Tô Duy Duy dựa Hạ Đông Lâm, nhịn ngáp một cái.
Hạ Đông Lâm ánh mắt ôn hòa, nhẹ giọng : “Buồn ngủ ?”
Đến giờ ngủ trưa của cô , Tô Duy Duy ngáp một cái, mềm nhũn sức: “Vẫn , còn chống đỡ .”
“Nếu buồn ngủ thì lên đùi ngủ một lát? Đợi họ đến mời rượu sẽ gọi em.”
Tô Duy Duy chuyện mất mặt như . Vì Thái Quân và Diệp Trầm Đông đều đến, nhiều cô là con gái bắt cóc của nhà họ Diệp, ít cô chằm chằm. Bảo cô lên đùi Hạ Đông Lâm ngủ, sẽ nghĩ thế nào.
Sau đó, đến tìm cô mời rượu, đều Hạ Đông Lâm cản . Người thời mời rượu cũng khá dữ, thiếu chịu buông tha. Nếu Hạ Đông Lâm cản nổi, Diệp Trầm Đông liền qua đây. Diệp Trầm Đông mặt lạnh, ít mặt đều tính tình , ồn ào một chút, Tô Duy Duy là em gái bảo vệ trong lòng bàn tay, liền ai dám càn.
Đợi tiệc rượu tan, Tô Duy Duy phản ứng gì, Hạ Đông Lâm ngược chút ngà ngà say. Cô uống rượu, bèn chui ghế lái, chuẩn lái xe về. Ai ngờ dây an còn thắt, Hạ Đông Lâm ôm lấy mặt, hôn một trận tơi bời.
Người một khi uống rượu sẽ trở nên bá đạo hơn bình thường, Hạ Đông Lâm hôn thô bạo, theo lẽ thường, suýt chút nữa c.ắ.n rách môi cô.
“Này.” Mắt Tô Duy Duy ươn ướt.
Hạ Đông Lâm ánh mắt mơ màng, trán tựa trán cô, khẽ: “Hôm nay em thật .”
Tô Duy Duy suýt cú tâng bốc thổi lên trời, khen cô thì cô thể từ chối ? “Em ngày đầu tiên thế .”
Hạ Đông Lâm sớm quen với mạch não của cô, khẽ mổ nhẹ lên môi cô: “Là mỗi ngày đều thế , nhưng hôm nay đặc biệt , đến mức khiến kiềm chế .”
Lời tình tứ phóng túng thế ai mà nhịn chứ? Tô Duy Duy tỏ vẻ thể, lập tức kéo cà vạt của đẩy ngã xuống. Dù lúc cũng camera, hơn nữa họ giấy đăng ký kết hôn đàng hoàng, dù kiểm tra cũng đến nỗi mất mặt lắm chứ? Sợ cái gì?
Trong mắt Hạ Đông Lâm lóe lên vẻ kinh ngạc rõ rệt, dường như ngờ cô sẽ chủ động. Vợ như , là đàn ông ai còn thể nhịn ? Thế là chỉ đành sức phối hợp hơn.
Tóm , chiếc xe rung lắc một thời gian dài.
Sau ngày hôm đó, ngược để một di chứng, đó là Hạ tổng bỗng nhiên phát hiện giường ở nhà là nơi nhất. Mà họ với tư cách là tấm gương vợ chồng ân ái, nên giỏi về việc phát hiện và đổi mới, thế là, bắt đầu thỉnh thoảng cho Tô Duy Duy một bất ngờ, còn bắt đầu thích đưa Tô Duy Duy công tác. Theo trợ lý của Hạ Đông Lâm tổng kết, đây Hạ Đông Lâm công tác luôn mệt bở tai, nhưng từ khi Tô Duy Duy theo, thì lưng mỏi, chân đau, mỗi ngày thần thanh khí sảng, hiệu quả công việc cực . Trợ lý thốt lên Hạ phu nhân thật thần kỳ, còn thỉnh giáo Hạ phu nhân một chút, cho Hạ tổng uống tiên đan diệu d.ư.ợ.c gì mà hiệu quả kỳ diệu như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-347.html.]
Tô Duy Duy thực công tác theo, chỉ vì thời buổi giao thông thực sự bất tiện, xa quả là cực hình. May mà Hạ Đông Lâm chu đáo, cố gắng chọn máy bay, để cô chịu ấm ức, cô mới miễn cưỡng đồng ý.
Vừa cùng Hạ Đông Lâm công tác về, Tô Duy Duy chút lạ giường, ở bên ngoài chất lượng giấc ngủ bình thường, khi về, ngủ gần 10 tiếng đồng hồ mới sức. Cô mặc một chiếc váy len màu đỏ, ngáp xuống lầu, lười biếng tùy ý. Vừa đến cầu thang, thấy Tạ Bảo Vân đang với Giang Đào và Lưu Ngọc Mai.
“Tề Nguyên Tân đó thật sự phất lên ? Không ngờ vẫn chút năng lực, đây ở nông thôn việc xuất sắc, cấp cho thăng chức, bây giờ xuống biển kinh doanh, mà một đơn hàng kiếm 2 vạn tệ! Thật sự tầm thường!”
2 vạn tệ là khái niệm gì, gần đủ tiền đặt cọc mua nhà . Tề Nguyên Tân đến tỉnh thành thành tích như , thật sự giỏi giang.
Tạ Bảo Vân đỏ mặt: “Anh Tề vẫn luôn giỏi, con còn thành lập một công ty.”
Lưu Ngọc Mai mà thèm thuồng, con trai bà cưới Giang Đào là cái đồ kéo chân , hết hy vọng . Nếu con gái thể tìm con rể , con rể cũng hầu hạ cung phụng bà , đến lúc đó bảo con rể giúp Tạ Chấn Giang ăn, thì con trai bà vẫn thể kiếm tiền lớn.
“Mẹ Bảo Vân , lời với con con ? Người để ý chủ động với con, con lùi bước.”
Tạ Bảo Vân đỏ mặt: “ lạnh nhạt với con…”
“Lạnh nhạt? Con cứ chủ động chút, nếu dám chịu trách nhiệm thì kiện cưỡng h.i.ế.p, tin dám cưới con.” Lưu Ngọc Mai đắc ý.
Khi Tô Duy Duy xuống lầu, chạm mặt Tạ Bảo Vân. Tạ Bảo Vân liếc xéo cô một cái lạnh lùng, khiến Tô Duy Duy bật . Người chắc chắn sẽ tưởng đây là nhà của Tạ Bảo Vân, chẳng lẽ đám quên mất ai là thuê căn nhà ?
Tuy nhiên, bấm đốt ngón tay tính toán, họ quả thực ở quá lâu , cô cũng quên hỏi Hạ Đông Lâm, kế hoạch đó của rốt cuộc thực hiện xong .
Tô Duy Duy híp mắt, ngón tay út cong lên kiểu lan hoa chỉ, bưng bát yến sào cửa ăn. Tạ Bảo Vân thấy dáng vẻ bộ tịch đó của cô, trong lòng một cục tức nghẹn .
“Nếu , cô gì những ngày tháng thế . Dựa mà khác đều kiếm tiền, chỉ cô vận may , ngày ngày ở nhà chẳng gì cả.”
Lưu Ngọc Mai sa sầm mặt: “Nó rốt cuộc là gặp vận ch.ó gì ! Chỉ là một đàn bà nhà quê, mà vẻ như bà chủ giàu .”
“Sao Tề thể thích loại chứ,” Tạ Bảo Vân đến giờ vẫn nghĩ thông, Tô Duy Duy chỗ nào . Nhìn quần áo cô mặc xem, con gái nhà ai mà mặc đồ sáng màu thế , nếu ngoài quyến rũ khác, thì cần gì ăn diện yêu khí như . Cô khẩy: “Sáng sớm tinh mơ nấu cơm hầu hạ cha chồng, còn uống canh dưỡng nhan gì đó, nhiều tiền quá đốt !”