Gã định bỏ chạy, nhưng Hạ Đông Lâm túm c.h.ặ.t lấy. Hạ Đông Lâm dáng cao lớn, bậc thang, đưa tay túm cổ áo tên cướp giật, suýt chút nữa nhấc bổng gã lên. Bên cạnh, gã đàn ông lớn tuổi hơn chạy tới định đ.á.n.h Hạ Đông Lâm, miệng còn lẩm bẩm:
“Cái thằng trai bao ! Hai đứa bay tằng tịu với từ bao giờ! là gia môn bất hạnh! Gia môn bất hạnh! Mọi đến xem , thế còn thiên lý ! Con dâu nhà liên kết với trai bao bên ngoài đ.á.n.h bố chồng, thế còn thiên lý !”
Xung quanh định giúp đỡ, nghi hoặc về phía Tô Duy Duy. Ừm, dung mạo Tô Duy Duy rực rỡ, đôi mắt long lanh ngấn nước, cứ liếc nhẹ một cái như là thể câu mất hồn , cộng thêm bộ váy liền màu đỏ, tôn lên làn da càng thêm trắng nõn. Nếu cô ngoài câu dẫn trai bao, dường như cũng xuôi.
Tô Duy Duy ngờ chuyện khó giải quyết như . Kiếp mạng thấy những vụ án tương tự, cô cũng từng nghĩ dùng những cách nào để tự chứng minh, nhưng thực tế chứng minh, chuyện thực sự xảy với , chứng minh bản thật sự quá khó.
Tô Duy Duy lạnh giọng : “Ông là chồng ? Có cần lấy gương cho ông soi ? Ông xứng ? Ông xem rốt cuộc mù mắt nào mà tìm loại đàn ông tiền sắc, mặt mũi thì bỉ ổi như ông!”
Lời xong, gã đàn ông cướp túi, Tô Duy Duy, khỏi gật đầu. Quả thật, hai đúng là xứng đôi lắm.
Gã đàn ông thấy thì cuống lên: “Tao tốn bao nhiêu sính lễ cưới mày về, mày nhận là nhận, mày đợi đấy! Tao về nhà sẽ tha cho mày !”
Tô Duy Duy chọc , lập tức : “Được, ông ông là chồng , hỏi ông tên là gì?”
Gã đàn ông sững sờ, lập tức căng thẳng : “Tên mụ là Đại Nữu, tao gọi mụ như thế.”
“Tên ở nhà? Được, ông ông tên thật của , hỏi ông họ gì ông cũng chứ?”
Gã đàn ông hoảng thần, ánh mắt né tránh, ấp úng nửa ngày, rốt cuộc một câu cũng .
Tô Duy Duy truy cùng đuổi tận, : “Ngay cả họ gì cũng , còn dám là chồng ! Các gây án tổ chức, là kinh nghiệm , cướp bóc thì thôi , còn đ.á.n.h , đúng là ngông cuồng!”
Hạ Đông Lâm xuống bọn chúng, trầm giọng : “Lời thừa thãi đợi cảnh sát đến với họ.”
Ba tên cuống lên, đầu chạy, dân cuối cùng cũng phản ứng , vội vàng vây tới chặn bọn chúng trong bức tường .
Sau đó, cảnh sát đến đưa nhóm , lấy khẩu cung. Tô Duy Duy lúc mới , hóa nhóm thực hiện mấy vụ án , nhưng vì thời đều một loại nhận thức, cho rằng việc nhà nên xen , nên bọn chúng cướp giật công khai phố, đ.á.n.h công khai, thường xuyên đ.á.n.h những phụ nữ lẻ loi đến đầu rơi m.á.u chảy, qua đường thấy nhưng căn bản dám tiến lên khuyên can.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-162.html.]
“Cảm ơn các vị giúp chúng bắt bọn chúng, tránh cho nhiều phụ nữ hại hơn. Lần giữ túi cho kỹ, bình thường ngoài nhất nên đàn ông cùng, thấy đây là chồng cô ?” Cảnh sát xong giáo huấn: “Anh là một đấng nam nhi đại trượng phu, vợ dạo phố cùng, còn để vợ lẻ loi, để đám cơ hội tay, chồng thế là tròn trách nhiệm đấy!”
Trong đôi mắt chút gợn sóng của Hạ Đông Lâm lộ vài phần ý : “Vâng, đồng chí dạy .”
Tô Duy Duy: “...” Nhận chồng cũng thuần thục ghê, mất trí nhớ đúng là màu sắc bảo vệ nhất.
Cảnh sát : “Được , vợ chồng son các tiếp tục dạo phố ! đưa bọn chúng về thẩm tra kỹ càng.”
Tô Duy Duy nhận lấy túi, về phía cùng Hạ Đông Lâm.
“Thật sự cảm ơn .” Trong lòng Tô Duy Duy nảy sinh một cảm giác kỳ lạ, cô và Hạ Đông Lâm cũng khá duyên, hết đến khác gặp . Kỳ lạ hơn là, Hạ Đông Lâm quen cô, cô cũng quen Hạ Đông Lâm, hiện giờ cô quan sát kỹ dung mạo của Hạ Đông Lâm, tuy trưởng thành hơn so với tấm ảnh đen trắng , thêm vài phần thâm trầm, nhưng ngũ quan thì đổi chút nào, giống như trong tiểu thuyết miêu tả, cũng giống như tưởng tượng của Tô Duy Duy khi sách.
Anh là một ôn hòa nội tâm, nhưng Tô Duy Duy trực giác, đây chỉ là bề ngoài.
Hạ Đông Lâm nếu cô là vợ , bb là con trai , chắc sẽ ngã ngửa mất thôi? Tô Duy Duy nếu cho tất cả những điều , cô chắc chắn thể cưỡng ép ôm đùi, nhưng vấn đề là, cô nguyên , thiết với Hạ Đông Lâm lắm, mà Hạ Đông Lâm mất trí nhớ, cưỡng ép nhận thật sự hổ, lên là vợ , chuyện tính là đây? Đừng dọa Hạ Đông Lâm sợ.
Trong mắt Hạ Đông Lâm lộ ý nhàn nhạt: “Thật sự cảm ơn thì ăn với một bữa.”
Tô Duy Duy ngẩn , lập tức đồng ý: “ mời!”
Hai tìm một quán ăn, gọi đơn giản vài món, khẩu vị của Hạ Đông Lâm và cô khá giống , đều thích ăn cay, hổ là cùng một nơi, hổ là một nhà, ăn uống ngược thể ăn cùng . Tô Duy Duy ngước mắt, Hạ Đông Lâm mắt đang cụp mắt rót cho cô, hổ là nam chính, giơ tay nhấc chân đều một loại sức quyến rũ nên lời, quan trọng hơn là, một sự tự tin và nội tâm của ở địa vị cao, khí chất đó kỳ diệu, khó phát hiện, nhưng nhiều thành công đều sẽ .
“Anh vẫn ở công ty máy nhắn tin ?” Tô Duy Duy thăm dò hỏi.
“Ừ,” Hạ Đông Lâm phủ nhận, “Bình thường còn việc thêm khác, lúc công ở công ty thương mại xuất nhập khẩu.”
Tô Duy Duy nheo mắt, thầm nghĩ, diễn! Anh cứ tiếp tục diễn ! “Công ty thương mại xuất nhập khẩu cũng tệ, nước hiện nay đang nâng đỡ mảng , đời sống nhân dân lên , đồ nhập khẩu ưa chuộng hơn .”