Bọn họ lúc đầu còn thể nhẫn nại, nhưng đến giờ cơm trưa, nhà nào nhà nấy bay mùi cơm thơm phức, mấy đói đến chảy nước miếng, khổ nỗi mua vé xe lửa tiêu hết tiền tiết kiệm của bọn họ. Vốn tưởng đến thành phố là thể sống sung sướng, ai ngờ Tô Duy Duy cho bọn họ đòn phủ đầu thế ! Bọn họ tức đến xanh mặt, trẻ con cũng đói oa oa, Lưu Ngọc Mai tức đến nghiến răng c.h.ử.i bới, c.h.ử.i đến mức cả con phố đều thấy, nhưng Tô Duy Duy cứ mặc kệ.
Chập tối, Lương Mẫn Anh và Lương Minh Tô đến cửa thì phát hiện cửa nhà mấy đang .
Lương Mẫn Anh kéo Lương Minh Tô: “Em xem ăn mày ? Sao nhiều ăn mày cửa nhà thế?”
Lương Minh Tô cau mày, tuy lòng đồng cảm là chuyện , nhưng cô quên tin tức thời gian , phụ nữ kẻ lang thang cưỡng bức, chuyện cẩn thận chút. Lương Minh Tô nhặt một cái gậy lên đang định phòng vệ, đầu liền chạm đôi mắt quen thuộc của Lương Phú Quý.
“Cha?” Mắt Lương Minh Tô tròng!
Lương Phú Quý thấy cô cầm gậy sắt trong tay, tức giận mắng: “Sao hả? Còn định đ.á.n.h cha ruột mày !”
“Con con con…” Lương Minh Tô vội vàng vứt gậy sắt .
Lương Phú Quý đói cả ngày, lóc kể lể Tô Duy Duy , Lưu Ngọc Mai cũng hùa theo c.h.ử.i, c.h.ử.i đến mức mặt Lương Minh Tô xanh mét.
“Đủ ! Đừng nữa, chị dâu con còn đến lượt các bình phẩm!”
Lương Phú Quý co rúm , dám thêm một chữ, lập tức ông về phía một cách đó xa. Dưới ánh đèn đường, đứa con trai c.h.ế.t Lương Hạc Minh của ông đang đó, ánh mắt trầm trầm chằm chằm bọn họ. Lương Phú Quý sợ đến mức mềm nhũn chân, lập tức mới nhớ , Lương Hạc Minh c.h.ế.t, con trai ông căn bản c.h.ế.t!
“Con ơi! Con ơi!”
Hạ Đông Lâm dắt bb nhíu c.h.ặ.t mày, ánh mắt lạnh bạc quét qua đám .
bb lén lút lầm bầm: “Bố, bọn họ thường xuyên bắt nạt con và Duy Duy, Hồng Hồng và Tráng Tráng đồ ngon đều giấu chúng con ăn, bà còn thường xuyên mắng con là tạp chủng, mắng Duy Duy là đĩ, bọn họ còn hai con con là chổi, mang đến vận xui cho gia đình.”
Trong ấn tượng của Lương Phú Quý và Lưu Ngọc Mai, bb vẫn là đứa trẻ đ.á.n.h một gậy cũng đ.á.n.h một cái rắm, ngờ bb mà kể hết tội trạng của bọn họ cho Lương Hạc Minh. Lưu Ngọc Mai cuống lên, tức giận đ.á.n.h bb, nhưng cái tát còn giáng xuống, bỗng nhiên nhớ Lương Hạc Minh đang bên cạnh, bèn cứng rắn thu cái tát về, chỉ mắng:
“Mày thì cái gì! Chúng tao là bề của bố mày! Chúng mày mà dám tiếp đãi chúng tao, chúng tao bây giờ kiện chúng mày!”
Hạ Đông Lâm ánh mắt chứa ý cảnh cáo, lạnh lùng liếc bà một cái, cuối cùng : “Vào !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-296.html.]
Tạ Chấn Giang và Giang Đào , thấy Lương Hạc Minh c.h.ế.t mà sống , chỉ cảm thấy trong lòng sợ hãi.
Sau khi cửa, Giang Đào cách trang trí trong biệt thự , mắt thẳng. Trước đó ở bên ngoài cô thấy chỗ , ngờ trong còn hơn, căn nhà thế , sạch sẽ gọn gàng, còn mấy cái nhà vệ sinh, quả thực chính là thiên đường.
Giang Đào với Tráng Tráng và Hồng Hồng đang chạy nhảy lung tung: “Sau chúng ở đây, các con chọn , xem phòng nào thì ở phòng đó, đây chính là nhà các con, cần khách sáo, cứ coi như nhà .”
Mặt Tô Duy Duy đen sì, Hồng Hồng và Tráng Tráng cả giày trong, leo trèo khắp nơi, bẩn hết cả ghế sô pha trắng của cô.
Tô Duy Duy lười cãi với bọn họ, trợn trắng mắt tự nhốt trong phòng. Hạ Đông Lâm chuyện với Lương Phú Quý vài câu, Lương Phú Quý ôn nghèo kể khổ, hồi tưởng ngậm đắng nuốt cay nuôi lớn mấy em bọn họ, trong lời đều đang nhắc nhở Hạ Đông Lâm, đừng một kẻ vong n bội nghĩa!
Bọn họ hồi tưởng xong, Hạ Đông Lâm mới lên lầu, đẩy cửa phòng, về phía Tô Duy Duy đang sấp giường đau đầu, khỏi cong môi, ôm lấy cô từ phía .
“Giận ?”
Tô Duy Duy giận là giả, nhưng cô ngốc đến thế, phận Hạ Đông Lâm bày đó, nếu để Lương Phú Quý và Lưu Ngọc Mai , bọn họ thể chịu để yên? Tuy Hạ Đông Lâm tình cảm với bọn họ, nhưng bọn họ rốt cuộc là cha ruột của , thật sự ầm ĩ lên, Hạ Đông Lâm thể quản bọn họ. Phải nghĩ cách đuổi bọn họ mới .
Nghĩ đến đây, Tô Duy Duy thở dài một tiếng, giọng u oán : “Bất kể bọn họ đối xử với em thế nào, em đều sẽ gì, dù bọn họ cũng là cha ruột của .”
Hạ Đông Lâm cảm khái gật đầu, thấy Lương Phú Quý tuy bao nhiêu tình cảm, nhưng huyết thống bày đó, nếu cuộc sống của đối phương thật sự tệ như , khoanh tay thế nào cũng hợp lý. Đương nhiên, bb xong nỗi khổ của hai con ở quê, trong lòng d.a.o động, lập tức ôn tồn : “Khoảng thời gian ở đó, hai con em chịu uất ức , chỉ là bọn họ tìm tới cửa, cũng thể đuổi bọn họ ngoài.”
Tô Duy Duy nghiến răng, cô ngay là như thế mà.
Cô dường như nghĩ tới điều gì, bỗng nhiên khó xử : “Hiếu thuận cha là chuyện nên , chỉ là chuyện em nên với .”
“Em .”
“Chính là cái gã Tạ Chấn Giang , lúc ở nhà, gã luôn tìm cách trêu ghẹo em, mấy lúc ăn cơm đều dùng ngón tay khều chân em, còn luôn dùng ánh mắt dê xồm đó chằm chằm em… Có điều những chuyện đều là chuyện quá khứ , cũng gì, em vốn nên nhắc tới.” Tô Duy Duy gượng , nuốt uất ức trong bụng.
Ánh mắt Hạ Đông Lâm chợt lạnh, mặt đầy sương giá. Trước đó thấy Tô Duy Duy và Lương Phú Quý bọn họ hòa thuận, còn tưởng chỉ là vì hiềm khích lúc , bây giờ mới , ở giữa mà còn chuyện . Tạ Chấn Giang là cái thá gì, dám mơ tưởng phụ nữ của ! Lưu Ngọc Mai, Lương Phú Quý cũng trong sạch, nếu bọn họ gì, Tạ Chấn Giang dám loại chuyện ở nhà họ Lương?