Diệp Trạch Tây thở dài, lúc ăn tối khoác một chiếc áo mỏng màu trắng, đến giữa hai toa tàu, xa xa thấy Tô Duy Duy mặc áo sơ mi màu đỏ thẫm, Tô Duy Duy hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi tay rộng màu đỏ thẫm, là một chiếc quần jean đen cạp cao, thoạt , khá giống trang phục cưỡi ngựa ở trường đua, rực rỡ động lòng , kết hợp với nụ nhạt môi, thật sự là một vẻ ai thấy cũng khen.
Mấy hôm Diệp Trạch Tây sức khỏe , gặp Tô Duy Duy, bây giờ gặp , mới phát hiện, đường nét của Tô Duy Duy gần như giống hệt , ngũ quan cũng nhiều khác biệt, lúc xa xa, Tô Duy Duy đang dịu dàng, thỉnh thoảng chuyện đùa với hai đứa trẻ, họ từng gặp mặt, nhưng như quen thuộc hơn bất cứ ai, ít nhất khuôn mặt đối với Diệp Trạch Tây hề xa lạ, cảm giác như đang soi gương, khiến từ trong lòng dâng lên một sự chắc chắn từng – đây là em gái .
Dù cần giám định, cũng dám xác nhận.
Diệp Trạch Tây cong môi, khóe miệng nở nụ nhạt, em gái tìm kiếm hơn hai mươi năm đang ở ngay mắt, dù lúc toa tàu đông đúc đến mức thể chịu nổi, nhưng sự ngọt ngào trong lòng đủ để xua tan nỗi khổ đó.
Anh và em gái cùng một chuyến tàu.
Diệp Trạch Tây mỉm về toa nghỉ ngơi.
Bên Tô Duy Duy và xuống tàu, Diệp Trầm Đông tới : “Địa chỉ đưa cho cô , họ hàng của bạn đang đợi ở đó, cô đến đó liên lạc trực tiếp là .”
Anh xong liền , nhiều lời hỏi thăm, lúc Tô Duy Duy để ý bên cạnh còn một đàn ông khác, đàn ông đó dường như sức khỏe , mặc quần áo rộng rãi nhưng thoải mái, trời rõ ràng nóng nực, nhưng vai khoác một chiếc áo mỏng, động tác cũng chậm, như một bệnh nhân khỏi bệnh trong bệnh viện dạo.
Tô Duy Duy ma xui quỷ khiến chằm chằm lâu, đột nhiên, đó dường như cảm nhận ánh mắt của cô, đầu cô, Tô Duy Duy từ xa, trong lòng khỏi sững sờ, một cảm giác kỳ lạ từng ập đến, cảm giác đó thoáng qua, khiến cô thể nắm bắt.
“Chị dâu? Chúng xe buýt nhé?” Lương Vệ Đông gọi.
Tô Duy Duy lúc mới hồn, trong lòng là một tiếng “thịch”, cảm giác thật kỳ lạ, đó cô rõ ràng từng gặp, nhưng cảm thấy vô cùng quen thuộc.
“Chúng taxi.”
Họ đông , gọi một chiếc xe van, vì đông nên sợ taxi dù cướp, may mà tài xế cũng khá đáng tin cậy, đưa họ đến địa chỉ đó, Tô Duy Duy vốn tưởng biệt thự cũng chỉ ngang tầm nhà dân, đến nơi mới phát hiện, biệt thự là biệt thự chính quy, vườn hoa lớn, trong sân thậm chí còn một giàn leo và xích đu cho trẻ con chơi, Tô Duy Duy gần xem, còn là đồ mới.
Một chú năm mươi tuổi , ha hả: “Các vị đến xem nhà ?”
Tô Duy Duy cảm thấy kỳ lạ, căn nhà trang trí , là do nhà thiết kế nổi tiếng trang trí, xích đu và giàn leo còn mới, bọn trẻ chơi cầu trượt , biệt thự như cho thuê?
“Xin hỏi, tại chủ nhà cho thuê nơi ? cứ cảm thấy tiền thuê còn đủ bù khấu hao.”
Người chú đó ha hả giải thích: “Là thế , là họ hàng của chủ nhà, chủ nhà nước ngoài, nhà ở trong nước tạm thời bán, để cũng phí, nên cho thuê, tiền thuê cũng thấp, chỉ cho một gia đình đáng tin cậy thuê, giúp trông coi nhà cửa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-155.html.]
Tô Duy Duy nhíu mày, “Ông thể giúp trông coi ?”
“ ở đây, cho thuê nhà xong sẽ nơi khác, nhà ai quản, nên tiền thuê cũng rẻ, một tháng chỉ một trăm đồng.”
“Một trăm?” Tô Duy Duy chút kinh ngạc.
Ông chú đó rõ ràng hiểu lầm, vội , “Hay là tám mươi?”
“Tám mươi?” Tô Duy Duy cảm giác như bánh từ trời rơi xuống, lúc lương trung bình của thành phố là hơn hai trăm, so với đời , một trăm đồng tương đương với thu nhập một nghìn rưỡi của đời , đời một nghìn rưỡi ngay cả phòng đơn cũng thuê , nhưng ở thời điểm , thể thuê một căn biệt thự 5 phòng ngủ.
Một trăm rẻ , ông chú còn tám mươi?
“Sao? Vẫn thấy đắt ?” Ông chú gãi đầu, dường như giảm giá tiếp, Tô Duy Duy ngăn .
Tô Duy Duy nỡ chiếm tiện nghi như , vội : “Không cần giảm giá nữa, tám mươi chúng thuê, tiền thuê là trả một một năm là…”
Ông chú : “Đâu cần nhiều như , một tháng trả một là , nhiều quy tắc.”
Tô Duy Duy hóa đá, “Vậy tiền cọc…”
“Đều là bạn bè giới thiệu cần gì tiền cọc, các vị cứ bảo quản là , thấy các vị cũng là đáng tin, chắc sẽ bừa bộn biệt thự.” Ông chú thoáng.
Ông mặt đầy mong đợi, như thể chỉ mong Tô Duy Duy đặt nhà ngay lập tức, ánh mắt đó Tô Duy Duy đến nổi da gà, cô thậm chí nghi ngờ biệt thự là nhà ma , loại mà cho cũng ai ở, khó khăn lắm mới bắt con mồi ngốc nghếch như cô, chủ nhà vui mừng khôn xiết, chỉ mong bây giờ vứt củ khoai nóng .
Nếu , thuê biệt thự ngay cả tiền cọc cũng cần, đời chuyện như ? Hay là thời thuê nhà thịnh hành tiền cọc? Lẽ nào đầu những năm chín mươi đều như ? Không thích, ông chú rốt cuộc gì?
cô nhất thời cũng tìm căn nhà nào phù hợp hơn, hơn nữa cả gia đình họ ở, dù ông chú ý đồ gì, nhiều như cũng sợ, Tô Duy Duy nghĩ nghĩ , vẫn thuê căn nhà. Tranh Tranh và Lương Tiểu Muội đều phấn khích, hai leo trèo giàn leo, tiếng vang khắp biệt thự. Tô Duy Duy trong, vốn định dọn dẹp nhà cửa một lượt, ai ngờ xung quanh, căn nhà còn sạch hơn nhà cô, cả biệt thự một hạt bụi, như thể dọn dẹp, Tô Duy Duy ngây .
“Ông chú trông nhà thật sạch sẽ, còn luôn dọn dẹp nhà cửa.”