“Làm gì thế?”
“Muốn mấy món xào,” trong nhà cũng ăn cái , chỉ là Diệp Trạch Tây sức khỏe yếu, một gia vị thể cho, riêng mới , Tô Duy Duy khó xử , “Mấy món thế nào? Anh xem em ném gà nước , bước tiếp theo ?”
Hạ Đông Lâm trong lòng thở dài thườn thượt, bực buồn , cô rốt cuộc sống lớn thế nào ? Nghe cũng là nông thôn, trẻ con nông thôn sớm lo liệu việc nhà, dù là mất trí nhớ, cũng theo bản năng tự nấu cơm, nhưng cô thì , cơm cũng nấu.
Anh xách lùi mấy bước, ôn tồn : “Con gà gặp em đúng là kiếp nạn của nó.”
Tô Duy Duy nghẹn họng, nỗ lực duy trì hình tượng, “Cũng , thực em , chỉ là nhất thời quên mất thế nào.”
“Ồ, quên ? Em chắc chứ?” Anh nhướng mày, trong mắt mang theo sự trêu chọc rõ ràng.
Tô Duy Duy mạc danh ho khan, cô lùi một bước, nhường sân khấu chính cho Hạ Đông Lâm.
Hạ Đông Lâm xắn tay áo, liếc thực đơn của cô, nhíu mày hỏi: “Mấy món đều món em thích ăn, em cay vui ?”
Tô Duy Duy ngẩn một lúc, nhạy cảm nắm bắt trọng điểm, “Em cho khác.”
“Người khác?” Lông mày Hạ Đông Lâm nhíu c.h.ặ.t, trong lòng bỗng nhiên thoải mái, là nào thể khiến bình thường bếp xuống bếp nấu ăn? Còn tốn tâm tư như ? Chắc là đàn ông nhỉ? Tô Duy Duy thẳng thắn với như sợ sẽ ghen ? Có một khoảnh khắc Hạ Đông Lâm thậm chí nghi ngờ đó là Diệp Trầm Đông. “Tại nấu ăn cho khác?”
Tô Duy Duy cũng giấu giếm, “Anh sức khỏe , em nghi ngờ chứng dị ứng.”
Cô giải thích ý tưởng cho Hạ Đông Lâm , Hạ Đông Lâm xong trong lòng càng bất bình dữ dội. Anh mỗi ngày xuống bếp vì cô, trời sáng dậy nấu cháo, đối với bản cũng từng như . Trước ở bên Tô Duy Duy, bữa sáng mỗi ngày của đều là qua loa đối phó, giờ cần cù chăm chỉ, bữa sáng bao giờ trùng lặp, nuôi miệng cô kén chọn , nhưng cô thì , đầu nấu cơm cho khác.
Một nấu cơm cho một khác ăn, mang tâm tư gì hiểu rõ hơn ai hết, rốt cuộc là quá chiều cô , cô cứ vô tâm vô phế như , trông thì đối với ai cũng , chuyện gì cũng để mắt, thực cô từng để chuyện gì lòng. Anh cũng tính khí, chỉ là vẫn luôn thu liễm.
Hạ Đông Lâm dựa bàn, chằm chằm cô, “Em bao giờ nấu cơm cho ăn.”
Giọng điệu chua loét khiến Tô Duy Duy sững sờ, cô theo bản năng : “Anh nấu cơm ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-235.html.]
“Cho nên, nấu cơm là thể nhận sự đối đãi đặc biệt của em?”
Tô Duy Duy đang so đo cái gì, cô lầm bầm : “ thường.”
“Anh đối với em là đặc biệt?” Ánh mắt Hạ Đông Lâm trầm xuống.
Tô Duy Duy theo bản năng gật đầu, trai long phụng t.h.a.i thể đặc biệt ? Hơn nữa trai đối với cô cũng , đối với bb cũng , cô là một thành viên trong gia đình cũng thể chỉ nhận mà cho chứ?
“Anh hiểu ,” Hạ Đông Lâm im lặng hồi lâu, cuối cùng cầm d.a.o phay băm con gà nát bét, tiếng động đó mà Tô Duy Duy tê cả da đầu, đang băm gà thì thôi, chắc chắn tưởng trong nhà xảy án mạng, tiếng to thế cơ mà.
Sau đó, Tô Duy Duy luôn cảm thấy Hạ Đông Lâm chút bình thường. Tính tình nam chính là công nhận, đều nam chính ôn hòa nội tâm, khiêm tốn quân t.ử, nổi tiếng là phẩm hạnh , lúc đầu độc giả còn từng bàn tán, nam chính bây giờ phần lớn đều là cuồng khốc tà bá duệ, ít như Hạ Đông Lâm khiến chung sống đặc biệt thoải mái. bây giờ, Tô Duy Duy nghiêm trọng nghi ngờ hình tượng sụp đổ , dù , nam chính tính tình thế mà tính khí, chuyện còn thiên lý ?
Đặc biệt là buổi tối, lúc lên giường ngủ hai đều sẽ sách một lúc, hôm nay Hạ Đông Lâm vẫn một lúc, nhưng xong lưng xuống, tìm cô chuyện chúc cô ngủ ngon, cứ thế ngủ ?
Tô Duy Duy chọc tức, cũng lười để ý , chẳng lẽ kiếp cô độc bao nhiêu năm là giả? Quả nhiên, hai bằng một , đây còn yêu đương chọc tức c.h.ế.t khiếp.
Sáng hôm cô ngáp một cái thức dậy, gương trong gương, mái tóc đen dày như rong biển xõa vai, vì từ trong chăn , da dẻ trắng hồng, non đến mức thể véo nước, tròng mắt đen láy long lanh, đôi môi cong cong, thể dung mạo đạt chuẩn. Kiếp Tô Duy Duy cũng xinh , nhưng xinh như nguyên , bình thường luôn chút hài lòng với bản , cho nên phụ nữ đời nhiều vi chỉnh, chỉnh mặt thì chỉnh n.g.ự.c chỉnh dáng, nhưng nguyên sở hữu khuôn mặt và điều kiện cơ thể khiến ghen tị, là thiên tài khuôn mặt và thiên tài cơ thể, vốn điều kiện cứng xuất chúng như , cộng thêm loại sức hút giới tính thường ghen tị nổi, thể là loại hình dễ khiến chiếm hữu.
Tuy trông vẻ thanh lạnh, nhưng ngoại hình , chê . Trước cô ở nông thôn lo tự thưởng thức, gần đây điều kiện lên, bắt đầu sống an nhàn sung sướng, da dẻ cô bảo dưỡng chê . Đã thế , Hạ Đông Lâm cái tên thẳng nam sắt thép còn mặt mũi giận dỗi với cô? Mắt mọc lệch ? Nhìn cô thì bình thường hơn nhiều, tuy hiểu tại sinh hờn dỗi, nhưng vì trai, cô vẫn trách nổi.
Tô Duy Duy mặc đồ ngủ xuống lầu, bb thấy, nhếch môi : “Bố, Duy Duy dậy .”
Hạ Đông Lâm đầu cũng ngẩng, tiếp tục cùng bé vẽ tranh.
bb : “Bố, Duy Duy hôm nay công viên giải trí với chúng .”
Hạ Đông Lâm: “Không , con hỏi cô .”