Thập Niên 90: Xuyên Thành Vợ Trước Bỏ Trốn Của Đại Lão - Chương 220

Cập nhật lúc: 2026-03-25 00:25:05
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà cụ càng cho Tô Duy Duy , cứ nằng nặc đưa Tô Duy Duy về nhà họ Diệp giữ cô ở một đêm. Tô Duy Duy cha đều tình hình của cô những năm qua, mà Tranh Tranh tìm thấy, ở đây đợi tin tức cũng nhanh hơn, nghĩ cô liền đồng ý, nhắn tin qua máy nhắn tin cho Hạ Đông Lâm tối nay về.

Nước mắt trong hốc mắt bà cụ cứ chảy mãi ngừng, bà cứ tưởng đến c.h.ế.t cũng gặp cháu gái, ai ngờ quanh co khúc khuỷu, cháu gái ruột thật sự nhận về . Có Tô Viện Viện nền phía , bà cụ cháu gái nhà thế nào cũng thấy ưng ý.

Thái Quân nắm tay Tô Duy Duy, nước mắt cứ rơi: “Xin , nên sớm nhận con mới .”

Tô Duy Duy nhếch môi, trong mắt chứa ý : “Mẹ cũng cố ý.”

“Sớm con về, dọn dẹp nhà cửa t.ử tế , phòng Tô Viện Viện chiếm dụng, ngày hôm nay, nhất định sẽ cho nó phòng con. Anh cả con bình thường về nhà, ga giường phòng nó mới , con cứ ngủ tạm ở đó.”

Tô Duy Duy nghĩ ngợi đồng ý, Diệp Trầm Đông dẫn tìm Tranh Tranh , nhất thời sẽ về ngay.

Buổi tối, nhà họ Diệp vốn ngủ sớm dậy sớm nay muộn vẫn ngủ. Thái Quân bận rộn dọn phòng cho Tô Duy Duy, sợ cô quen, sợ cô vướng bận gì với nhà họ Diệp, liền mang ảnh chụp cho Diệp Trạch Tây hàng năm và quà sinh nhật mua cho Tô Duy Duy .

“Mỗi năm tết đến đều mua cho con một bộ áo kiểu Đường, từ 1 tuổi đến giờ, quần áo càng ngày càng lớn. Mỗi mua quần áo đều tưởng năm cần mua nữa, vì con gái sẽ về, nhưng năm vẫn cứ tiếp tục mua,” Thái Quân lau nước mắt, ôn tồn , “ năm nay, nguyện vọng của cuối cùng cũng thành hiện thực , đây là ông trời đang chiếu cố . Con sinh nhật cả nhà đều tặng quà cho con, đây là quà ba họ con tặng năm 5 tuổi, thiệp chúc mừng và đồ chơi nhỏ tự khắc. Đây là cả con tặng, cả con mỗi năm đều tốn nhiều tâm tư chuẩn quà cho con, nó em gái sẽ ngày trở về. Đây là chuỗi hạt hổ phách và bông tai ngọc bích hai con tặng, hai trai con đều bảo vệ con, tiền tiêu vặt của tiêu đều để dành mua quà cho con.”

Thái Quân lượt đưa những thứ đó cho Tô Duy Duy xem.

Tô Duy Duy thừa nhận lay động, bao nhiêu năm nay, mỗi đều tặng quà, từ 1 tuổi đến giờ, quà của 24 năm chất đầy cả tủ. Quà tuy nhiều và lộn xộn, nhưng món nào là chuẩn kỹ lưỡng. Ông bà cụ mỗi năm đều tặng cô ngọc bội những vật phẩm giá trị cao, đống quà mang ngoài bán cũng đủ mua mấy căn nhà.

“Những thứ là quà tết Đoan Ngọ, mỗi năm đều chuẩn chỉ ngũ sắc cho con, cứ sợ con ở nơi khác chịu khổ chịu tội, ai chuẩn cho con.”

Thái Quân , Tô Duy Duy ôm lấy bà nhẹ giọng : “Trước đây đúng là ai chuẩn cho con, nhưng con thấy những thứ thì buồn nữa, vì con , đời vẫn còn nhớ thương con.”

Thái Quân dặn dò xong, hỏi Tô Duy Duy một chuyện, Tô Duy Duy nhất nhất kể .

Những khổ cực Tô Duy Duy chịu , Thái Quân nghĩ đến là đau lòng, cũng may con gái về , bà cả đời để từ từ bù đắp.

một chuyện Tô Duy Duy cảm thấy thần kỳ, cô là em gái trong cặp long phụng thai. Bất cứ ai bỗng nhiên bảo rằng một trai sinh đôi long phụng, hơn nữa đối phương giống , đều sẽ cảm thấy đây là chuyện thần kỳ. Thái Quân mỗi năm đều chụp ảnh cho Diệp Trạch Tây, ảnh luôn chừa một vị trí cho cô, những năm đó vị trí của cô luôn để trống, nhưng năm nay, cô thể bù .

“Anh ạ?”

“Nó sức khỏe , vẫn luôn dưỡng bệnh, giờ con về , nó thấy con chắc chắn sẽ vui, bệnh sẽ khỏi.”

Tô Duy Duy sức khỏe , liền : “Vậy hôm nào con thăm .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-220.html.]

Thái Quân gật đầu, đây Tô Viện Viện quan tâm đến Diệp Trạch Tây, nhưng Tô Duy Duy thì khác, một nhà thực sự dù xa cách đến , đều một sợi dây gọi là huyết thống quấn quanh họ.

Có lẽ vì mệt, giấc ngủ của Tô Duy Duy sâu. Mơ màng cô tiếng gõ cửa đ.á.n.h thức, Tô Duy Duy mở cửa, liền thấy Diệp Trầm Đông mặc thường phục ở cửa. Anh vốn mặt mũi lạnh lùng cao ngạo, mang khí chất con nhà thư hương thế gia, chút xa cách, nhưng mắt tuy mắt vẫn thần, nhưng vẫn giấu vẻ mệt mỏi đầy mặt, như thể bỗng chốc rơi khỏi thần đàn, ngã xuống bên cạnh Tô Duy Duy.

Tô Duy Duy chút gọi nổi hai chữ “ cả”, cứ cảm thấy gượng gạo, may mà Diệp Trầm Đông lên tiếng .

“Tranh Tranh tìm thấy .”

Tô Duy Duy vui mừng: “Vậy thằng bé ?”

Trong mắt Diệp Trầm Đông chứa ý : “Ở lầu.”

Tô Duy Duy vui mừng khôn xiết, vội vàng chạy xuống lầu. Đứng ở cầu thang, cô xa xa thấy Tranh Tranh bà cụ ôm trong lòng, hỏi đông hỏi tây, một câu cục cưng hai câu cục cưng. Còn Thái Quân thì bưng đĩa hoa quả bên cạnh, hai mắt rưng rưng quan sát kỹ lưỡng. Ông cụ và Diệp Học Nhi bình tĩnh hơn nhiều, ít nhất , chỉ nắm tay Tranh Tranh thằng bé vất vả .

Tranh Tranh mặt ngơ ngác, đến giờ bé vẫn hiểu, tại đến đây.

“Duy Duy ?”

Thái Quân phì : “Thằng quỷ nhỏ, Duy Duy là con đấy.”

Tranh Tranh : “Con cứ thích gọi cô là Duy Duy đấy, còn nữa, là ai?”

Ông cụ chỉ : “Ta là ông cố ngoại của con, đây là ông ngoại con, là bà ngoại con...”

Ông lượt giới thiệu, Tranh Tranh chút hồn, bà ngoại Tôn Hồng Anh ? Cả đại gia đình ? Sự xuất hiện của Tô Duy Duy giải cứu bé, đợi Tô Duy Duy giải thích xong, Tranh Tranh đại khái hiểu vài phần.

“Vậy, Duy Duy, họ mới là nhà của ?”

Tô Duy Duy xoa cái đầu nhỏ xù lông của bé: “, họ là nhà của , cũng là nhà của con.”

Tranh Tranh chớp mắt, nghiêng đầu: “Vậy ông cố ngoại, ông thật sự bệnh tâm thần ?”

 

 

Loading...