“ ,” Lương Mẫn Anh phấn khích xung quanh, kiểu trang trí đơn giản cô tuy hiểu, nhưng ít nhiều thể cảm nhận gu thẩm mỹ trang trí trong nhà , giống những nhà ở biệt thự khác, trang trí lòe loẹt, ảnh hưởng bởi Tô Duy Duy, cô cảm thấy đơn giản như cũng tệ, “Chị dâu, ở đây rộng rãi quá, em thấy lầu hai phòng nhỏ thể ngăn cho ở, Minh Trung thường xuyên về, về thì ở đó là .”
Tô Duy Duy gật đầu, cô và Tranh Tranh một phòng lớn, Lương Tiểu Muội cũng ngủ cùng cô, may mà giường đủ lớn, ba cũng chật, Mẫn Anh và Minh Tô cũng chọn phòng, Lương Vệ Đông chọn phòng nhỏ nhất hướng Bắc, Lương Tiểu Đệ vì vẫn luôn ở đây, chọn một phòng lớn hơn hướng Nam.
Trong tất cả , Lương Tiểu Đệ là phấn khích nhất, rời khỏi ngôi trường đó tuy chút nỡ, nhưng nhiều hơn là sự giải thoát, chịu đựng bạo lực học đường ở đó mấy năm, tuy vì lý do gì, đám đó dám đắc tội với nữa, nhưng bóng ma của bạo lực học đường vẫn ám ảnh trong lòng , bây giờ cuối cùng cũng rời , chỉ cảm thấy nhẹ nhõm, ngay cả khí hít thở dường như cũng là tự do.
Đến đây, thích nghi với môi trường, cố gắng một khởi đầu mới.
Quan trọng nhất, ở đây sàn giao dịch chứng khoán, cuối cùng cũng thể kiểm chứng những gì trong sách là thật , chơi cổ phiếu, biến lý thuyết thành thực tiễn.
Mấy ngày , Tô Duy Duy lo việc nhập học cho Tranh Tranh, Tiểu Muội và Tiểu Đệ, thời tuy nghiêm ngặt như đời , nhưng hộ khẩu ngoại tỉnh nhập học cũng là chuyện dễ, Tô Duy Duy hai lựa chọn, một là cho Tranh Tranh và Tiểu Muội học trường tư, Tiểu Đệ học tạm, nhưng vấn đề là phí học tạm ở thành phố tỉnh hề rẻ; hai là hộ khẩu nông nghiệp thành thị cho cả ba đứa, thủ tục chuyển hộ khẩu từ nông thôn lên, lúc đầu để phòng hờ, Tô Duy Duy xong thủ tục, chuyển hộ khẩu một mất mấy nghìn đồng, bỏ tiền sẽ hộ khẩu thành phố, học cần phí học tạm nữa, về lâu dài chắc chắn thủ tục chuyển hộ khẩu sẽ lợi hơn.
Biết mấy sắp hộ khẩu, Lương Mẫn Anh và Lương Minh Tô đều lấy tiền trong tay , họ Tô Duy Duy tiền, tiền của ba gộp , ít nhất cũng đủ cho Lương Tiểu Đệ, dù Tranh Tranh và Tiểu Muội cũng vội.
“Chị dâu, tiền chị cứ cầm hộ khẩu cho Tiểu Đệ, em với Minh Tô sẽ ngoài tìm việc , kiếm tiền sẽ cho Tiểu Muội và Tranh Tranh.”
Tô Duy Duy , gì, tiền cô thiếu, nhưng hai lòng, cô cũng lý do gì nhận. Cô mất một ít thời gian để hộ khẩu cho Tiểu Đệ, nhưng vì cô là ngoại tỉnh, cứ cố tình gây khó dễ, quá trình thủ tục thuận lợi. Cũng là cô may mắn, ở văn phòng khu phố là để thông cảm cho dân, đặc biệt tổ chức hoạt động giúp ngoại tỉnh hộ khẩu và thủ tục cư trú, Tô Duy Duy may mắn, đến gặp, thế là, sự giúp đỡ của họ, Tô Duy Duy nhanh ch.óng xong hộ khẩu cho Tiểu Đệ, bên trường học cũng xong thủ tục, gì bất ngờ, Tiểu Đệ khai giảng là thể học.
Tô Duy Duy chạy vạy mấy ngày, rảnh rỗi mới nghĩ đến nhà cửa trống trải, đến thành phố, mua gì khác, nhưng cô định mua một chiếc tivi, tivi căn bản nhà nước chính sách gì đổi, bọn trẻ xem tivi, đến trường khó tránh khỏi chủ đề chung để chuyện, nghĩ nghĩ , Tô Duy Duy cảm thấy tiền vẫn tiêu.
Cô sáng sớm ngoài dạo một vòng các cửa hàng điện máy, chỉ là mua cái nào phù hợp, chiều tối Tô Duy Duy về nhà, liền thấy một đám bên đường.
“Rút thăm trúng thưởng! Rút thăm trúng thưởng! Tiểu thư, rút thăm một ? 10 đồng một , may mắn thì thể rút tivi màu lớn của Nhật!” một đàn ông rao.
Tô Duy Duy dừng bước, tivi màu? Cô đang mua tivi màu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-156.html.]
“Rút thế nào?”
Người đàn ông mặt đặt một chiếc hộp màu đỏ, “Rất đơn giản, thò tay rút là , chuyện rút thăm dựa may mắn, cô may mắn thì thể rút tivi màu đó.”
Tô Duy Duy sững sờ một lúc, lấy mười đồng, thử xem! Dù cũng chỉ mười đồng, cô cũng thiếu chút tiền .
Người đàn ông đó liếc cô một cái, đưa chiếc hộp qua, còn lắc lắc, “Rút !”
Tô Duy Duy nhíu mày, thò tay , tùy tiện rút một tờ, đàn ông đó cầm tờ giấy xem một lúc, đột nhiên trợn tròn mắt, kinh ngạc : “Đây… vận may của cô cũng quá , mới bày hàng, cô là đầu tiên rút trúng tivi màu lớn? Vận may của cô tuyệt vời!”
Tô Duy Duy chỉ mặt đầy tin, cô rút tivi màu lớn? Vận may của cô như ? Nếu thật sự vận may cũng sẽ xuyên sách, kéo theo cả gia đình sống qua ngày, cô ghé xem, thấy tờ giấy đó thật sự ba chữ lớn “Giải nhất”.
“Giải nhất là tivi màu?”
“ , tivi màu nhập khẩu! Sản xuất tại Nhật Bản! Chỉ một chiếc , ngờ cô rút trúng! Vận may của cô, thật sự ai bằng!” đàn ông kích động .
Tô Duy Duy nhíu mày, nghi ngờ liếc một cái, cô đầu tiên gặp chuyện kỳ lạ như , tivi màu cô rút trúng, giấu sự kích động? Như thể chỉ mong cô trúng thưởng, thời thành phố đều kỳ lạ như ? Hay là cô đổi vận, hóa thành cá koi, gì cũng may mắn? Ra ngoài là gà vịt cá đ.â.m , tùy tiện rút thăm là giải nhất, mua một tờ vé là trúng, gì cũng phát tài? Nếu thật sự như , cô thật sự tự kiểm điểm bản , tại lâu như phát hiện thể chất cá koi của .
“Trời ơi, cái tivi màu nặng quá, thế ! đến cùng, giúp cô mang tivi màu về, tiện thể giúp cô lắp đặt luôn?”
“…”
Đối phương loay hoay một lúc lắp xong tivi màu, thử xong ăng-ten, đàn ông vui mừng : “Rất ! Hình ảnh rõ nét, âm thanh trong trẻo! Cô gái vận may quá ! Ôi, thật là ghen tị, phận như !”