Lựu bóc phiền phức, ăn tay sẽ bẩn, ngại phiền phức nên giờ thích ăn.
Tô Duy Duy theo bản năng : “Sao giống hệt Tranh Tranh thế? Vừa bóc bao nhiêu lựu, bóc cả một hộp, nó mà ăn, đúng là thưởng thức.”
Tranh Tranh hừ hừ, cùng Hạ Đông Lâm, ngẩng đầu chăm chú Tô Duy Duy, như thể cũng đang khinh bỉ gu của cô.
Lựu nhiều hạt như , ăn thực sự quá phiền phức, rốt cuộc gì ngon chứ?
Thế là, phái thích ăn lựu và phái thích ăn lựu hình thành thế đối đầu.
Hạ Đông Lâm lấy một túi đồ đưa cho Tô Duy Duy, Tô Duy Duy nghi hoặc nhận lấy, thấy bên trong là một túi cua lông béo, c.o.n c.ua lông đó to gấp đôi cua thị trường, nặng trịch, còn là cua cái, nước miếng cô sắp chảy .
Cô trải một cái khăn ướt trong tủ lạnh, bỏ cua lông : “Mẹ ơi! một thể ăn mười con!”
Hạ Đông Lâm bật , cua lông là khác biếu , là hàng đặc cung, thị trường , ai ngờ hợp khẩu vị cô.
“Cua lông thứ phiền phức như …” Anh lắc đầu.
“Cua lông ngon bao! Cua đáng yêu như , chúng đương nhiên ăn nhiều mấy con!” Tô Duy Duy nghiêm túc.
Tô Duy Duy vốn tưởng nếu Hạ Đông Lâm đụng mặt Lương Mẫn Anh và những khác, cũng nhân cơ hội để phận thật sự của , ai ngờ Hạ Đông Lâm ở nhà hơn một tiếng đồng hồ, những khác đều về. Chập tối, Hạ Đông Lâm nâng cổ tay đồng hồ: “Tranh Tranh mấy hôm thấy cần câu ở chỗ , cùng câu cá, cùng ?”
Tô Duy Duy lý do từ chối, Tranh Tranh dường như vui vẻ, lúc cửa khóe miệng nhếch cao, từng hạ xuống.
Họ đến bên hồ ở ngoại ô, nơi khai thác, xung quanh ít yên tĩnh, ánh chiều tà rơi , bao trùm con trong một loại ánh sáng ảo ảnh chân thực.
Hạ Đông Lâm tuy cần câu nhưng thường xuyên câu, chỉ thỉnh thoảng xã giao mới dùng đến, loay hoay một hồi lâu, mới thả dây câu xuống .
“Cá! Cá!”
Giọng bỗng nhiên vang lên khiến Tô Duy Duy sững sờ, giọng sữa non nớt đó phát từ ?
“Cá! Nhanh! Nhanh!”
Tô Duy Duy lúc mới xác định nhầm, cô xổm xuống chằm chằm miệng Tranh Tranh, mãi đến khi bé tiếp tục gọi mấy tiếng, Tô Duy Duy mới tin chắc cô nhầm!
Là Tranh Tranh! Tranh Tranh mà bỗng chốc nhiều chữ như !
Cô vui mừng : “Tranh Tranh, con ? Con thêm hai chữ nữa cho xem?”
Tranh Tranh nhướng mày, hừ một tiếng đầu .
Không là , bé cún con, chủ nhân lệnh là bé lập tức thực hiện, bé là lớn ? Cũng cần mặt mũi chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-174.html.]
Trong mắt Tô Duy Duy lộ ý rõ ràng: “Mẹ vui quá, Tranh Tranh thêm vài câu cho vui ?”
Tranh Tranh liếc cô một cái, lừa, nhưng khi Tô Duy Duy chụt chụt hôn bé mấy cái, còn dùng đôi mắt lấp lánh ánh sáng , vô cùng sùng bái chằm chằm bé, bé cái gì mặt mũi cũng cần nữa, hớn hở thêm mấy câu.
Thế là, Tô Duy Duy từ sự kinh ngạc ban đầu, từ từ phát triển đến thể tin nổi, đến hoài nghi nhân sinh về .
Cho nên, Tranh Tranh của cô rốt cuộc từ bao giờ?
Tranh Tranh bình thường ở trường, thường xuyên chơi với bạn học, ngờ ở bên Hạ Đông Lâm chơi vui, còn thực lòng yêu thích câu cá. Hoạt động khô khan như , bé mà kiên nhẫn, ngay ngắn ghế nhỏ bên cạnh Hạ Đông Lâm, nhúc nhích chằm chằm dây câu, một cái là một hai tiếng đồng hồ.
“Oa! Cá! Cá to!”
Tô Duy Duy vẻ mặt phức tạp chằm chằm Tranh Tranh, giọng sữa của Tranh Tranh moe moe, sự non nớt đặc trưng của trẻ con tuổi , đặc biệt đáng yêu. Giọng đáng yêu như thì nên nhiều chứ, nhưng bé trầm mặc hơn nhiều so với những đứa trẻ khác, thể dùng một chữ biểu đạt tuyệt đối dùng hai chữ, ngờ bây giờ ở bên Hạ Đông Lâm, chịu .
Tô Duy Duy mạc danh chua xót, chẳng lẽ ông bố chính là sức ảnh hưởng hơn bà ?
Hạ Đông Lâm phổ cập kiến thức về con cá câu cho Tranh Tranh, tối họ canh cá và cá hấp ở quán cơm gần đó. Lúc về, ông chủ quán cơm hái một bó hoa trong vườn, thấy Tranh Tranh liền thuận tay tặng bé một bông, Tranh Tranh thấy ngẩng đầu đưa hoa cho Hạ Đông Lâm.
Hạ Đông Lâm nhướng mày.
Tranh Tranh nhe răng: “Tặng, !”
Tô Duy Duy sững sờ, theo bản năng xua tay, ai ngờ Hạ Đông Lâm mà vẻ mặt trấn định nhận lấy hoa, tự nhiên đưa tay cô.
Tranh Tranh nheo mắt, càng vui hơn: “Hoa , , cũng !”
Tô Duy Duy dở dở , nhóc con còn khá dỗ , nhưng cảnh bé và Hạ Đông Lâm , cô mạc danh cảm thấy trúng bẫy của Tranh Tranh .
Buổi tối, Tô Duy Duy dọn dẹp nhà cửa, định vứt những đồ dùng , lật qua lật , liền lật thấy cuốn album ảnh cũ . Tô Duy Duy mở album , trang đầu album đặt ảnh của Lương Hạc Minh, tấm ảnh đen trắng, đàn ông môi mỏng mím c.h.ặ.t, khóe môi cong, ánh mắt ôn hòa nhưng kiên định, cái chăm chú như cách tấm ảnh cũng thể khiến cảm nhận nhiệt độ nóng rực.
Tô Duy Duy gấp album , liền lưng lạnh lùng truyền đến một tiếng: “Cái gì?”
Tô Duy Duy giật , đầu liền thấy Tranh Tranh trong góc, chớp mắt chằm chằm cô, cô ôm n.g.ự.c: “Mẹ ơi! Dọa c.h.ế.t ! Sao con chút tiếng động nào thế?”
Tranh Tranh nghi hoặc nghiêng đầu, tiếng động ? Rõ ràng bé tiếng động lớn mà.
“Đó là cái gì?”
Tô Duy Duy còn quen bé chuyện, thở hổn hển giải thích: “Album ảnh.”
Tranh Tranh chớp mắt gì, đợi khi Tô Duy Duy phòng tắm tắm rửa, bé lén lên ghế ôm album , mở album, trang đầu tiên nhiều ảnh, đa phần đều là của bé và Lương Tiểu Muội, trong ảnh bé ăn mặc quê, chảy nước miếng, ngoài việc trông trai hơn chút thì khác gì những đứa trẻ khác.