Thập Niên 90: Xuyên Thành Vợ Trước Bỏ Trốn Của Đại Lão - Chương 133

Cập nhật lúc: 2026-03-23 00:21:00
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Được ! Ta cần con vì cho , các con gây chuyện đừng lôi , cái mặt già của sắp các con mất hết !” Chuyện dọn tuyết ông vẫn còn canh cánh trong lòng, ông là một nông dân, nông đối với ông là chuyện trong phận sự, nhiều ít cũng , nhưng Lưu Ngọc Mai vì việc đổ hết chuyện cho Tô Duy Duy, khiến ông cả làng chê, đến giờ vẫn ngẩng đầu lên .

Người lưng chỉ trỏ ông, con trai ông c.h.ế.t , mà còn đối xử khắc nghiệt với con dâu như , sợ con trai từ trong quan tài nhảy tìm ông tính sổ, đó ông mơ thấy Lương Hạc Minh nhiều , nào Lương Hạc Minh cũng đến đòi mạng ông, Lương Phú Quý dọa sợ, đến mộ Lương Hạc Minh đốt ít giấy tiền, gần đây tâm trạng mới định một chút, ai ngờ Giang Đào đến gây chuyện. Ông đương nhiên chịu!

Lương Phú Quý mặt đen sì bỏ , Giang Đào tức nhẹ, Lưu Ngọc Mai hiệu cho cô.

Giang Đào nén cơn tức trong lòng hỏi: “Mẹ, Tô Duy Duy lấy tiền?”

Lưu Ngọc Mai nhíu mày, “Ai mà , chắc chắn là đàn ông cho, gì mà thành phố tỉnh tìm việc , ai nghề gì, chừng những chuyện mờ ám.”

!” Giang Đào nghĩ , trong lòng thoải mái hơn nhiều, “Cô một phụ nữ lấy nhiều tiền như ? Chắc chắn là với đàn ông mà , Tề Nguyên Tân ở nhà cả, theo con thấy cô chắc chắn hẹn hò với đàn ông khác.”

“Con tiện nhân đó ngày nào cũng lẳng lơ, tìm đàn ông gì lạ!”

“Không Lương Hạc Minh suối vàng tức đến hộc m.á.u , chỉ vì chút tiền mà bán , loại phụ nữ , chậc chậc… dù con cũng chuyện .” Giang Đào cảm thán.

Hai con chồng c.ắ.n hạt dưa nhà bên cạnh, lòng bất bình ban đầu khi mắng Tô Duy Duy dần dần bình tĩnh , một phụ nữ ngoài gì mà trong thời gian ngắn thể kiếm tiền? Chắc chắn là với đàn ông mà , phụ nữ bán gì đáng ghen tị, dù chuyện họ cũng .

Buổi tối, Tô Duy Duy lấy quần áo mua cho Lương Tiểu Đệ , Lương Tiểu Đệ mặc quần áo mới ngại ngùng, nhất là khi Tô Duy Duy khen trai.

Cậu ngượng ngùng gương, “Chị dâu, chị đừng mua cho em nữa, quần áo của em đủ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-133.html.]

“Mỗi đều mua, chỉ em, Mẫn Anh, Minh Tô, Tiểu Muội, Tranh Tranh, Vệ Đông đều , em cũng !” Tô Duy Duy , từ trong bọc lấy hai cuốn sách đưa cho , “Biết em thích sách về cổ phiếu, chị tiện mang nhiều nên chỉ mua hai cuốn, em thể lấy về , nhưng em học cấp hai bài vở bận rộn, đừng vì sách mà lơ là việc học.”

Lương Tiểu Đệ mắt sáng lên, quần áo thì cũng thích, nhưng những thứ đó cũng cũng xong, là con trai yêu cái như con gái, quần áo đủ mặc là , vá víu lắm , nhưng sách về cổ phiếu, thật sự là thứ yêu thích, cuốn sách Tô Duy Duy tặng , nhiều , sắp rách , học nhiều kiến thức về cổ phiếu từ đó, mỗi sách đều phấn khích, chỉ lao đến Thượng Hải, Quảng Châu mua cổ phiếu, xem những gì trong sách là giả .

Cứ tưởng sẽ còn sách để , đang buồn rầu, ai ngờ Tô Duy Duy hiểu đến , mang về cho hai cuốn sách chuyên ngành dày, hơn nữa tác giả của hai cuốn sách đều là những nổi tiếng, lật qua lật , nội dung bên trong , mà lòng dâng trào, lập tức ôm sách phòng .

Lương Mẫn Anh liếc em trai, : “Chị dâu, cũng chỉ chị chiều nó, cái gì mà cổ phiếu, em ở Thượng Hải cũng qua, đó là thứ chúng thể chơi, triệu phú, một đêm chơi cổ phiếu phá sản, đương nhiên, kiếm tiền cũng , mang mười vạn , cuối cùng thành chục triệu, nhưng đó là ít, ai cũng mơ giấc mơ giàu một đêm, đều tin rằng chắc chắn sẽ là may mắn trong ít, nhưng rằng đa đều là những may mắn.”

lý, Tô Duy Duy phần đồng tình, cũng nhiều điểm đồng ý. Người thường dùng kinh nghiệm của để phán đoán sự việc, nhưng rằng, kinh nghiệm của bạn chính là giới hạn của bạn. “Em lý, nhưng chị thể đồng ý. Nhìn chung tất cả những thành công, những điểm mấu chốt đưa họ đến thành công đa phần là thể lường , ngay cả chính họ cũng ngờ, đơn giản như phận đẩy đến vị trí đó, ai thể đảm bảo Tiểu Đệ thành công? Chúng thể thấy tương lai, chỉ thể để em kiềm chế cẩn thận, nỗ lực hướng tới ước mơ. Chuyện tàn nhẫn nhất đời là dập tắt ước mơ của khác, chỉ là mơ thôi, em quyền đó.”

…” Lương Mẫn Anh vẫn cảm thấy những nông thôn như họ nên sống thực tế, nên ảo tưởng một bước lên trời, thể kiếm tiền nuôi gia đình, để gia đình sống hơn, may mắn hơn một chút, xây nhà cho mấy đứa em trai, đó là điều nhất mà cô, một chị, thể nghĩ đến.

Tô Duy Duy cô, “Biết em cũng sẽ trở thành thành công.”

Tô Duy Duy mắt chứa ý , ánh mắt dịu dàng mà kiên định, như thể cô thật sự sẽ thành công, Lương Mẫn Anh đến đỏ mặt, lập tức cúi đầu nghịch ngón tay, “Chị dâu, chị đừng trêu em nữa, trêu nữa em giận đó.”

“Được ! Tùy em tin , nhưng tướng mạo của em thường, đời những sinh khác .”

Cô nhanh ch.óng rời , chỉ để Lương Mẫn Anh với tâm tư rối bời, Lương Mẫn Anh giường suy nghĩ mãi, một câu bâng quơ của Tô Duy Duy khiến cô bồn chồn, lòng thể yên. Chị dâu mấy , thể thành công, thường, cô thật sự thể ? Trước đây cô thật sự dám nghĩ, dám mơ, nhưng bây giờ, trong đầu cô cứ vang lên lời của Tô Duy Duy, Tô Duy Duy Lương Tiểu Đệ quyền mơ, thì cô thì ? Cô cũng quyền mơ ?

 

 

Loading...