Tô Duy Duy cầm một cuốn sách ghế bập bênh trong sân, đung đưa chuẩn sách.
Lương Vệ Đông từ xa, khóe môi khẽ nhếch.
Chị dâu vẫn hưởng thụ như , đây ở trong nghịch cảnh chị cũng ung dung như thế, cứ như thể bên ngoài sóng to gió lớn thế nào cũng đ.á.n.h tới chị , lạc quan luôn mang cho cảm giác tin cậy khó tả, hiện giờ trở về thấy chị , cũng một loại ảo giác, dường như chị ở nhà, trong nhà liền xương sống tâm lý.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác màu vàng ấm áp, quần jean màu nhạt, cổ áo dựng lên, chỉ lộ nửa khuôn mặt.
Lương Vệ Đông tới gần, bưng cho cô một tách .
Lương Vệ Đông đeo kính so với thêm vài phần chín chắn nội liễm, thông qua cặp kính của , Tô Duy Duy thường xuyên xem hiểu đang nghĩ gì, trong mấy chị em, cũng chỉ Lương Vệ Đông là khó hiểu một chút.
Tô Duy Duy hỏi: “Học kỳ ở trường sống thế nào?”
“Học nhiều, bạn với những xuất sắc, bản dường như cũng trở nên xuất sắc hơn.”
Lương Vệ Đông là học bá chân chính, Tô Duy Duy hâm mộ loại thể tĩnh tâm học tập như , cô chủ động đưa máy nhắn tin cho nhưng cần, cả học kỳ đều vùi đầu học tập, Tô Duy Duy thể tưởng tượng, Lương Vệ Đông chắc chắn sống cuộc sống mỗi ngày đều ngâm trong thư viện. “Thật hâm mộ em thể cả ngày học tập, ít nhất học tập thể g.i.ế.c thời gian.”
Lương Vệ Đông ít nhiều chuyện của cô, liền trầm ngâm: “Hiện tại nhiều trường đại học đều lớp bồi dưỡng, nếu chị học, thể hỏi thăm một chút.”
“Thôi bỏ ,” thật mấy ngày Thái Quân nhắc tới chuyện với cô, chỉ là kiếp Tô Duy Duy học xong đại học theo quy trình, đó học thạc sĩ tại chức, trở niên đại cô thật sự tốn thời gian việc sách nữa, liền một lời từ chối, “Người học tập lúc nào cũng thể, chỉ trường học mới thể học tập, chị ở tuổi trường học thật sự chút lãng phí thời gian, tìm việc thích , học tập chuyên nghiệp hệ thống, cũng thể học đồ vật.”
Lương Vệ Đông tán thành lời , “Hiện tại tình hình kinh tế trong nước , chị dâu nếu chút đồ vật mới lúc nào cũng thể.”
“ , lên đại học yêu đương ?” Tô Duy Duy nháy mắt.
Lương Vệ Đông sửng sốt, vội vàng cúi đầu, “Chị dâu chị gì , em chỉ học hành cho , mỗi ngày thời gian rảnh rỗi đều ngâm trong thư viện, thời gian yêu đương?”
“Sao ? Em cũng đừng giống hủ lậu, cho rằng lên đại học thì nên học hành cho , nghiệp đại học tự nhiên sẽ đối tượng, chị cho em , như , em gặp thích hợp thì thể yêu đương , câu ? Đại học yêu đương là heo!” Nhớ năm đó Tô Duy Duy cũng từng chịu thiệt thòi như , khỏi cổng trường mới phát hiện, vẫn là tình yêu thời đại học đáng tin cậy, trưởng thành yêu đương đàng hoàng thật sự dễ, cũng lẽ thể , qua cái tuổi thanh xuân xao động , thứ gọi là tình yêu càng ngày càng hiếm thấy.
Lương Vệ Đông đến sửng sốt, ngay đó dở dở : “Chị dâu, chị câu ở ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-271.html.]
“Mọi đều như ! Dù thì, việc học quan trọng, đời sống cá nhân cũng quan trọng, gặp thích hợp thì yêu , chị dâu tài trợ quỹ tình yêu cho em, bảo đảm em từ lúc yêu đương đến kết hôn tất cả tiền đều bao chị!” Tô Duy Duy hào sảng.
Lương Vệ Đông lắc đầu, “Lúc rảnh rỗi em dạy kèm cho , thu nhập thấp, cũng theo giáo sư giúp đỡ, cần chị tài trợ?”
“Em yêu đương tốn tiền mà, tóm tư tưởng chị dâu truyền đạt là thanh xuân tươi , yêu là lãng phí!”
Lương Vệ Đông đối với cô bội phục sát đất.
Hai đang trò chuyện, máy nhắn tin của Tô Duy Duy bỗng nhiên vang lên, là Thái Quân gửi tới.
Diệp Trạch Tây nhập viện cấp cứu !
Tô Duy Duy dọa nhẹ, lúc chạy tới bệnh viện, nhà họ Diệp đều đến, cô đỡ Thái Quân vội : “Mẹ, hai con ?”
Thái Quân lau nước mắt, “Ở nhà sốc, là hôm nay ăn cơm xong thì cảm thấy , Duy Duy , hôm nay cơm là con đưa, con hôm nay đưa những món nào? Bác sĩ cứ hỏi , trả lời .” Bà ý trách cứ, chỉ là hy vọng thể sớm phân tích nguyên nhân, Diệp Trạch Tây cứ như mãi cũng cách.
Tô Duy Duy trầm ngâm: “Cơm nước hôm nay phần lớn là mấy ngày ăn qua, chỉ súp lơ và các loại hạt là mới, chẳng lẽ hai dị ứng với các loại hạt? Anh hai từng ăn các loại hạt ?”
Thái Quân lắc đầu nguầy nguậy, nhà bọn họ thói quen ăn cái , bà cũng Diệp Trạch Tây thích ăn .
Lương Minh Tô ở bên cạnh sợ tới mức nhẹ, hôm nay Tô Duy Duy bảo cô đưa cơm, cô đưa cơm , theo thông lệ vẫn là cùng Diệp Trạch Tây ăn xong, ai ngờ Diệp Trạch Tây ăn xong bỗng nhiên hô hấp dồn dập, ngay đó xuất hiện phản ứng sốc, dọa cô sợ c.h.ế.t khiếp, đó cô và dì quét dọn vệ sinh cùng đưa Diệp Trạch Tây tới bệnh viện.
Thái Quân thấy sắc mặt cô trắng bệch, vội vàng an ủi: “Duy Duy, con đừng lo lắng, của con, con thường xuyên như , thật khi con đưa cơm cho nó, gần đây triệu chứng ho khan của nó nhẹ ít, mỗi năm mùa đông nó đều khó vượt qua, mấy ngày nó còn với , năm nay sức khỏe nó hơn một chút, ban đêm thể ngủ 5 tiếng đồng hồ, đây đều là công lao của con, con đừng suy nghĩ lung tung.”
Tô Duy Duy sẽ quá mức tự trách, chuyện vốn dĩ cô thấy.
Diệp Trầm Đông tới cũng em gái an ủi : “Em cần lo lắng, định đưa Trạch Tây Mỹ điều trị, nó vẫn luôn đồng ý, em giúp cùng khuyên nhủ nó.”
“Anh cả, hai sẽ việc gì chứ?”