Tô Duy Duy liếc danh sách thanh đạm chế tạo, ừm, một tờ giấy trắng lớn chỉ mấy chữ, cô từ đáy lòng đồng cảm với Diệp Trạch Tây, trong lúc cô ăn lẩu đồ nướng, Diệp Trạch Tây cũng chỉ thể , ăn là sợ béo, ăn là sợ c.h.ế.t.
“Anh hai thật đáng thương.”
Diệp Trạch Tây đưa tay xoa đầu cô, đỉnh đầu Tô Duy Duy mềm, sờ thoải mái.
Hạ Đông Lâm ở bên cạnh đôi mắt dần sâu, cố tình Tô Duy Duy hề , ngoan ngoãn : “Sớm chia một ít cho em , em ít nhiều thể gánh vác một ít .”
Diệp Trạch Tây lắc đầu, “Thay vì hai chịu khổ, chi bằng một chịu hết, hiện giờ kết quả kiểm tra , ngọn nguồn ở , cũng thể yên tâm .”
Tô Duy Duy đối với luôn tính là nhiệt tình, nhưng đối với Diệp Trạch Tây là đau lòng từ đáy lòng, trai thật sự là quá , đến mức cô hy vọng trai thể sở hữu chất lượng cuộc sống của bình thường.
“Ngoại trừ tránh dị ứng nguyên, bác sĩ đưa kiến nghị nào khác ?”
“Bác sĩ kê t.h.u.ố.c, thể ức chế dị ứng, chỉ là loại t.h.u.ố.c còn đưa thị trường, lượng nhiều, cần định kỳ nước ngoài bốc t.h.u.ố.c, điều chỉnh phương t.h.u.ố.c.”
Tô Duy Duy gật đầu lia lịa, giống như Diệp Trạch Tây cũng là ít , cho dù bác sĩ giỏi hơn nữa cũng khó tin tưởng, thức ăn dị ứng tránh , nhưng tránh nồi nấu cơm, nồi nấu cơm tránh , nhưng tránh ga trải giường ngủ, tránh quần áo .
Tuy tránh tất cả dị ứng nguyên là thể sống tự tại hơn, nhưng như nhất định vất vả ? Cô thật sự thà giúp chia sẻ một ít.
Thái Quân thấy cô đầy mặt u sầu, lập tức gật đầu. Bà Tô Duy Duy là thật lòng lo lắng cho Diệp Trạch Tây, tuy xa cách hơn hai mươi năm, nhưng cũng may khi trở về một nhà bọn họ quá xa lạ, Tô Duy Duy cũng là so đo, bao giờ đòi bà đồ vật, tiền cần nhà cần, giống Tô Viện Viện , hận thể nắm c.h.ặ.t đồ vật trong tay.
Cũng may con gái là tính cách như , nếu đổi là khác, chỉ cần một chút thông suốt, cũng khả năng ở chung với nhà chút khúc mắc như .
Hạ Đông Lâm trầm ngâm: “Một đồng nghiệp của con phát minh một loại nồi chế phẩm sắt, cần dầu cũng thể sử dụng, đầu con mang mấy cái qua đây.”
Thái Quân sửng sốt, : “Còn nồi như ?”
Hạ Đông Lâm lập tức : “Cũng mang cho một cái.”
Thái Quân ý càng sâu, “Cái cần dầu cũng thể xào rau, dùng nguyên lý gì?”
“Hình như là dùng khí để chiên dầu, nấu nướng thức ăn cần dùng đến dầu, cái thích hợp với Trạch Tây dị ứng dầu.”
Thái Quân vui vẻ : “Vốn tưởng rằng chỉ thể ăn đồ hấp luộc, loại nồi Trạch Tây vẫn thể ăn đồ chiên dầu, chẳng qua là đổi phương thức chiên mà thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-288.html.]
Hạ Đông Lâm ngầm thừa nhận: “Khả năng lý giải của mạnh, lúc đồng nghiệp giải thích cho con con lâu mới hiểu rõ.”
Ngàn vạn nịnh nọt bằng nịnh đúng chỗ, Tô Duy Duy chịu nổi trợn trắng mắt với Hạ Đông Lâm, Hạ Đông Lâm nhướng mày, cho cô một ánh mắt lẫn đều hiểu, Tô Duy Duy hừ hừ, công phu nịnh nọt của Hạ Đông Lâm mạnh bình thường, xem cái nhà ngoại trừ Diệp Trầm Đông, tuyệt đại đa đều thu phục, lão gia t.ử ngày ngày tìm kể chuyện xưa thời cách mạng, lão thái thái tìm chuyện quốc họa chuyện chữ lông, Diệp Học Nhi thường xuyên kéo đ.á.n.h cờ, hiện tại ngay cả Thái Quân cũng thu phục , Tô Duy Duy từ đáy lòng bội phục!
Ngay lúc cửa kéo , Thái Điềm Điềm kinh ngạc về phía cả phòng . “Cô, hôm nay là ngày đặc biệt gì ? Sao đều trở ?”
Hai chữ “trở ” khiến lông mày Diệp Trầm Đông khẽ nhíu.
Thái Quân : “Đang chuyện báo cáo kiểm tra của Trạch Tây, Đông Lâm đồng nghiệp nó một loại nồi cần dầu cũng thể chiên thức ăn, cô bảo nó mang mấy cái về.”
Thái Điềm Điềm : “Trong nhà nhiều như cháu đều chút quen, nhưng cái nồi của Hạ chắc đắt nhỉ?”
“Cũng .”
Thái Điềm Điềm về phía Thái Quân, “Cô, mấy cái nồi chắc chắn tốn ít tiền, Hạ chỉ là một công nhân doanh nghiệp bình thường, lấy tiền mua nhiều nồi như ?”
Thái Quân sửng sốt, cũng ý thức chuyện , “Quay đầu cô đưa tiền cho cháu.”
“Không cần,” Hạ Đông Lâm trầm mặc một lát, “Chút đồ còn trả nổi.”
Thái Quân ngược thật lòng suy nghĩ cho Hạ Đông Lâm, lời Thái Điềm Điềm tuy khó nhưng cũng là sự thật, khi Tô Duy Duy , Thái Quân kéo cô nhét xấp tiền cho cô, Tô Duy Duy sửng sốt, tờ đại đoàn kết trong tay dở dở : “Mẹ, chúng con thật sự tiền! Mẹ đừng Hạ Đông Lâm tiết kiệm, nhưng thực tế...”
Nói đàn ông của tiền lời thế nào cũng giống như tự khoe.
“Tóm , Hạ Đông Lâm nhiều tiền! Tiền của giữ tự mua đồ ăn !”
“Con còn khách sáo với cái gì!” Lông mày Thái Quân nhíu c.h.ặ.t, nhét tiền cho Tô Duy Duy, “Tiền nhiều, con cứ cầm , ít nhiều là tấm lòng của , nếu đủ con lấy với , đúng , các con vẫn luôn thuê nhà ở bên ngoài đúng ? Hôm đó bàn bạc với trong nhà một chút, nhà các con đông , thuê nhà kế lâu dài, chi bằng mua một căn ở bên ngoài, khéo gần đây trung tâm thành phố dự án bất động sản khai phá, bên trong đều là biệt thự, năm tầng, bàn bạc với ba con xong, đặt cho con một căn.”
Trên trời rơi xuống một tòa nhà, Tô Duy Duy ngẩn hồi lâu, “Biệt thự? Năm tầng? Cho con?”
Thái Quân bộ dạng đó của cô nhịn phì , “, cho con! Ai bảo con là công chúa nhỏ của chứ!”
Tô Duy Duy sẽ thích biệt thự? Cô đương nhiên thích ! cô vui mừng khôn xiết nhận lấy ? Không, cô .