“Không nữa! Không nữa!” Lưu Ngọc Mai chỉ cửa lớn hô, “Con gọi Lương Phú Quý và Chấn Giang đều về đây, lời với bọn họ!”
Giang Đào vẻ tình nguyện, trong nhà sắp còn gì ăn , sớm như gọi về, trong nhà ai tới kiếm tiền a? lời Lưu Ngọc Mai cô thể , chờ Lương Phú Quý và Tạ Chấn Giang cửa, Lưu Ngọc Mai vỗ đùi tức giận : “Chúng lừa ! Đều lừa !”
Lương Phú Quý xoa tay nghi hoặc: “Sao ? Ai lừa bà?”
“Không lừa ! Là lừa chúng ! Ông ? Con trai ông Lương Hạc Minh c.h.ế.t! Nó trở ! Đã nhận với Mẫn Anh , con gái ông Mẫn Anh phát đạt ! Hiện tại mở một nhà xưởng, thuê nhiều việc cho nó, con trai ông Minh Trung thành đại minh tinh, con gái ông Minh Tô dẫn chương trình đài truyền hình, con cái ông đều phát đạt ! Bọn họ quá đáng lắm! Rõ ràng bản cuộc sống trôi qua như , ném chúng ở nông thôn sống những ngày tháng khổ cực, rõ ràng bản tiền một chút cũng chia cho chúng , rõ ràng là con của ông, ăn tết một đồng tiền cũng gửi về, Lương Phú Quý a Lương Phú Quý! Ông xem mấy đứa con của ông, bọn họ còn là !” Lưu Ngọc Mai tức đến tròng mắt đều đỏ lên, giống như là đang đùa.
Lời của bà khiến ba đều chấn động đến ngơ ngác, nhất là Tạ Chấn Giang và Tạ Bảo Vân, tại chỗ hồi thần , Lưu Ngọc Mai là thật? Sao giống chuyện thần thoại như chứ, những vốn dĩ ngay bên cạnh bọn họ, vốn dĩ sống t.h.ả.m giống như bọn họ, mà lắc một cái biến thành , Tô Duy Duy là đại tiểu thư, Lương Mẫn Anh là bà chủ lớn, Lương Minh Tô và Lương Minh Trung biến thành đại minh tinh truy phủng!
Mà Lương Hạc Minh mà c.h.ế.t?
Trong lòng Tạ Chấn Giang thoải mái, lạnh giọng : “Mẹ con đúng, con , những quá lương tâm, một nhà thù qua đêm, bọn họ cho dù giúp đỡ chúng , cũng nên ném ba ở nhà mặc kệ quan tâm chứ? Đây còn là ?”
“ !” Tạ Bảo Vân cũng tức giận nhẹ, “Tô Duy Duy loại đó quá lương tâm! Rõ ràng là con dâu nhà họ Lương, nhưng chuyện cô phát đạt mà một câu nhắc tới!”
“Lương Minh Tô cũng thứ !” Giang Đào nghĩ thế nào cũng cam lòng, vốn dĩ cùng sống khốn cùng, nhưng hiện tại đám Tô Duy Duy mà nhảy khỏi tầng lớp , để bọn họ ở chỗ chịu khổ, chuyện thể! Dựa cái gì chứ! Ông trời quá mắt, mà để cả nhà phát đạt !
“Theo thấy đây chính là tiền trong thành phố quá dễ kiếm , trong thành phố khắp nơi vàng, loại phụ nữ như Mẫn Anh đều thể bà chủ xưởng, đạo lý Chấn Giang và Bảo Vân nhà chúng thể, Phú Quý, chuyện ông cũng thể coi là chuyện to tát! Chấn Giang nhà chúng nếu thành phố ông chủ lớn, chắc chắn sẽ cung phụng ông thật , tuyệt đối giống khuê nữ ruột của ông lương tâm như !”
Lương Phú Quý sự khuyên bảo của bà chút động lòng, nhưng lúc bọn họ đối phó Tô Duy Duy bọn họ như , sẽ hoan nghênh ông ?
“Không hoan nghênh? Không hoan nghênh cả! Cùng lắm thì ở cửa nhà bọn họ, để phân xử thử xem! Đâu đạo lý bản phát đạt ném cha già ở nhà chịu khổ? Khắp thiên hạ đạo lý như , Phú Quý a, ông yên tâm, nhiều cách đối phó bọn họ, ông cứ việc lấy những bộ quần áo vá víu miếng to miếng nhỏ của ông !”
Trong lòng Lương Phú Quý loạn, nghĩ đến con trai cả c.h.ế.t, trong lòng ông khỏi chút sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-293.html.]
Ông ở cái nhà ai cũng sợ chỉ sợ đứa con trai , lúc vợ cả sức khỏe , trong nhà đều là con trai cả cầm trịch, nếu con trai cả ông đối xử với hai con Tô Duy Duy, sẽ đối phó ông thế nào?
Lương Phú Quý nguyện ý, nhưng Hạ Đông Lâm mất trí nhớ, liền còn cố kỵ, hơn nữa cha trong thiên hạ ai là thể hưởng phúc con cái, con gái ông phát đạt , ông cha già chẳng moi chút tiền về?
“ lấy cớ gì đây?”
“Cớ gì? Cứ thăm Lương Hạc Minh! Cớ của chúng đầy đủ!” Lưu Ngọc Mai vội vàng thu dọn đồ đạc, khẩn cấp mua một tấm vé xe lửa, ngựa dừng vó liền chạy tới thành phố!
Sáng sớm, Tô Duy Duy gọi Lương Minh Tô ăn cơm, nhưng cô lâu trả lời, cô lên lầu xem cho nhẽ, ai ngờ tới cửa liền thấy Lương Minh Tô hai má đỏ bừng chằm chằm bình bình lọ lọ bàn ngẩn , Tô Duy Duy cầm lấy một cái chai, trêu chọc: “Ui chao! Tiếng Anh ! Minh Tô nhà chúng hiện tại tiền , đều dùng hàng nhập khẩu !”
Mặt Lương Minh Tô cọ một cái đỏ lên, “Chị dâu, chị mau trả em, em lấy tiền?”
“Ui chao! Chị nhớ mấy ngày từ nước ngoài về, cũng tặng chị một bộ mỹ phẩm dưỡng da, nhãn hiệu khéo giống với cái đấy, em xem đây là trùng hợp là trùng hợp đây?” Tô Duy Duy dựa gần, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu đảo quanh mặt Lương Minh Tô, Lương Minh Tô đến mặt nóng rát, lập tức dời tầm mắt, “Nói bậy gì đó! Anh hai chị chính là vì cảm ơn em đưa cơm cho !”
“ , cảm ơn em đưa cơm cho , cảm ơn em quan tâm nhỉ?”
“Nói bậy gì đó! Chị dâu, chị quá !” Lương Minh Tô tức giận phì phò.
Tô Duy Duy trả đồ cho cô , trêu cô nữa, “Em a! Em và hai chị rốt cuộc nghĩ thế nào? Tuy sức khỏe hai chị là kém một chút, nhưng gần đây đang điều dưỡng , khi khống chế dị ứng nguyên, tình hình của hơn một chút, mấy ngày chị thấy còn phát hiện béo lên một chút.”
Lương Minh Tô cúi đầu, rõ ràng bình thường to gan, giờ phút mà thẹn thùng giống như cô vợ nhỏ. “Em... !”