Lời Thái Quân thích , luôn tính cũng sầm mặt: “Nói cái gì thế! Chị với con gái chị? Chị với con gái chị tình cảm hơn cô với con gái cô! Chuyện nhà chúng cô bớt lo , còn nữa, Điềm Điềm công việc bận tết về, đây cũng chị bảo, chị còn khuyên nó mấy đấy, đến miệng cô đều thành của chị?”
Trương Hà , vẻ mặt hiểu rõ: “Chị, chị đừng lời dễ nữa, em , nuôi con nhà thì sợ con cái thiết với nhà, em a cũng sớm , Điềm Điềm ở nhà chị lâu như , chính là một nửa nhà họ Diệp, Điềm Điềm chính là một nửa con gái chị, nó kiếm tiền chắc chắn sẽ hiếu thuận chị dưỡng lão tống chung cho chị!”
Thái Quân nhíu c.h.ặ.t mày, bà với Trương Hà là lời hợp nửa câu cũng nhiều, bình thường cũng thích em dâu . Năm xưa em trai hưởng ứng lời kêu gọi xuống nông thôn, cũng thế nào kết hôn với Trương Hà, đó vẫn luôn về, Thái Quân thương em trai sống khổ cực, luôn nghĩ thể giúp một tay thì giúp một tay, ngờ giúp đến cuối cùng, nhớ bà một phần , ngược đưa Thái Điềm Điềm đến thành phố là để bầu bạn với bà con gái bà, để Thái Điềm Điềm dưỡng lão cho bà, cứ như Thái Điềm Điềm đến thành phố học sách là ân tình lớn lắm . Thái Quân kẻ ngốc, tâm tư của Trương Hà bà rõ, bà so đo là quá khó coi, hiện giờ con gái về , Trương Hà còn ôm tâm tư , bà thể rõ ràng.
Thái Quân lạnh lùng giày: “ hai con trai một con gái, con trai còn tìm vợ, trong nhà nhiều như thế, ai thể dưỡng lão tống chung cho ? Cô dẹp cái tâm tư , con gái ai nuôi già nấy, cô đừng nhầm lẫn.”
Trương Hà ngẩn , sắc mặt chút khó coi: “Chị, lời như , lúc con chị mất, em sợ chị qua cái ngưỡng trong lòng , mới nghĩ đưa đứa con gái em thương nhất đến bên cạnh chị, ngày đêm an ủi chị, nếu Điềm Điềm, chị thể phấn chấn nhanh như ? Bây giờ thì , con gái em tặng chị, với em cũng nữa, con gái chị tìm về , trở mặt nhận nó, chị để Điềm Điềm nhà em nghĩ thế nào?”
Thái Quân quen tranh phong tương đối với khác, bà thể phấn chấn liên quan gì đến Thái Điềm Điềm? Chẳng lẽ Trương Hà tưởng con nhà mất, con nhà khác là thể lấp đầy nỗi nhớ ? Thái Quân than ngắn thở dài: “ bao nhiêu , Thái Điềm Điềm về liên quan đến , cũng từng nhận Điềm Điềm con gái, mỗi đều là cô tự biên tự diễn!”
Thái Quân đây là nhận Thái Điềm Điềm? Trương Hà cuống lên, bà đưa con gái tới, chính là sống những ngày lành của nhà họ Diệp, nghĩ con gái nhà họ Diệp mất , Thái Điềm Điềm là cháu gái của Thái Quân, tầng quan hệ , Thái Điềm Điềm với con gái nhà họ Diệp cũng chẳng khác gì , ai ngờ, con gái nhà họ Diệp mà thể tìm về .
Bà còn gì, liền lão thái thái : “Thái Quân, em dâu con đến , mời ?”
Lão thái thái tự mang uy nghiêm, Trương Hà sợ bà, lập tức gượng: “Lão thái thái.”
“Là đến thăm Điềm Điềm ?”
“Vâng ạ, tỉnh thành khí , con đến ở một thời gian, khéo bầu bạn với chị con.”
Sắc mặt Thái Quân lắm, thấy Tô Duy Duy ở nhà, ánh mắt mới dịu dàng : “Con về cũng với một tiếng?”
Tô Duy Duy : “bb học , con việc gì , liền đến chơi với ông bà nội, , vị là…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-316.html.]
“Mợ con.”
Tô Duy Duy chào hỏi, Trương Hà chằm chằm cô hồi lâu, sắc mặt ngày càng khó coi, bà gượng hai tiếng: “Chị, đây là đứa con gái chị nhận về ? Không em , cái trông hình như giống chị lắm, đều cháu gái giống cô, còn bằng Điềm Điềm nhà em giống chị .”
Thái Quân tức giận : “Giống chị gì? Con gái phần lớn giống cha, Duy Duy giống Học Nhi là , cô lo cái tâm gì?”
Trương Hà ngẩn , lập tức : “Em chỉ thuận miệng thôi, cháu tên là Duy Duy đúng ? Duy Duy , cháu gầy thế? Nhìn cái mặt , gầy gầy nhỏ nhỏ, là phúc khí, giống Điềm Điềm nhà mợ, cái mặt mâm dài…”
Tô Duy Duy cúi đầu thật thấp, nhịn nhịn vất vả, tay lão thái thái lén lút véo cô ở đất, bảo cô đừng quá đáng, Tô Duy Duy lúc mới nín : “Vâng, bây giờ trong thành phố lấy gầy , mợ , giống loại như Điềm Điềm nhà mợ chắc cũng chỉ mợ thấy , thế nào nhỉ, rảnh rỗi giảm béo cũng gì , thời buổi đều quan tâm sức khỏe cơ thể , ai ăn béo thế chứ?”
Trương Hà chặn họng mặt trắng bệch, Tô Duy Duy đứa con gái tìm về , dựa cái gì chặn họng bà ? Bà gì cũng coi như là bề đấy! “Chị, chị con gái chị xem, xem nó chuyện với bề thế nào, nếu nó cũng giống Điềm Điềm lớn lên bên cạnh chị, sẽ mất dạy thế .”
Thái Quân sa sầm mặt, bà dung thứ nhất khác bắt bẻ con gái bà, Trương Hà là cái thá gì, dám con gái bà như ?
“ thấy Duy Duy sai, Duy Duy nhà chính là đuổi theo mốt mà lớn, cô thưởng thức thì đừng mở miệng.”
Mặt Trương Hà đen sì, nhưng rốt cuộc dám phản bác. Bữa cơm ăn khiến Tô Duy Duy cứ , Trương Hà và Thái Điềm Điềm hai con đều một đức hạnh, chính là khác thuận mắt. Sau bữa cơm lão thái thái nháy mắt với cô, Tô Duy Duy lập tức hiểu, lão thái thái cũng phiền bà mợ cả lắm, cô cũng nháy mắt với lão thái thái, lập tức cầm chìa khóa xe cửa, Trương Hà theo sân, thấy chiếc xe con màu đỏ ở cửa, mắt tròng.
“Chị, đó là xe gì?”
Thái Quân chê bà ít va chạm xã hội: “Xe Duy Duy mới mua, hình như là vận chuyển từ nước ngoài về.”
Trương Hà nghiến răng, trong lòng mất cân bằng, nhà bà ăn cơm cũng khó khăn, nhà tiền mà thể mua xe từ nước ngoài về, đúng là tiền rửng mỡ! “Chị, xe đắt lắm nhỉ?”