Tô Duy Duy tính tình lý lẽ với cô , “Vị tiểu thư , khi cô mua thì ? Lấy từ ?”
Điềm Điềm khựng một lát, lúc mới ý thức hình như là lấy khăn choàng từ tay Tô Duy Duy, cô thấy chiếc khăn choàng kích động, cảm thấy khăn choàng hợp với cô , theo bản năng cầm lấy, nhưng cầm cũng cầm phụ nữ còn so đo cái gì? Chẳng lẽ cô thể mua nổi chiếc khăn choàng đắt thế ?
Điềm Điềm : “Khăn choàng đắt lắm đấy.”
Cửa hàng là một thương hiệu quốc tế lớn, đến trong nước mở cửa hàng, trong nước nhiều, cộng thêm giá đắt kinh , thực sự đến tiêu dùng tính là nhiều, lúc đầu cô cũng là cô dẫn mới từng đến đây, một chiếc khăn choàng hơn ngàn tệ, bình thường mua nổi? Cô cũng là sự tài trợ của cha c.ắ.n răng mua, mục đích chính là để dỗ cô vui vẻ, để cô giới thiệu cho cô một công việc .
Tô Duy Duy nhướng mày, như : “Đã cô chê đắt, thì đừng mua nữa, mua chê đắt, hà tất đ.á.n.h sưng mặt giả mập?”
Sắc mặt Điềm Điềm lập tức tự nhiên, cô mặt bạn học luôn duy trì hình tượng đại tiểu thư, lời cũng là để Tô Duy Duy khó mà lui, ai ngờ Tô Duy Duy ngược đối phó cô , cô mất mặt, lập tức : “Xin cô đừng hồ đồ quấy nhiễu ? Tuy cô cầm , nhưng là mua , đạo lý đến đến cô chẳng lẽ hiểu?”
Tô Duy Duy mà bật , tiêu chuẩn kép thế? Thật sự tưởng cô tính tình ?
“Đến đến ? còn tưởng cô chứ.” Tô Duy Duy châm chọc.
Mặt Điềm Điềm đỏ bừng, cô xung quanh, ít đang cô , cô xưa nay tung hô, bao giờ chịu qua uất ức thế ? Lập tức nhíu mày: “Cô thế hả? Đừng đằng chân lân đằng đầu! Đồ đều mua cô còn thế nào?”
“Không thế nào, chỉ là hy vọng cô chút tố chất, đừng giả vờ hồ đồ.”
Cũng chuyện một chiếc khăn choàng, Tô Duy Duy vốn định nhường chiếc khăn choàng cho cô , nhưng cái bộ dạng của cô khiến cô khó chịu, giả vờ hồ đồ khiến cô vui lòng nhường nữa.
Điềm Điềm vô cùng khó xử, nhưng khăn choàng thế cô cũng buông tha, cố tình nhân viên bán hàng còn bồi thêm một câu, là khăn choàng quốc chỉ một chiếc, là bản giới hạn, Điềm Điềm nắm c.h.ặ.t khăn choàng buông.
Cô chằm chằm Tô Duy Duy, nhíu mày: “Đồ lấy , cô thể mua cái khác, dù khăn choàng thế ai cũng thể đeo, nên để nó cho thích hợp hơn.”
“Được thôi,” Tô Duy Duy giật lấy đồ, “Người thích hợp hơn? cũng nghĩ như , thấy thích hợp, cô lòng nhường, khách khí nữa.”
Dáng vẻ cố tình hiểu của cô khiến Điềm Điềm tức điên, biểu cảm thịnh nộ của cô , Tô Duy Duy trả tiền.
Ra khỏi cửa hàng, bạn của Điềm Điềm thấy tức giận : “Điềm Điềm chúng chấp nhặt với cô .”
“ đấy, là đại tiểu thư phận, cô là cái thá gì chứ, chúng đừng để ý.”
“Cô bằng , chúng đừng chấp nhặt với bằng , cô điều kiện như ? Cô học vấn cao như gia thế như tiền như , tớ thấy nghĩ thoáng chút, đừng để trong lòng nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-241.html.]
Điềm Điềm , trong lòng dễ chịu hơn nhiều, đúng , cô tuy chịu chút thiệt thòi, nhưng điều kiện của cô Tô Duy Duy thể so sánh, cô một cô như , là nhiều cả đời ghen tị , ba dặn , cô hiếu kính cô cho , nếu cô thể sắp xếp cho cô đơn vị khó , lương cao , vòng tròn quan hệ đều giống .
Điềm Điềm nghĩ đến đây, xì một tiếng, khinh thường : “Các đúng, tớ chấp nhặt với loại , cô là cái thá gì thể so với tớ ? Thôi, mua cái khác cho cô tớ !”
Mọi lúc mới tiếp tục dạo phố.
Tô Duy Duy hài lòng với chiếc khăn choàng , về nhà cô thử phối một chút, thực cô quàng cũng , chỉ là già dặn, nếu là Thái Quân dùng, chắc chắn ôn nhu khí chất.
Cuối tuần, Tô Duy Duy về tổ chức sinh nhật cho Thái Quân, bb sáng sớm Thái Quân đưa trường học, mắt ở nhà họ Diệp .
Lúc Tô Duy Duy cửa, liền thấy nhà họ Diệp đông đủ, mấy ông họ lập tức nhảy tới vây quanh cô ríu rít, như trẻ con , bảo cô xem đồng hồ mới mua, tìm cô xem kính viễn vọng, còn cho Tô Duy Duy xem ảnh xuất ngoại. Diệp Trầm Đông thấy , kéo cô sang một bên, giải cứu cô.
“Đi rửa tay ăn cơm .”
Tô Duy Duy gật đầu, ăn cơm ngoài nào, khéo đầy một bàn dài.
Thái Quân liếc con gái, dịu dàng. Đây là đầu tiên con gái tổ chức sinh nhật cho bà, bà đương nhiên vui vẻ, nụ mặt từng biến mất.
“ , Duy Duy, nếu Trạch Tây cũng gần đây đều là con đưa cơm cho Trạch Tây.”
Tô Duy Duy : “Bọn con ở gần , hơn nữa con cũng rốt cuộc là ăn cái gì mới khó chịu, liền một bản ghi chép.”
Diệp Trạch Tây ngẩng đầu, khẽ nhếch môi với Diệp Trầm Đông đang nhíu mày nhẹ, tỏ ý khoe khoang, dù ai cũng tư cách hưởng thụ sự chăm sóc của em gái.
Diệp Trầm Đông mặt cảm xúc đầu , thấp giọng một câu “vô vị”.
Thái Quân thấy hai em họ chung sống , tự nhiên vui hơn ai hết, “Duy Duy , con lòng với là , bên chỗ Trạch Tây bảo mẫu, gì thì dặn bảo mẫu .”
“Bảo mẫu với tự thể giống chứ? Mẹ yên tâm , con chừng mực.”
Thái Quân cũng nhắc nữa, sắp ăn cơm , Thái Quân với Diệp Trầm Đông: “Đi gọi em họ con xuống ăn cơm.”