“Ừ, mấy chục vạn.”
Trương Hà hít một khí lạnh: “Đắt thế? Chị, chị thế cũng quá thiên vị , Điềm Điềm nhà em đến giờ còn xe đạp đấy, cháu gái ruột của chị chị thể mặc kệ chứ? Còn nữa đều bao lâu , Điềm Điềm nhà em còn chuyển chính thức, cái chỉ cần chị để tâm chút, lúc chuyển chính thức cũng sẽ khó thế ! Còn nữa mấy ngày em hỏi chị mượn ba vạn tệ chị tiền, bây giờ chị mua cái xe cho con gái chị tốn mấy chục vạn, chị…”
Thái Quân bà đến phiền lòng: “Xe mua, là Trầm Đông mua, Trầm Đông mua cái xe cho em gái thì ?”
“Vậy nó mua cho Điềm Điềm? Điềm Điềm nhà em ở nhà họ Diệp lâu như , đối với Trầm Đông cũng , nó dựa cái gì mà…”
Thái Quân lười thêm một chữ, lập tức ôm sách ngoài: “Cô ý kiến cô với Trầm Đông.”
Trương Hà ngẩn một chút, với Diệp Trầm Đông? Chỉ với khí thế của Diệp Trầm Đông, bà dám mở miệng? Thái Quân cũng quá gì , mua xe đắt thế cho con gái , cũng mua cho Điềm Điềm một cái, cần nhiều, chỉ c.ầ.n s.an mấy vạn là , thiên vị đến mức , lương tâm ch.ó ăn ?
Lúc về, Tô Duy Duy đỗ xe ở bãi đỗ xe gần nhà, từ bãi đỗ xe , cô từ xa thấy một đàn ông đeo kính.
Tô Duy Duy ngẩn , tưởng nhầm, đối phương cũng thấy cô , hồi lâu mới mở miệng: “Duy Duy?”
“Tề Nguyên Tân?”
Gặp Tô Duy Duy, Tề Nguyên Tân nở nụ khổ sở, lúc thật sự thích Tô Duy Duy, cũng bỏ trốn cùng Tô Duy Duy, chỉ là ngờ sự việc phát triển thành như , hơn một năm nay vẫn luôn nghĩ, nếu lúc dũng cảm hơn một chút, kết cục liệu khác , nhưng đời t.h.u.ố.c hối hận, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, khi Tô Duy Duy rời vẫn luôn tự khó , cộng thêm ở nhà chịu ép xem mắt, dứt khoát liền đến tỉnh thành xuống biển ăn.
Lúc đến ôm một chút hy vọng, nghĩ đây là thành phố cô sống, sớm muộn gì cũng sẽ gặp, ai ngờ mà thật sự để nghĩ đến .
“Em sống ?”
Tô Duy Duy gật đầu: “Em , còn ?” Trong ký ức Tề Nguyên Tân dáng vẻ công t.ử bột, thích mặc áo sơ mi trắng, đeo kính gọng tròn viền vàng, nhưng Tề Nguyên Tân mắt mặc quần áo nhẹ nhàng, giày thể thao, giống lắm với trong ký ức.
“Anh gần đây đang tự khởi nghiệp, vất vả thì vất vả chút, nhưng cục diện hiện tại khá , cũng cho .”
Tô Duy Duy ngờ Tề Nguyên Tân thể giác ngộ , nhưng cô với Tề Nguyên Tân cũng gì để , lập tức cáo biệt, Tề Nguyên Tân kéo cô , cuối cùng cúi đầu: “Đây là máy nhắn tin của , việc gì thì chúng thể liên lạc nhiều hơn, rốt cuộc là đồng hương.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-317.html.]
Tô Duy Duy ngẩn ngơ máy nhắn tin trong tay, chỉ cảm thấy đời đúng là thú vị, nguyên chủ nếu bỏ trốn cùng Tề Nguyên Tân, sẽ nhanh Tề Nguyên Tân vứt bỏ, nhưng cô chủ động đá Tề Nguyên Tân, Tề Nguyên Tân ngược qua cái ngưỡng , chẳng lẽ thật sự ứng với câu , mới là nhất? Tô Duy Duy cũng nghĩ nhiều, về đến nhà liền thấy Hạ Đông Lâm về nhà , bên cạnh Lưu Ngọc Mai ánh mắt quái dị chằm chằm cô.
Tô Duy Duy lên tiếng, Lưu Ngọc Mai quả nhiên nhịn : “Đông Lâm, thật sự lừa con, thật sự thấy nó lôi lôi kéo kéo với cái tên Tề Nguyên Tân , , lúc chúng đều tưởng con c.h.ế.t , Tô Duy Duy chịu khổ, nhưng vẫn luôn trù tính bỏ trốn cùng Tề Nguyên Tân đấy, chuyện đều .”
“Bà láo!” Lương Tiểu Đệ nổi nữa tiên, cau mày : “Chị dâu em với Tề Nguyên Tân chút quan hệ nào, , chuyện em chứng cho chị dâu, chị dâu chị loại đó.”
“Em cũng chứng! Chị dâu chị với Tề Nguyên Tân trong sạch, là Lưu Ngọc Mai vẫn luôn vu oan chị .” Lương Minh Tô cau mày.
“Anh, đừng Lưu Ngọc Mai bậy.” Lương Mẫn Anh cuống lên.
Tô Duy Duy nhướng mày, một câu cũng , Hạ Đông Lâm trầm mặc một lát, mới chằm chằm cô hỏi: “Người đàn ông đó trai ?”
Tô Duy Duy rùng một cái, lập tức quyết định giữ mạng quan trọng hơn, vô cùng tiết tháo thật: “So với kém xa, cao bằng trai bằng sức quyến rũ đàn ông bằng , ngay cả giọng cũng , thế nào nhỉ, em vẫn thích kiểu đàn ông như .”
“Hửm?” Hạ Đông Lâm dựa bên cầu thang, nhàn nhã chờ đợi, cô lừa gạt thế nào.
Tô Duy Duy nịnh nọt quá đà , đành tự nghĩ cách kết thúc: “Nói thế nào nhỉ, em vẫn cảm thấy đàn ông nội liễm ôn hòa như , mất khí trường là trai nhất, hơn nữa chỗ đáng quý nhất của chính là…”
Là cái gì? Mẹ nó văn cũng tốn sức thế !
Hạ Đông Lâm nhướng mày, hiển nhiên tự tin với trình độ nịnh nọt của cô.
“Chính là… ừm! Em nghĩ , kiên định, chịu cám dỗ, năng lực xuất chúng, kiếm tiền nuôi gia đình, nấu cơm ngon, thương vợ yêu con, nghĩ nghĩ , em ngay cả một khuyết điểm của cũng tìm , đàn ông hảo như nếu em bỏ lỡ, e là còn đáng tiếc hơn mất một trăm triệu.” Tô Duy Duy dang tay, vẻ mặt “ xinh lý”.
Hạ Đông Lâm: “Còn nữa ?”
Tô Duy Duy ngẩn một chút, cầu cứu về phía những khác, Lương Minh Tô một thủ thế với cô, cô lập tức gượng: “Con mà chính là quá một chút, đến mức mang cho khác quá nhiều áp lực, xem nếu phân biệt trái rõ ràng như thế, phách lực như thế, đảm đương như thế, những đàn ông khác thế giới lẽ sẽ sống nhẹ nhàng hơn một chút, bất luận thế nào, em đều cảm thấy, lấy so sánh với những đàn ông khác thực là một sự báng bổ, cho rằng em sẽ bỏ chọn đàn ông khác, loại thì là mù.”