Lương Minh Tô chỉ cảm thấy đột ngột: “Chuyện dù cũng bàn bạc với gia đình chứ?”
“Cũng gì bàn bạc, hai nhà vui vẻ thấy thành, em ở chỗ cách chỗ Duy Duy cũng gần, về chỉ mất vài phút, xuất giá xuất giá đối với em cũng chẳng khác gì.”
Lương Minh Tô động lòng , quan trọng nhất là, từ khi quan hệ, cô gặp Diệp Trạch Tây thể mối quan hệ đơn thuần nữa, cứ hễ gặp mặt là chút gì đó, giống như bây giờ Diệp Trạch Tây kéo cô lòng, luôn cách khiến cô đỏ mặt tim đập.
“Hơn nữa đó dùng biện pháp tránh thai, nếu kết hôn, cũng em khó xử.”
Lương Minh Tô gật đầu, tuy kết hôn đối với cô đột ngột, cũng ảnh hưởng đến sự nghiệp của cô , nhưng sớm kết hôn sinh con, giải quyết chuyện đại sự cả đời, mới thể sớm đặt tâm tư sự nghiệp, đối với việc cô ngược thản nhiên. Diệp Trạch Tây tuy sức khỏe yếu, dị ứng nghiêm trọng, nhưng ngoài chuyện đó họ thật sự hòa hợp, những thứ hòa hợp thể dùng tiền để giải quyết, vì Lương Minh Tô bất kỳ do dự nào.
Lương Minh Tô về nhà buộc nhắc chuyện với Tô Duy Duy. Ngủ ở cái nhà , chị dâu cô là lớn nhất mà? Có thể quyết định việc trong nhà, chuyện cô kết hôn nhất định thông qua chị dâu, hơn nữa chị dâu là nhà đẻ là nhà chồng, đại diện gia đình sang bên bàn chuyện kết hôn, là thích hợp nhất .
Tô Duy Duy tốc độ của họ cho kinh ngạc, quả nhiên, tốc độ của trẻ đời đều là đồ bỏ, thời đại xem, thấy là thể đến với ngay, Lương Minh Tô và Diệp Trạch Tây xác lập quan hệ mới bao lâu? Đã thẳng chủ đề kết hôn ?
Tô Duy Duy đành đại diện nhà gái tìm Thái Quân đàm phán.
Thái Quân thấy cô dáng hình, suýt chút nữa sặc khí: “Cái con bé , còn thật sự coi chúng là nhà chồng ?”
Tô Duy Duy kéo cả bà cụ qua: “Bà nội, con cưới Minh Tô bà vui ?”
Bà cụ tự nhiên vui , theo đuổi thần tượng đến tận cháu dâu , cảm giác mạc danh kỳ diệu sảng khoái nha. “Bà chắc chắn vui! Nói với Minh Tô, bà nội chuẩn cho nó nhiều đồ .”
Bà cụ , bê một cái rương, bên trong đều là vòng tay phỉ thúy, trâm phỉ thúy và các loại ngọc khí danh giá, khiến Tô Duy Duy đến ngẩn . Cái cũng quá hào phóng , màu sắc của những chiếc vòng cũng quá , tùy tiện cầm một chiếc vòng phỉ thúy lên, màu sắc đó chất địa đó chính là đời khó mà thấy, một cặp vòng đặt ở đời cũng trị giá mấy triệu tệ nhỉ? Bà cụ cả một rương?
Bà cụ thấy cô thích, chọn cho cô mấy cái: “Mấy cái hợp với cháu, cháu giữ , cháu chọn còn thừa bà chia cho mấy đứa cháu dâu, nhưng Minh Tô là thần tượng của bà, bà chuẩn cho nó chút đồ hơn, để nó truyền cho con dâu của !”
Tô Duy Duy chọc , nhưng tâm ý của bà cụ cô cũng tiện nhận, bèn nhận mấy cặp vòng phỉ thúy, một tay đeo bảy tám cái. Da cô trắng, tay cũng thịt, đặc biệt hợp đeo vòng, cộng thêm những bảo bối của bà cụ màu sắc quá , màu xanh biếc thấm lòng tôn lên bàn tay Tô Duy Duy càng thêm trắng nõn, một xanh một trắng, dường như ngay cả đôi tay đó cũng biến thành ngọc khí danh giá.
Thái Quân thấy cô lắc lư cái bàn như thể cần tiền, lập tức .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-356.html.]
Nhà họ Diệp tự nhiên là đồng ý , ngay cả ông cụ cũng mặt mày hồng hào, tỏ vẻ trong nhà lâu hỷ sự, đúng lúc thể mời mấy ông bạn già đến náo nhiệt, mà Lương Minh Tô là dẫn chương trình quốc dân, ông ngoài khó tránh khỏi khen ngợi, mối nhân duyên của cháu trai , chỗ nào cũng hài lòng.
Thời gian tiếp theo, nhà họ Diệp chuẩn hỷ sự, nhưng xét thấy gia đình Lưu Ngọc Mai vẫn còn ở đó, họ lẳng lặng chọn cách cho bọn họ, chỉ lén lút chuẩn lưng là . Thật cũng chẳng gì để chuẩn , theo ý tưởng của Tô Duy Duy, đồ vật mặt mũi tàm tạm là , vẫn là đưa tiền thực tế hơn, gì thể mua nấy.
Buổi tối, Tô Duy Duy lôi đống vòng bà cụ cho , cô híp mắt giơ tám cái vòng tay cho Hạ Đông Lâm xem: “Đẹp ?”
Hạ Đông Lâm rõ ràng kinh ngạc một chút, nắm lấy tay cô, quả thực là . Trước đây tưởng phỉ thúy ngọc khí đều là tuổi mới thích, ai ngờ Tô Duy Duy đeo loại vòng màu xanh biếc quả thực một loại vẻ lắng đọng, hơn đeo vàng kim cương nhiều, thể đồ vẫn là đồ , đồ đắt tiền đeo lên tự nhiên khác biệt.
“Anh ngược sơ suất , những thứ vốn dĩ nên là sắm cho em mới đúng.”
Tô Duy Duy cả, dù cô đối với bạn giường thể yêu cầu cao gì? “Em cũng thích đeo, một cái vòng đắt như , nhỡ lúc rửa bát va bàn vỡ mất, thì em chẳng đau lòng c.h.ế.t ?”
Những thứ cô cất , của gia truyền để cho đời .
“Nghe những thứ đều là để cho con gái?” Hạ Đông Lâm trầm ngâm.
“Không con gái thể để cho con dâu nha, thật cũng cả, xem con dâu tương lai là thích vòng là thích cổ phần sổ tiết kiệm?”
“Cổ phần sổ tiết kiệm?”
“Nói thừa! Đương nhiên là đều thích , cho nên, đồ miễn phí mà lấy là lắm , cũng sẽ kén chọn . Em đều nghĩ xong , con dâu kết hôn tặng một cặp, sinh con tặng một cặp, sinh nhật tặng một cặp…”
Hạ Đông Lâm bật , bế cô lên giường: “Vậy xem tặng em nhiều mới , nếu em lấy gì tặng khác?”
Tô Duy Duy cô cần, nghĩ , phỉ thúy thời rẻ như , mua một ít cũng , quan trọng nhất là phỉ thúy nước hiện nay, đời thật sự khó tìm , nghĩ , cô cũng từ chối.
Vợ chồng tắt đèn luôn một chuyện lưu manh, Hạ Đông Lâm nhanh kéo tâm tư của cô về, khiến đầu óc cô trống rỗng, tâm tư nghĩ chuyện khác, cứ như theo nhịp điệu của mà đung đưa?