Mọi nhao nhao móc tiền, thầy giáo nam thấy , vội vàng chen lên , “ xếp hàng đầu tiên! ! Mọi xếp hàng , xếp hàng!”
Thế là, nhân viên kinh doanh mà Hạ Đông Lâm mang đến một đám vây kín, nhanh cửa hiệu sách chiếm lĩnh, xếp hàng cũng mất mấy tiếng, máy nhắn tin đắt như chỉ cần 50 đồng là thể mua , chuyện như chắc chắn cho , nhưng vẫn là xếp hàng quan trọng, nếu bỏ lỡ, chiếm món hời như dễ.
Hơn nữa, những trả tiền đều nhận máy, cũng đăng ký mạng, đều thể sử dụng bình thường, món hời tham là ch.ó con!
Cứ như , Hạ Đông Lâm mang đến giao máy, đăng ký mạng giúp đăng ký mạng, dân chúng một vòng quy trình, ai cũng như nhặt báu vật.
Tô Duy Duy ghé bên cạnh Hạ Đông Lâm nhỏ giọng : “Để cho 4 cái.”
Khi cô ghé , một mùi thơm thoang thoảng truyền đến, Hạ Đông Lâm sững sờ, nhanh dời ánh mắt .
“Này, đang chuyện với đó.” Tô Duy Duy nhíu mày, đột nhiên ?
“Biết .” Giọng trầm thấp của đàn ông truyền đến.
Tô Duy Duy liếc một cái, thái độ tránh né là ? Cô là bệnh dịch .
Hoạt động tổ chức thành công, doanh cũng như Tô Duy Duy nghĩ, bán nhanh, nhưng vì đảm bảo khách hàng nhận máy nhắn tin đồng thời còn đăng ký mạng thành công, nhận hoa hồng từ đài nhắn tin, Tô Duy Duy cẩn thận giúp mỗi khách hàng thủ tục đăng ký mạng, điều mất một ít thời gian, nhanh, bên đài nhắn tin doanh của cô bùng nổ, liền cử thêm nhiều nhân viên kinh doanh đến hỗ trợ thủ tục, cứ như , 10 ngày tiếp theo, Tô Duy Duy mỗi ngày đều thủ tục, cứ như 10 ngày trôi qua, cô vẫn bán hết 5000 chiếc, nhưng dân chúng xếp hàng đông, trong hai tuần bán hết thành vấn đề.
Sáng sớm, Thái Quân dậy dọn dẹp xong, liền xách giỏ cơm chuẩn bệnh viện.
Tô Viện Viện chu môi, “Mẹ, sớm như , con còn ngủ dậy.”
Đến nhà họ Diệp cô lâu việc, ngày nào cũng dạo phố ăn cơm bận rộn giao bạn bè, tối xem tivi đến muộn, bây giờ mới 7 giờ gọi cô dậy, cô còn ngủ đủ.
Thái Quân kiên nhẫn : “Mẹ lâu thăm con , con ở ngoài dưỡng bệnh, con về một tháng cũng nên thăm nó.”
Tô Viện Viện nhíu mày, chút , trời lạnh như cô mới từ trong chăn ấm chạy , hơn nữa trai đó cô từng gặp, tình cảm gì, nhưng Thái Quân mặt lạnh, cô cũng dám gì, vẫn dậy dọn dẹp xong theo Thái Quân đến bệnh viện dưỡng lão.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-124.html.]
Diệp Trạch Tây từ trong bụng sức khỏe , để dưỡng bệnh, nhà họ Diệp mua một căn nhà yên tĩnh ở ngoại ô, tiện cho mỗi ngày ngoài dạo, mấy hôm đông, thời tiết lạnh, Diệp Trạch Tây lên cơn hen suyễn, vật vã một trận, cố tình nhà họ Diệp tâm tư đều đặt ở Tô Viện Viện, đến nỗi lơ là chăm sóc , Thái Quân thương con trai nhỏ , lúc chút tự trách.
Hai xe của nhà về phía ngoại ô, nửa đường, tài xế nhíu mày : “Phu nhân, thấy phía nhiều tụ tập, tắc đường, xuống hỏi xem tình hình thế nào.”
Tài xế chạy xuống xe, nhanh , “Phu nhân, cô kỳ lạ , tổ chức hoạt động, là mua sách 50 đồng là thể tặng một cái máy nhắn tin, máy nhắn tin đó giá trị 880 đồng, thật sự chuyện như ?”
Thái Quân đầu tiên , liền nhíu mày : “Không là l.ừ.a đ.ả.o chứ?”
“Cái thì , lát nữa tan cũng đến xem, nếu thật sự , cũng mua một cái, đỡ bình thường ông chủ tìm thường xuyên tìm .”
Thái Quân chu đáo : “Nếu mua thì đưa chúng đến sớm tan .” Bà hiểu cảnh của , máy nhắn tin 880 chắc chắn mua nổi, bây giờ hoạt động, 50 đồng là thể một cái máy nhắn tin, rẻ như là tài xế, ngay cả bà cũng chút động lòng.
Xe khó khăn mới đến biệt thự ngoại ô, Tô Viện Viện căn biệt thự bên hồ , trong lòng kinh ngạc, căn biệt thự xây ngay bên cạnh một công viên hồ nổi tiếng, xung quanh đều là điểm du lịch, nhưng căn nhà yên tĩnh, hề ồn ào, biệt thự như diện tích nhỏ, ở tỉnh thành đất chật đông, nhà họ Diệp thật là hào phóng, giàu như , nhưng cô mua một bộ quần áo Thái Quân cũng lải nhải cả buổi, Tô Viện Viện nhất thời trong lòng vui.
Cô theo, “Mẹ, căn nhà chắc giá trị ít tiền nhỉ?”
Thái Quân , “Căn nhà là lão gia tặng, thực cả con bỏ ít tiền.”
“Anh cả của con?” Tô Viện Viện mặt lộ vẻ kinh ngạc, lập tức dám tin, Diệp Trầm Đông ? Diệp Trầm Đông ít , khí thế bức , cộng thêm khí chất cao quý bẩm sinh, đến nỗi mỗi cô gặp , sâu trong lòng đều dâng lên một cảm giác tự ti khó tả.
Diệp Trầm Đông lạnh lùng như , bao giờ sắc mặt với cô, trông cũng là trai hiền lành, thể mua cho em trai một căn biệt thự đắt tiền như ? Tô Viện Viện nhịn mà kích động, Diệp Trầm Đông thể mua cho Diệp Trạch Tây, cũng thể mua cho cô, cô em gái lưu lạc bên ngoài bao nhiêu năm, Diệp Trầm Đông nên bù đắp cho cô một chút ? Cô lập tức kéo Thái Quân, thăm dò hỏi: “Mẹ, cả giàu ?”
Nói về con trai cả của , Thái Quân mặt đầy tự hào, “Cũng coi như tiền, bây giờ công ty một năm nộp thuế cũng xếp hàng đầu ở thành phố , năm ngoái nó còn mua một căn biệt thự ở nước ngoài, ở cạnh những ngôi lớn.”
Tô Viện Viện hiểu ghen tị, hóa Diệp Trầm Đông giàu như , cô rõ ràng nhớ mấy hôm cô mua quần áo, Diệp Trầm Đông biểu cảm trầm trầm, như vui lắm, nhà họ Diệp còn thường xuyên phê bình cô tiêu xài hoang phí, trời ơi! Những rõ ràng giàu như nỡ tiêu cho cô, Tô Viện Viện khỏi bắt đầu suy nghĩ nhiều.