Sáng sớm, Tô Duy Duy xổm đùi thắt cà vạt cho , Hạ Đông Lâm chống tay lên giường, theo sự đến gần của cô, ánh mắt dần dần sự đổi. Cho nên, cô rốt cuộc , dáng vẻ cô sáng sớm thức dậy, lười biếng đó càng một loại phong tình khó tả.
Hạ Đông Lâm nâng đồng hồ đeo tay lên, hôm nay cuộc họp quan trọng, nếu ngại muộn vài phút.
“Sao ?” Tô Duy Duy ngẩn , chê cô thắt chậm?
“Không .”
“Anh xem, em thắt lệch , cũng coi như tiến bộ chứ?”
“Rất ,” Hạ Đông Lâm đỡ lấy cô bế cô lên, hôn lên môi cô một cái mới gương chỉnh cà vạt, xoay xuống lầu.
Tô Duy Duy bực bội vò đầu, c.h.ế.t tiệt, khoảnh khắc cô suýt chút nữa trêu chọc, gần đây thể là hormone định? Luôn mạc danh kỳ diệu đại lão nào đó trêu chọc, rõ ràng cũng chẳng gì.
Xuống lầu, Tô Duy Duy thấy một tiếng ồn ào.
Lưu Ngọc Mai lầu, mí mắt nhấc lên, với Hạ Đông Lâm mặt: “Cậu xem Bảo Vân nhà chúng kết hôn, trai nên chút biểu hiện ?” Hạ Đông Lâm nhíu mày định , Lưu Ngọc Mai chặn , “ Đông Lâm , thể vô tình như , Bảo Vân nhà chúng thế nào cũng là em gái kế của .”
Hạ Đông Lâm trầm mặc giây lát, khóe mắt liếc thấy Tô Duy Duy cầu thang, trầm giọng : “Những chuyện bà tìm Duy Duy bàn.”
Tô Duy Duy ngẩn , chỉ chỉ , giải quyết thì đẩy cho cô? Cô im lặng lên án ném nồi, Hạ Đông Lâm nhận ánh mắt của cô, ánh mắt trở nên nhu hòa: “Duy Duy, chuyện giao cho em đấy.”
Anh xong, lạnh lùng vô tình rời , màng ánh mắt lên án của Tô Duy Duy.
“Chị dâu, mau qua đây,” Tô Duy Duy còn kịp gì, Lương Mẫn Anh kéo đến bên cạnh, “Chị dâu, Bảo Vân kết hôn tổ chức đám cưới, theo lý chúng nên biểu thị một chút, nhưng…”
Trong mắt Lưu Ngọc Mai lóe lên tinh quang: “Các đều là nhà của Bảo Vân, giờ đều tiền , tiền đồ , em gái kết hôn thể cứ thế mà xong , ít nhất cũng chút biểu hiện chứ?”
Lương Minh Tô nhíu mày, đây ở nông thôn, Lưu Ngọc Mai nổi họ một chút nào, ngày ngày bới lông tìm vết, còn đuổi họ sang một bên sống, những chuyện cô quên, giờ thấy họ phất lên , qua đây đòi lợi lộc, cứ như chuyện từng xảy , quả thực hổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-357.html.]
Cô đang định , Tô Duy Duy ngăn . Tô Duy Duy : “Đã là kế mở miệng , chúng cũng tiện gì khác, đỡ để truyền ngoài tưởng chúng ngay cả chút tiền mừng cũng cho.”
Lưu Ngọc Mai vui vẻ, vạn ngờ Tô Duy Duy dễ chuyện như , lập tức vỗ đùi: “ đúng đúng! Tuy là một nhà, nhưng kết hôn dù cũng là hỷ sự, tiền mừng nên cho vẫn cho.”
Tô Duy Duy gật đầu: “Quả thực như , chúng cũng keo kiệt, tuy với tư cách là kế bà luôn đạt chuẩn, lúc đầu ở nông thôn chỉ đuổi chúng ngoài, còn ngày ngày gây chuyện, nhưng bà đúng, tiền như chúng cũng để ý chút tiền , nghĩ , tất cả theo tiêu chuẩn nông thôn mà , nên cho bao nhiêu chúng cho bấy nhiêu, tuyệt đối sẽ thiếu một xu.”
Lưu Ngọc Mai chút gượng, lời của Tô Duy Duy quả thực là đang vả mặt, nhưng vả mặt thì ? Trước mặt tiền, những chuyện khác đều quan trọng, chỉ cần lấy tiền bà quan tâm da mặt.
Giang Đào điểm đúng, cô nhíu mày: “Theo tiêu chuẩn nông thôn? Cô đùa đấy chứ?”
Tô Duy Duy đương nhiên gật đầu: “Đã đều là nông thôn, chắc chắn theo tiêu chuẩn nông thôn . nhớ chúng ở nông thôn, ăn cỗ thường cũng chỉ đưa 5 đồng 10 đồng, kế bà đúng, tiền như chúng căn bản để ý chút tiền , hào phóng một , cho theo tiêu chuẩn cao nhất của nông thôn, cho hẳn 10 đồng! Nhà chúng Tiểu Muội Tiểu Đệ Minh Tô Mẫn Anh Vệ Đông, còn kết hôn cần tiền mừng, cách khác, nhà chúng chỉ một phần là , bà cũng đừng khách sáo với , 10 đồng bà cầm cho chắc nhé.”
Tô Duy Duy móc nửa ngày, từ túi quần móc tờ tiền giấy 10 đồng ném cho bà : “Nè, đây là tiền mừng của .”
Mặt Lưu Ngọc Mai tức đến tím tái, bà run rẩy chỉ tờ tiền lẻ nhăn nhúm đó, tức giận: “Cái mới 10 đồng! Cô sỉ nhục ai đấy!”
Tô Duy Duy tỏ vẻ tổn thương, nước mắt lưng tròng: “10 đồng là tiền ? Nông thôn ăn cỗ chẳng đều tiền ? Được , nếu bà cảm thấy cho 10 đồng là sỉ nhục, bà cứ dùng tiền sỉ nhục , so đo .”
Lưu Ngọc Mai đen mặt sang Lương Phú Quý: “Phú Quý, ông Tô Duy Duy xem! Nó tính là cái thá gì, dựa mà chủ, Mẫn Anh Minh Tô đều nhiều tiền như , dựa cho tiền mừng?”
Lương Phú Quý khó xử Tô Duy Duy, Tô Duy Duy b.úng tay : “Bố, kết hôn cần tiền mừng, đây là phong tục, đạo lý bố hẳn là rõ hơn con.”
Điểm Lương Phú Quý bắt bẻ , tuy Lương Mẫn Anh lớn hơn Tạ Bảo Vân, nhưng dù cũng từng kết hôn, ở nông thôn, từng kết hôn thì cần tiền mừng. Ông kéo Lưu Ngọc Mai trong: “Được , 10 đồng là , bà còn bao nhiêu? Chúng bây giờ ở nhờ đây, sắc mặt mà sống, bà thể yên phận chút ?”
Lưu Ngọc Mai ngẩn một chút, như quen Lương Phú Quý nữa: “Ông mà hướng về ngoài?”
Lương Phú Quý chút mất kiên nhẫn: “ hướng về ai chứ? Bà đòi tiền con gái con trai , kẹp ở giữa cũng khó xử ? Hơn nữa Duy Duy lý, theo phong tục nông thôn tiền mừng, cho tiền tính là ít!”