Ánh mắt Hạ Đông Lâm lạnh lẽo, ôm cô lòng, rầu rĩ : “Xin , là để em chịu uất ức , em yên tâm, những …”
Hôm Tô Duy Duy mới bọn họ chiếm phòng của Lương Vệ Đông và Lương Minh Trung, còn đuổi Lương Tiểu Đệ phòng khách trải chiếu ngủ đất.
Tô Duy Duy là ưa sạch sẽ, bình thường trong nhà sạch sẽ gọn gàng, nhưng Lưu Ngọc Mai là luộm thuộm, ăn đồ nhổ xuống đất, rác vứt tùy tiện, khạc nhổ khắp nơi, vệ sinh cũng xả sạch, buổi tối còn tắm rửa, tóm trong nhà một mùi là lạ.
Sắc mặt Lương Mẫn Anh khó coi, Lương Minh Tô cũng sắp nhịn nổi nữa, nhưng Tô Duy Duy cứ như liên quan, nên gì thì cái đó.
Lương Mẫn Anh và Lương Minh Tô quả thực hiểu nổi cô.
Ăn cơm xong, bb chui lòng Tô Duy Duy, lầm bầm : “Bọn họ bao giờ thì ?”
“Chắc là nhất thời nửa khắc .”
bb vui: “Con thấy bọn họ.”
Tiểu Muội ở bên cạnh đỡ: “Em cũng thấy bọn họ, Hồng Hồng đáng ghét quá, vở và sách của em đều cướp , còn đây là nhà nó, nó quyền lấy đồ. Tráng Tráng còn chạy phòng bb cướp đồ chơi nữa, khi bọn họ đến chúng đang yên lành, đến cái gì cũng đổi, em ghét bọn họ!”
Tuổi tác của Tiểu Muội và các chị em khác chênh lệch lớn, cô bé từ nhỏ là do mấy chị nuôi lớn, tình cảm với Lương Phú Quý sâu đậm.
Tô Duy Duy xong lời tố cáo của bọn trẻ, chỉ lạnh một tiếng: “Yên tâm ! Mẹ cách khiến bọn họ ở nổi nữa, đến lúc đó cần đuổi, bọn họ cũng tự ở nữa!”
Tô Duy Duy về kể chuyện trong nhà cho nhà , nhà họ Diệp tức đến mức nghẹn họng. Bọn họ đều Tô Duy Duy ở quê chịu ít khổ cực, ngờ Lưu Ngọc Mai bà chồng kế mà còn mặt mũi tìm tới cửa.
“Quá đáng lắm!” Thái Quân tuy lời tức giận, nhưng vì giọng dịu dàng, cũng vẻ gì là giận dữ.
Lão thái thái tràng hạt, ánh mắt lấp lánh, hồi lâu mới hỏi Tô Duy Duy: “Con bé cũng cam chịu để bắt nạt, , con ý tưởng gì?”
Tô Duy Duy rộ lên, lập tức kéo cánh tay lão thái thái: “Vẫn là bà nội hiểu con. Thật thì, con cũng chẳng ý tưởng gì, rốt cuộc cũng là cha của Đông Lâm, con con dâu chắc chắn để bắt bẻ sai. Con tính là trong nhà quá đông, cần mấy bảo mẫu đến quản việc, mà cha chồng con điều kiện vệ sinh kém, cứ thích khạc nhổ tiểu tiện trong nhà, chuyện cũng lập quy củ chứ!”
Lão thái thái tít mắt, bà ấn đầu Tô Duy Duy một cái: “Con bé lắm mưu nhiều kế, cũng coi như con đến đúng lúc, bà khéo quen mấy bảo mẫu lợi hại, tổ tiên trong nhà từng phục vụ trong cung, cái khác , nhưng quy củ thì nhiều lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-297.html.]
Thái Quân ở bên cạnh hồn, Tô Duy Duy đối phó bọn họ ? Sao còn thuê bảo mẫu đến chăm sóc ?
Hôm , 4 bảo mẫu lão thái thái giới thiệu đến nhà.
Trong nhà bỗng nhiên thêm mấy , Lương Mẫn Anh và Lương Minh Tô lấy lạ. “Chị dâu, nhà chúng cần nhiều phục vụ thế nhỉ? Hơn nữa đều là nông thôn, chúng cũng yếu ớt thế.”
Tô Duy Duy c.ắ.n hạt dưa : “Chúng yếu ớt, nhưng mắt cha và cả chị dâu đến , trong nhà đông , việc thì . Chị tính là mấy vị đều là thạo việc chăm sóc khác, bọn họ ở đây, cha chăm sóc chị cũng yên tâm.”
Lưu Ngọc Mai vốn tưởng Tô Duy Duy sẽ lôi cách gì hồn để đối phó bà , ai ngờ đối phương vẫn xuống nước tìm bảo mẫu cho bọn họ! Tìm bảo mẫu mà! Có hầu hạ, giặt giũ nấu cơm đều cần tự , chuyện như tìm !
Lưu Ngọc Mai vui đến mức mặt đầy nếp nhăn: “Coi như cô lương tâm, còn tìm hầu hạ chúng , thôi! Đã là một tấm lòng hiếu thảo của cô, chúng nhận !”
Lương Phú Quý gò bó, nhưng Lưu Ngọc Mai đồng ý ông cũng tiện gì. bọn họ nhanh phát hiện nghĩ nhiều , chiều hôm đó mấy bảo mẫu giảng quy củ cho đám Lưu Ngọc Mai, bọn họ xong, mắt Lưu Ngọc Mai tròng.
“Các dựa cái gì mà quản đông quản tây! là mù mắt ! Cũng xem Lưu Ngọc Mai là ai! Chỉ mấy mụ đàn bà các mà quản ! phi!”
Mấy bảo mẫu mặt đổi sắc.
Buổi chiều, Lưu Ngọc Mai vệ sinh, tới cửa nhà vệ sinh liền thấy bảo mẫu theo . Lưu Ngọc Mai sợ đến mức hết cả buồn tiểu: “Cô cô cô… Cô theo gì?”
Bảo mẫu mặt vô cảm canh bên cạnh bồn cầu: “Cô Tô , sợ bà lúc vệ sinh ngã, nếu bà ngã, cô con dâu chắc chắn sẽ áy náy, cho nên cô dặn dò nhất định theo bà, bà xé giấy vệ sinh bà xả nước bồn cầu! Ngoại trừ chùi đ.í.t, những cái khác phiền bà động tay!”
Mắt Lưu Ngọc Mai tròng! Bà đến thành phố dùng loại bồn cầu vốn , bây giờ thì , bên cạnh chằm chằm, lúc bà nhíu mày còn ân cần hỏi bà cần giúp đỡ ? Bà chỉ vệ sinh thôi! Có thể cần giúp đỡ cái gì! Có canh bên cạnh bà còn nữa?
Lưu Ngọc Mai suýt chút nữa nín đến táo bón, cuối cùng tức giận lao khỏi nhà vệ sinh.
Bà tưởng cũng chỉ vệ sinh là khó khăn chút, bà còn thể nhịn, nhưng bà nhanh nghĩ nhiều . Bất kể bà , mấy bảo mẫu đều sẽ cầm thùng rác theo đến đó, bà vứt cái gì nhặt cái đó, bà thầm với Giang Đào, những bảo mẫu đó ân cần chuẩn nước và hạt dưa cho bà . Quá đáng hơn là, mấy thành phố thịnh hành dưỡng sinh, đổ hết thịt kho tàu, cá kho, thịt bò kho trong nhà , đổi thành cải trắng, bánh bao ngô, bột ngô, còn những thứ đều là ngũ cốc thô rau xanh, ăn cho sức khỏe! Lưu Ngọc Mai tức đến mức suýt chút nữa tự véo đùi .
Lưu Ngọc Mai ở nhà sống dễ chịu, Lương Phú Quý cũng chẳng khá hơn là bao.