Lương Phú Quý thói quen vệ sinh , chú ý, khạc nhổ khắp nơi, còn gạt tàn t.h.u.ố.c chậu hoa và gạt tàn của Tô Duy Duy, hoa trong nhà đều ông bỏng hết một lượt, nhưng ông cứ mắt .
“Tao gạt tàn t.h.u.ố.c thì ? Chúng mày nông thôn ? Bày đặt cái gì, thật sự tưởng ở thành phố là thành thành phố ? Tao thấy mày chính là bộ tịch, ở nông thôn cũng thấy mày nhiều chuyện thế!”
Lời khiến Tô Duy Duy tức nhẹ, cô tự nhiên thể chấp nhặt với Lương Phú Quý, bèn để mấy bảo mẫu mới tới đối phó ông .
Lương Phú Quý tuy chú ý, nhưng mấy bảo mẫu mới tới đều nhỏ tuổi hơn ông , ngày thường ông đều gọi là em gái, nhiều em gái chằm chằm ông như , khiến cái mặt già của ông giấu . Các em gái còn , ông là chú trọng, thể loại chuyện chú trọng đó.
Lương Phú Quý cứ thế, những khạc nhổ lung tung nữa, còn mỗi ngày dùng xà phòng thơm tắm rửa sạch sẽ, đàn ông vốn thích tắm rửa mà ngày nào cũng tắm. Lưu Ngọc Mai sớm cảm thấy đúng , Lương Phú Quý mỗi đều với bảo mẫu buồn nôn như thế, bà giận sôi m.á.u hận thể xé xác mấy bảo mẫu . Thế nhưng bà ở nông thôn cãi lăn lộn, nhưng đến thành phố, liền luôn cảm thấy thấp hơn một cái đầu. Đừng thấy bà là chủ nhân, bảo mẫu là , nhưng những bảo mẫu va chạm xã hội, ánh mắt bà luôn mang theo vẻ khinh bỉ. Cảm giác coi thường chẳng dễ chịu chút nào, Lưu Ngọc Mai tuy ngông cuồng nhưng cũng tự tin, cuối cùng nghĩ chỉ đành thôi.
Buổi tối, Tạ Chấn Giang và Giang Đào về , Lưu Ngọc Mai lúc mới vui vẻ hơn chút.
“Hai đứa ở xưởng thế nào ? Mẫn Anh sắp xếp cho hai đứa chức vụ gì?”
Sắc mặt Tạ Chấn Giang xanh mét: “Sắp xếp cái gì! Bọn con lượn lờ trong xưởng cả ngày, ngay cả mặt Lương Mẫn Anh cũng gặp . Người nó ngoài chạy nghiệp vụ , con con là cả Lương Mẫn Anh, là đến giúp nó quản lý nhà máy, nhưng đám đó căn bản con, còn đuổi con ngoài.”
“ đấy!” Giang Đào cũng tức nhẹ, dựa quan hệ của bọn họ, đám đó thế nào cũng nên tiếp đãi bọn họ t.ử tế chứ? căn bản thèm để ý, ngay cả Đại Tráng Nhị Tráng nhà Trương Quế Hoa cũng coi bọn họ gì, “Mẹ , nhà máy của Mẫn Anh cả trăm công nhân , nhà máy đó còn nhà ăn riêng, xem một cái nhà ăn việc thu mua bao nhiêu dầu mỡ? Không con chứ, chỗ như thế thể giao cho ngoài? Mẹ với Mẫn Anh, để con quản lý cho nó!”
Lưu Ngọc Mai , chỉ cảm thấy tiền trong miệng nhà đều bay ngoài. Bà là kế của Lương Mẫn Anh, kế cũng là , Lương Mẫn Anh một con nhóc, bao nhiêu tài sản đều nên nộp lên mới đúng, nếu kết hôn gả chồng đều mang sang nhà chồng ? Thế thì hời cho khác quá!
Lương Phú Quý mặc quần áo sạch sẽ, bảo mẫu , ông cụ trong thành phố việc gì thì ngoài dạo, càng dạo càng vận động nhiều, thì càng trẻ . Lương Phú Quý đương nhiên thể lạc hậu, đây , ông mặc quần áo xong là chuẩn ngoài .
Lưu Ngọc Mai nghiến răng: “Lời ông ?”
“Nghe , nhưng Mẫn Anh mà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-298.html.]
“Nó thì ông nữa ? Nó là con gái ông, nó vận khí mở cái xưởng , đó là nhà họ Lương đang phù hộ nó, nó thể trở mặt nhận , tự phát đạt liền quên mất em trong nhà. Ông với nó, để Chấn Giang nhà phó xưởng trưởng, để Giang Đào quản thu mua quản chuyện ăn uống nhà ăn!”
Lương Phú Quý , khổ nỗi Lưu Ngọc Mai cứ thúc giục mãi, buổi tối lúc ăn cơm ông đành chuyện với Lương Mẫn Anh.
Lương Mẫn Anh nhíu c.h.ặ.t mày: “Cha, chỗ con là nhà máy chính quy, đều thông qua phỏng vấn tuyển dụng, cha tưởng ai là ?”
Lưu Ngọc Mai lời vui: “Chấn Giang nhà còn là xưởng trưởng đấy, phó xưởng trưởng cho cô, đó là chịu thiệt thòi !”
Lương Mẫn Anh chọc tức nhẹ, ngược Tô Duy Duy ngăn cô : “Đã là chịu thiệt thòi , chúng thể để cả chịu sự uất ức chứ? Mẫn Anh chuyện là em đúng, việc uất ức thế nỡ bảo cả ? Em đây là coi thường ?”
Lưu Ngọc Mai và Tạ Chấn Giang chặn họng nên lời, Tô Duy Duy dễ , gã uất ức. Lưu Ngọc Mai lời , đổi ý thế nào cũng giống như đang tự vả mặt , nhưng nhắc tới thì miếng thịt đến miệng cứ thế bay mất?
Tạ Chấn Giang gượng: “Tuy phó xưởng trưởng quả thực là chịu thiệt thòi, đều là một nhà thật cũng nhiều chú trọng thế…”
“Chính vì là một nhà, cho nên mới thể để chịu uất ức! Anh là xưởng trưởng mà, nỡ bảo tự hạ thấp giá trị bản một phó xưởng trưởng chứ.” Tô Duy Duy một cách nghiêm túc.
Lời thì là ý , Tạ Chấn Giang chặn họng tiện mở miệng, Giang Đào ở bên cạnh : “Mẫn Anh , chị ngóng , việc thu mua của nhà máy em là giao cho ngoài? Không giấu gì em, chị dâu em mà, mua đồ nhất, bình thường một đồng tiền bẻ đôi tiêu, em giao cho chị, chị đảm bảo quản lý cái nhà ăn của em xảy chút sai sót nào.”
Lương Mẫn Anh chỉ cảm thấy đau đầu, Tô Duy Duy ở bên cạnh tiếp lời : “Giang Đào cô là phu nhân cựu xưởng trưởng, thế nào cũng là kiều thịt quý, việc nhà ăn là việc cực nhọc, tốn công mà lòng , thu nhập còn ít, công việc đó phù hợp với phu nhân cựu xưởng trưởng như cô chứ!”
Lời quả thực là đang vả mặt Giang Đào, chuyện phu nhân xưởng trưởng quả thực là vết nhơ trong đời cô , cô một câu cũng nhắc tới, cố tình Tô Duy Duy lặp lặp nhấn mạnh. Sắc mặt Giang Đào khó coi, Tô Duy Duy chặn họng một câu cũng , chỉ đành cúi đầu ăn cơm.