Thập Niên 90: Xuyên Thành Vợ Trước Bỏ Trốn Của Đại Lão - Chương 318

Cập nhật lúc: 2026-03-25 22:35:52
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói xong, còn ôn ôn nhu nhu hỏi một câu: “Đông Lâm, thấy ?”

Hạ Đông Lâm cũng hài lòng hài lòng, chỉ nhạt một tiếng: “Anh tán đồng gu thẩm mỹ của em.”

Tô Duy Duy lập tức thở phào một dài, những toát mồ hôi hột cô, nào nấy ngẩn , nhất là Lương Minh Tô, lẩm bẩm : “Trình độ của chị dâu cao quá, thảo nào ăn đến c.h.ế.t, học tập nhiều chút.”

Lương Mẫn Anh: Độc nguyên nhân.

Lương Tiểu Đệ: tận mắt chứng kiến cái gọi là sáo lộ.

Tô Duy Duy: Cơ trí thế cũng là hết cách .

Lưu Ngọc Mai ở bên cạnh đen mặt hét: “Hạc Minh, lừa con, nó với cái tên Tề Nguyên Tân thật sự trong sạch! Mẹ dám đảm bảo, bọn họ chắc chắn một chân! Con cắm sừng !”

Hạ Đông Lâm chỉ trả cho bà một ánh mắt “vợ ưu tú thế sớm nên quen ”, khiến Lưu Ngọc Mai tức đến hai mắt tối sầm.

Đương nhiên, ở bên ngoài, Hạ Đông Lâm cho Tô Duy Duy mặt mũi, nhưng lên giường, phản ứng là thể nào, tối hôm đó, dùng hành động thực tế cho Tô Duy Duy , đó ghen lên cũng đáng sợ, thể ăn đến mức còn cả bã.

Hôm , Tô Duy Duy đỡ eo xuống giường, nào đó thần thanh khí sảng cài cúc áo sơ mi, khiến cô mà nghiến răng, nghi ngờ phản sáo lộ .

Lúc xuống lầu, Tô Duy Duy phát hiện bb vẫn ở nhà, lập tức kinh ngạc: “Hôm nay học ?”

bb lắc đầu: “Ông cố con thì thì , hôm nay con khéo .”

“Thế ?” Tô Duy Duy cũng tin, “Vậy hôm nay con ?”

“Con đến trường bà ngoại dự thính, đó đến chỗ sư phụ học vẽ tranh, buổi tối đ.á.n.h cờ với ông cố.”

Thời gian ngược sắp xếp kín mít, còn bận hơn cô đấy, Tô Duy Duy vẻ mặt kiêu ngạo ôm con trai đại soái ca nhà , con trai đại soái ca thông minh thế , tuổi còn nhỏ khiến chống đỡ nổi, lớn lên còn đến mức nào! Đợi , Hạ Đông Lâm lặng lẽ lắc đầu: “Em phát hiện đúng ?”

Tô Duy Duy lắc đầu.

“bb mỗi đều là thứ sáu và thứ hai học.”

Tô Duy Duy ngẩn : “Cho nên?” Đã thể tùy thời tùy chỗ học, thứ sáu và thứ hai học đúng?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-318.html.]

“Thứ sáu thầy giáo giao bài tập nhiều, thứ hai thầy giáo kiểm tra bài tập.” Hạ Đông Lâm điểm đến là dừng.

Tô Duy Duy dám tin: “Cho nên, ý của là nó học, thuần túy là vì bài tập?”

“Có thể như .”

Tô Duy Duy lập tức hoài nghi nhân sinh, đây mới mấy tuổi a, nhiều tâm nhãn thế , nếu lớn lên còn đến mức nào? Cô thu hồi lời , cho dù đứa con trai là một đại soái ca thông minh, nhưng chỉ dựa việc nó phúc hắc thế , nhiều tâm nhãn thế , cô gái nào mà gả cho nó, chắc chắn ăn đến c.h.ế.t, nghĩ thôi thấy đáng thương .

“Dù em nhiều tâm nhãn thế, di truyền cũng là di truyền của .” Tô Duy Duy đẩy nồi cho Hạ Đông Lâm.

Hạ Đông Lâm ngược quen , dù mỗi chỗ đều giống , thông minh cơ trí xinh các thứ chính là giống cô.

Lúc Lưu Ngọc Mai vì cứu Tạ Chấn Giang, ép Giang Đào giao hàng , hiện giờ Tạ Chấn Giang về, , Lưu Ngọc Mai lúc mới ý thức Tô Duy Duy lừa , 20 vạn tiền hàng a! Bà nghĩ đến tiền nhịn đau lòng, nhiều tiền như thế cứ thế bay mất, Tô Duy Duy chịu bộ trách nhiệm!

Tạ Chấn Giang tĩnh dưỡng mấy ngày thể xuống giường , 20 vạn mất gã trong lòng cũng đau, nhưng gã nhẹ nhàng liền lừa 20 vạn, chỉ thể chứng minh thành phố ngốc nhiều tiền, cái cũ cái mới đến, gã nắm rõ sáo lộ của xưởng may Lương Mẫn Anh , kiếm tiền cũng cách khác, chẳng lẽ Lương Mẫn Anh tưởng gã dựa nhà họ Lương thì sống nổi?

Mấy ngày , gã ngày nào cũng chạy ngoài, Giang Đào cũng gã đang gì, mỗi hỏi gã đều trốn tránh thật, lâu Giang Đào cũng lo lắng, nhưng với Lưu Ngọc Mai, liền Lưu Ngọc Mai mắng, buộc đàn ông lưng quần, ngày nào vệ sinh cũng mang theo, còn Tạ Chấn Giang là đại sự, thể bồi con đàn bà lẳng lơ nhỏ mọn như cô ngày nào cũng ở nhà.

Giang Đào bình thường cũng sợ bà , khổ nỗi bây giờ phận Lương Phú Quý tăng lên, là cha già của xưởng trưởng, Lưu Ngọc Mai tự xưng là phu nhân của cha già xưởng trưởng, phái đầu lớn, Giang Đào còn trông cậy bà lo liệu cho , lập tức liền nhịn xuống.

Thái Điềm Điềm mấy ngày nay chút thuận lợi, đối tượng của cô luôn thúc giục cô cùng cô về nhà xem xem, nhưng nhà cô nghèo c.h.ế.t, nông thôn điển hình, loại mất mặt c.h.ế.t , cô mặt đối tượng vẫn luôn nhà tiền, là đại tiểu thư, đối tượng cũng tin, hiện giờ bàn chuyện cưới hỏi, nghĩ đến lời dối rải , Thái Điềm Điềm nhịn đau đầu, đang nghĩ ngợi, một phụ nữ , đó mặc áo già màu đen, quê mùa c.h.ế.t, đôi giày vải đen chân bao lâu , hợp với môi trường sáng sủa sạch sẽ nơi , cộng thêm dáng vẻ lén lút , Thái Điềm Điềm chú ý bà cũng khó.

Người phụ nữ cũng thấy cô , mắt sáng lên, kinh hô: “Điềm Điềm! Điềm Điềm!”

Mặt Thái Điềm Điềm trắng bệch, đầu luôn, phụ nữ gọi chạy, xung quanh ít đồng nghiệp đều về phía bên .

“Thái Điềm Điềm, đó là tìm cô ? thấy trông khá giống cô đấy, chắc cô chứ?”

Thái Điềm Điềm vội vàng phủ nhận: “Sao thể chứ? Bà chỉ là một họ hàng xa ở quê nhà , nhiều năm gặp , với lắm, thể trông như .”

Đồng nghiệp , đầy ẩn ý, cũng gì.

Thái Điềm Điềm mặt đầy hoảng loạn kéo phụ nữ hành lang , trách cứ : “Sao tới đây!”

 

 

Loading...