Thập Niên 90: Xuyên Thành Vợ Trước Bỏ Trốn Của Đại Lão - Chương 308

Cập nhật lúc: 2026-03-25 22:35:42
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

bb liếc liếc Hạ Đông Lâm, Tô Duy Duy, vô cùng bất lực thở dài một , chỉ là một cái cặp sách ? Cần đẩy qua đẩy cả buổi? Cặp sách bé rõ ràng là rỗng, cái gì cũng , bọn họ thể đừng thể hiện giống như nặng ngàn cân ? Có thể chú ý ảnh hưởng chút ? Nhiều thế .

Tô Duy Duy hưởng thụ, cô cong môi, ngay cả giúp cô xách cái đồ cũng vòng vo như thế. Nói thì Hạ Đông Lâm vẫn là tệ, nấu cơm, chăm lo gia đình, ham chơi, tự luật, cầu tiến, thể cùng tán gẫu triết học tán gẫu nhân sinh, thể mua móng heo và cổ vịt cho, bây giờ còn ga lăng thế , bạn giường như đến mức khiến nỡ vứt bỏ.

Hai dắt bb về phía , một đàn ông ngược chiều tới, thấy Tô Duy Duy thì ngẩn một chút.

“Hạ tổng, vị là?”

Hạ Đông Lâm cong môi khẽ: “Nhà .”

Đối phương rõ ràng ngẩn một chút, lập tức chua loét : “Chị nhà trông thật xinh , đứa bé cũng đáng yêu.”

Tô Duy Duy thêm vài phần thật lòng, cô như , trong phòng lập tức xuân ý dạt dào, đối phương đến hai má đỏ bừng, vội vã mất. Hạ Đông Lâm liếc Tô Duy Duy, khẽ lắc đầu: “Sức quyến rũ của em ngược khá lớn.”

Tô Duy Duy nhướng mày: “Cho nên, ý thức nguy cơ ?”

“Cái đó thì ,” Hạ Đông Lâm trêu chọc hai câu, nhưng nghĩ đến đây là công ty vẫn là thu , bọn họ , văn phòng lập tức sôi trào, trong văn phòng như sét đ.á.n.h, hậu tri hậu giác vỡ tổ.

Vừa Hạ tổng gì cơ? Nhà ? Vậy Tô Duy Duy mà là vợ của Hạ Đông Lâm? Cho nên căn bản bồ nhí gì, chỉ là đơn thuần trông xinh mà thôi, mà vợ nông thôn trong truyền thuyết của Hạ tổng, căn bản phụ nữ mặc áo vải thô, thẩm mỹ online, ăn diện va chạm xã hội trong tưởng tượng của , rốt cuộc là ai cho sự dẫn dắt sai lầm, khiến bọn họ tưởng Tô Duy Duy là bồ nhí của Hạ tổng? Thật nghĩ kỹ , hình như cũng ai dẫn dắt sai lầm bọn họ như , thuần túy là Tô Duy Duy trông quá giống phụ nữ nhà lành, căn bản phù hợp với nhận thức của đại chúng.

Nghĩ như , Hạ tổng ở bên ngoài giữ trong sạch, bao giờ bậy liền lý do đầy đủ.

Vợ trông xinh thế , ở nhà đều nộp hết thuế má, còn thừa mà ngoài bậy?

Sáng sớm hôm , Tô Duy Duy đẩy cửa , liền thấy Lương Mẫn Anh vẻ mặt ngưng trọng ở đại sảnh.

“Sao thế?” Cô cau mày, chẳng lẽ là cháu trai của Lưu Ngọc Mai bậy? mặt Lương Mẫn Anh chỉ phẫn nộ, thấy cái khác, chắc chuyện .

Lương Mẫn Anh tức đến đau n.g.ự.c: “Tạ Chấn Giang mà mạo danh thương hiệu của chúng ngoài nhận đơn!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-308.html.]

Tô Duy Duy ngẩn : “Mạo danh thương hiệu nhận đơn? Nhận bao nhiêu đơn ? Tổn thất lớn ?”

Lương Mẫn Anh lắc đầu, sáng nay con trai cả Đại Tráng của Trương Quế Hoa đến sạp hàng bàn chuyện hợp tác, đến đó mới phát hiện tất cả các sạp hàng đều tự xưng đặt hàng với nhà máy , còn oán trách nhà máy lô hàng kiểu dáng , trong tay Đại Tráng còn cầm hàng mẫu mới đấy, hàng , sạp hàng thể đặt hàng ? Đại Tráng truy hỏi mới bọn họ đặt hàng với khác, đối phương tự xưng là nhân viên nghiệp vụ mới tới của nhà máy, việc liên hệ với , mấy ông chủ sạp hàng cũng tin, vì kiểu dáng nhân viên nghiệp vụ mới mang tới , bọn họ đặt hàng nhiều lắm, nhưng cho dù nhiều cũng mấy chục vạn , Đại Tráng lúc đầu tưởng là Lương Mẫn Anh phái tới, ngóng mới đối phương căn bản nhân viên trong nhà máy, ông chủ khoa tay múa chân lập tức đoán là Tạ Chấn Giang.

“Người là nể mặt chúng nhận đơn, chuyện nếu xảy vấn đề gì, nhà máy chúng cũng trách nhiệm, bây giờ ở sạp hàng đều nên tin ai, danh dự công ty chúng chịu ảnh hưởng lớn! Chuyện xảy vấn đề ai đến gánh vác?”

Lưu Ngọc Mai ngay ngắn ghế sô pha, đang định khạc đờm, bảo mẫu bên cạnh bỗng nhiên khoa trương hét lớn: “Chị Lưu khạc đờm ! Nhanh nhanh nhanh! Xúc ít cát từ bể cát bên ngoài , đẩy thùng rác , bên trong lót cát để bà khạc!”

Mấy bảo mẫu khác , chân tay lanh lẹ , Lưu Ngọc Mai vốn chỉ thể hiện sự ngang ngược của , la lối om sòm như , mặt đen đỏ lẫn lộn, cuối cùng vẫn nuốt miếng đờm xuống.

Lưu Ngọc Mai đen mặt: “Mẫn Anh , lời như , đơn hàng nhà máy con hết, Chấn Giang nhà chúng đây là giúp con san sẻ, nó ở đó, con sẽ cần bận rộn như thế nữa, con xem con một phụ nữ, cả ngày vì kiếm tiền, nhà cũng lo, già cũng phụng dưỡng, truyền ngoài còn thể thống gì?”

Lương Mẫn Anh tức nhẹ: “Con cần dì lòng , dì là gì của con, là gì của con?”

Lưu Ngọc Mai vui: “Dì tuy là kế con, nhưng dì với cha con cũng là hợp pháp, là pháp luật công nhận, pháp luật con hiểu ? Chấn Giang là con, con dùng nhà máy con bán chút đồ thì ? Còn thể dùng ?”

“Dùng nhà máy con bán chút đồ? Anh em ruột thịt của con nhiều như thế, đến lượt cũng đến lượt lớn!”

Lưu Ngọc Mai ngược cũng giận, dù Tạ Chấn Giang cũng nhận đơn kiếm tiền , Lương Mẫn Anh mắng vài câu thì mắng vài câu thôi, tiền kiếm tay mới là thật, bà mới so đo những chuyện danh nghĩa .

Lưu Ngọc Mai ngâm nga điệu hát dân gian, c.ắ.n hạt dưa ngoài dạo chơi.

Lương Mẫn Anh suýt chút nữa tức phát , hiện giờ cô mới coi như thật sự rõ, lúc nếu Tô Duy Duy đưa bọn họ khỏi cái thôn nhỏ đó, bọn họ ngày ngày ở cùng Lưu Ngọc Mai, cả đời đều liên lụy.

“Chị dâu, chị xem chuyện nên thế nào?”

Tô Duy Duy trầm ngâm: “Nói rõ với thương hộ hợp tác, do chuyên trách bàn chuyện hợp tác, giấy tờ cần bên em đóng con dấu công ty hợp tác mới tính. Còn về Tạ Chấn Giang, mạo danh nhà máy em nhận việc, nhận đơn hơn 20 vạn, chuyện nhỏ là nhà bậy, lớn chính là l.ừ.a đ.ả.o, l.ừ.a đ.ả.o hơn 20 vạn đây con nhỏ.”

 

 

Loading...