dù trang điểm cũng sẽ tô son, mới thể chống đỡ những bộ quần áo , thời đại đại bộ phận thu đông đều thích mặc áo bông cũ áo len dày, thật sự tặng cũng tặng ai.
Mắt Tô Duy Duy chợt sáng lên: “Em thể cắt mác, cứ như mấy chủ cửa hàng quần áo , lúc quần áo mặc lên xong cởi mặc cái khác, như quần áo chỉ cần bảo vệ thỏa đáng, còn thể mang bán .”
“Anh thấy đấy.” Hạ Đông Lâm xong, bỏ áo sơ mi vali cỡ nhỏ, Tô Duy Duy ngẩn , lúc mới ý thức đang thu dọn hành lý, trong ký ức Hạ Đông Lâm trở về đến giờ, tuy công tác vài , nhưng đều là nhanh về nhanh, thỉnh thoảng còn mang cô theo, nhưng mà báo cho cô, thể thấy là một , “Đi ?”