“Có lẽ bé vẽ , nhưng hơn nữa cũng chỉ là tranh của một bạn nhỏ 5 tuổi, tranh của bé thật sự thể đáng giá cao trăm vạn? Rất nhiều dân chúng chỉ quan tâm giá cả của bức tranh, càng là quan tâm bức tranh thật sự do Lương Tông Tranh , dù tranh sơn dầu yêu cầu đối với vẽ cực cao, tư duy của bạn nhỏ 5 tuổi phát triển đến độ cao , trẻ con cùng tuổi đều đang vẽ vòng tròn vẽ nguệch ngoạc, bé vẽ tranh sơn dầu giá cao trăm vạn, dân chúng khỏi hỏi suy nghĩ trong lòng: ‘Bức tranh đó thật sự là do Lương Tông Tranh vẽ?’”
Tô Duy Duy đặt báo xuống, tức giận nhẹ, chuyện lên men đến cuối cùng, mà biến thành tất cả đều đang nghi ngờ năng lực của bb, bọn họ nghi ngờ giá cả ý nghĩa, dù chuyện giá cả là hành vi chủ quan, Trình Linh tiền, cô chính là nguyện ý bỏ một trăm vạn mua bức tranh , chính là cảm thấy bức tranh đáng giá, thể phản bác, cho nên bọn họ bắt tay từ góc độ khác, đều đang nghi ngờ bức tranh đó là Chung Định vẽ , bọn họ thậm chí lý cứ, Chung Định những năm gần đây đang tìm kiếm chuyển đổi hình tượng, con gái Chung Định cũng xấp xỉ tuổi bb, nếu Chung Định trong quá trình ở chung với đứa trẻ chuyển đổi phong cách vẽ, cũng chuyện thể nào.
“Những thôi ! Chuyện đều bao lâu ? Còn đang bàn tán!” Tô Duy Duy nhíu mày, “ mà Trình Linh rốt cuộc là ai mời ?”
Lương Minh Tô chột giơ tay lên, “Chị dâu là em.”
“Em?”
Lương Minh Tô cứ thở dài, thật chuyện cũng là trùng hợp, đó Trình Linh tái xuất nhưng giới giải trí còn vị trí của cô , Lương Minh Tô thích bài hát của Trình Linh, thấy cô tái xuất vất vả liền kéo đối phương một cái, mời đối phương khách mời thường trú chương trình của , điều dẫn đến độ lộ diện của Trình Linh nhiều hơn ít, sáng hôm đó Lương Minh Tô vốn định triển lãm tranh, ai ngờ việc chậm trễ, Trình Linh chuyện liền cô dạo một chút.
“ em ngờ cô sẽ bỏ giá cao trăm vạn mua tranh của bb a!”
“Hóa là chuyện như , chị mà...” Trăm vạn quả thực cao một chút, cho dù tranh của bb tệ, nhưng một mới chút danh tiếng, bán một trăm vạn, thế nào cũng thông.
Chuyện quá lớn, đến nỗi sớm kinh động đến nhà họ Diệp, Diệp Trầm Đông đầu tiên bao che khuyết điểm, tìm những bài thảo phạt bb chuyện, Diệp Trác Chính cũng tức giận nhẹ, cháu ngoại của ông quả thực chính là bảo vật của nhà họ Diệp, vẽ tranh vốn dĩ chính là chơi đùa, kết quả đám còn lải nhải, “bb nhà cũng nhất định vẽ tranh! Bọn họ thật sự coi nhà họ Diệp chúng ai!”
“ , bb nhà chúng tiếng Nga , toán học học , vật lý vẽ tranh đều thiên phú, vẽ tranh chính là chơi đùa, đám hà tất nghiêm túc như ?” Thái Quân một tiếng.
Vốn dĩ ngày triển lãm tranh đó, nhà họ Diệp cũng định , nhất là mấy họ của Tô Duy Duy, còn cân nhắc gọi một đám đội múa chúc mừng, Tô Duy Duy tưởng tượng hình ảnh đó, quả quyết từ chối, may mà cô đồng ý, nếu chuyện chắc chắn lớn hơn, đến lúc đó cũng vững tin đồn bb hậu đài.
Tuy hậu đài là , nhưng vẽ tranh thật sự dựa thực lực a, đám bản liền cho rằng khác cũng ?
Bản bb ngược cả, nên gì thì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-286.html.]
Mắt thấy mùa đông qua, tiết trời đầu xuân, ánh nắng từ ngoài cửa sổ sát đất chiếu , loại chất cảm của ảnh cũ, Tô Duy Duy đệm uống , cô chằm chằm báo cáo tiêu thụ trong tay, càng khóe môi nhếch càng cao.
Doanh bán hàng của mặt nạ miếng dán vẫn luôn tệ, tuy cách hình ảnh tranh cướp điên cuồng trong tưởng tượng của cô còn xa, nhưng trải qua mấy ngày nay quan sát, đợt đầu tiên mua mặt nạ ít mua , tuy thời buổi phần lớn sống ở mức tiểu khang, thoát nghèo nhiều, nhưng tiền cũng ít, thể dùng mặt nạ tự nhiên đều là yêu cái cũng tiêu dùng nổi, đám mua mặt nạ điên cuồng, một thậm chí khuyên ngày nào cũng dùng, dùng lời của các cô mà , từng dùng loại mặt nạ nào như .
Lượng tiêu thụ coi như khả quan, cứ tiếp tục như , trong tương lai xa, mặt nạ Tô Diệp thể mở chuỗi quầy hàng .
Cánh tay mạnh mẽ từ phía vòng lấy cô, Tô Duy Duy liếc mắt, vặn chạm môi , Tô Duy Duy chớp mắt, giây tiếp theo đại lão sâu thêm nụ hôn , ôm c.h.ặ.t cô lòng tuyên bố chủ quyền.
Tô Duy Duy thở dài một tiếng, tay đỡ lấy eo , ánh nắng rơi lông mi cô, khiến cô theo bản năng nhắm mắt theo nhịp điệu của đại lão thở dốc.
Hạ Đông Lâm nheo mắt trong mắt lộ ý rõ ràng, từ góc độ , da Tô Duy Duy trắng đến gần như trong suốt, loại chất cảm thông thấu khó tả, cô mỗi hôn, ánh mắt đều dịu dàng như vũng nước, cũng chỉ lúc cô mới sẽ ngoan trong lòng , gì nấy.
Hạ Đông Lâm đương nhiên đành lòng từ chối, giống như quan tâm thú cưng, nhẹ nhàng thương yêu cô.
Tô Duy Duy hô hấp dồn dập, dứt khoát đưa tay vòng lấy cổ chờ Hạ Đông Lâm bế cô về phòng, dù loại chuyện cô luôn là phái hưởng lạc, nào cũng chờ đại lão phục vụ. Ai ngờ Hạ Đông Lâm bế cô lên, hai đầu thấy đứa trẻ ở đầu cầu thang.
bb đang chằm chằm cô.
Tô Duy Duy suýt chút nữa dọa mềm nhũn, luôn mặt dày cũng hiếm khi hai má đỏ bừng, “Con đường lên tiếng?!!”
bb là thật oan ức, rõ ràng bé đường tiếng lớn ? “Là tự chỉ lo hôn ba ba thấy.”
Tô Duy Duy mặt già đỏ lên, “Nói bậy! Thính lực , rõ ràng là con đường quá nhỏ tiếng!”