Tô Viện Viện khóe miệng mỉm , khịt mũi một tiếng: “Chị em gì chứ, nhận cô thì cô là chị , nếu nhận thì chúng quan hệ gì cả, đây cô coi thường ? Bây giờ bám víu họ hàng với ? Cô nhà họ Diệp chúng là nhà thế nào, cũng dám tùy tiện bám víu họ hàng.”
Cô khinh miệt Tô Duy Duy, một cảm giác hả hê khi báo thù lớn.
Tô Duy Duy mím môi, ánh mắt lạnh, nửa nửa , “Nhà họ Diệp của cô là nhà thế nào liên quan gì đến , cô Diệp tiểu thư dù phận cao đến , nhưng trong mắt cô cũng là gì, đừng tự dát vàng lên mặt , để cho chút ấn tượng ?”
Tô Viện Viện mặt lạnh , dường như chịu nổi, kéo cô : “Còn bám víu, bám cô đến thành phố gì? Không là bố cô bảo cô đến thành phố tìm bám víu quan hệ ? Cô tưởng đoán ?”
Tô Duy Duy chỉ cảm thấy buồn , ánh mắt Tô Viện Viện mang vài phần chế giễu, ánh mắt đó trần trụi khiến Tô Viện Viện ánh mắt lảng tránh, nhất thời dám thẳng.
Tô Duy Duy nhịn mà lắc đầu, vợ chồng Tôn Hồng Anh tuy rác rưởi, nhưng đối với Tô Viện Viện thật sự , hết mực thương con gái , nhưng Tô Viện Viện thì ? Lật mặt nhận , lời còn phủi sạch quan hệ, phận tiểu thư nhà họ Diệp thật sự ma lực lớn như , khiến đổi trong một đêm?
“Tô Viện Viện, phát hiện mặt cô là to bình thường!” Tô Duy Duy chế giễu, “Mặt to như cái chậu, mặt to như đ.á.n.h phấn cũng che ? Phải dùng bao nhiêu cân mỹ phẩm mới che cái mặt to của cô?”
Tô Viện Viện tức đến run , chỉ cô giận dữ : “Mặt cô mới to! Mặt cô mới to!”
“Được , mặt to, chỉ mặt to mà n.g.ự.c cũng to.” Nói xong Tô Duy Duy lười để ý đến cô, trực tiếp nhà hàng.
Tranh Tranh im lặng đầu Tô Viện Viện phía , phụ nữ đó đến tìm cảm giác tồn tại, chỉ vài câu Tô Duy Duy hạ gục, bây giờ còn run như cầy sấy, tức nhẹ, lúc cũng chọc tức, lúc chọc tức thật sự là khiến hận đến nghiến răng, chỉ thể Tô Viện Viện quá nhận thực tế, lẽ nào cô mặt Tô Duy Duy chỉ bằng một nửa của cô ?
“Viện Viện, ?” Thái Quân xách túi mua sắm qua.
“Mẹ, ,” Tô Viện Viện hồn, nở một nụ , “Vừa gặp một quen.”
“Là trong thôn của con ? Vậy nên mời cô đến nhà chơi, cũng thể gửi chút đồ về cho bố con.”
“Vâng, nhưng lắm,” Tô Viện Viện nhắc đến chuyện , cô là tiểu thư nhà họ Diệp , nên những việc phù hợp với phận, như Tô Duy Duy là ở vòng tròn khác với cô, nông dân như tuyệt đối thể tiếp xúc với nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-121.html.]
Tranh Tranh Thái Quân, tại chằm chằm một lúc lâu.
Tô Viện Viện dạo phố mấy tiếng đồng hồ, Thái Quân cô túi lớn túi nhỏ, trầm ngâm : “Hay là về ? Mua nhiều quá con cũng mặc hết.”
Tô Viện Viện , “Mẹ, mấy đồng .” Lúc cô về nhà quần áo trong tủ đều cả nghìn một bộ, những bộ quần áo tổng cộng tốn mấy trăm đồng.
Thái Quân thích giọng điệu chuyện của Tô Viện Viện, nhà họ Diệp tuy điều kiện , nhưng cũng là từ nông thôn lên, ơn, tiêu tiền thể nhưng lãng phí là , hơn nữa mỗi nhà họ Diệp tuy coi trọng chất lượng nhưng bao giờ phung phí, Tô Viện Viện từ khi về nhà họ Diệp, về cơ bản mỗi ngày đều dạo phố, ngày nào cũng tiêu tiền, lúc đầu bà cho Tô Viện Viện mấy nghìn đồng, tiêu sạch.
“Mẹ, con chiếc khăn quàng cổ lông thỏ , trả tiền giúp con nhé?” Tô Viện Viện ôm Thái Quân .
Thái Quân gượng, trả tiền.
Lúc về nhà, Tô Viện Viện mệt nhẹ, cô ném đồ lên sofa tự lên lầu tắm, Diệp Học Nhi về, thấy túi lớn túi nhỏ nhiều như , quen. Trước đây nhà chỉ hai con trai, một còn đang dưỡng bệnh, ít khi về, cũng thích mua đồ, tủ quần áo quanh năm mấy bộ vest, ông ngờ con gái thích mua sắm như .
“Sao mua nhiều đồ như ?” Diệp Học Nhi nhíu mày, “Từ khi về, ngày nào cũng mua đồ, bảo nó thăm hai nó cũng .”
Thái Quân cũng chút phiền não, lúc đầu con gái về bà cũng kích động, nước mắt còn rơi cả một rổ, nhưng đó bà nhanh ch.óng nhận , niềm vui luôn một xích mích, bà phản đối con gái tiêu tiền, nhưng bà hy vọng thái độ của Tô Viện Viện coi nhà họ Diệp như ngân hàng, rõ ràng là con gái ruột, đều quan hệ huyết thống, nhưng tình cảm của Tô Viện Viện đối với nhà nhạt, bao giờ thấy cô chủ động quan tâm nhà, thế thì thôi, điều khiến bà đau lòng hơn là, Tô Viện Viện khi về liên lạc với bố ở quê, bố nuôi nuôi cô hai mươi mấy năm, đối xử với cô như , cô thèm để ý.
“Có lẽ là ở quê sống nhiều ngày khổ cực.”
“Khổ đến cũng thể như ,” Diệp Học Nhi là ở , nhưng chính là thích con gái , nhà họ Diệp tiền, nhưng tiền đến cũng thể phung phí như , nếu thành thói quen, gia sản còn giữ ? “Nó về cũng hơn một tháng , tiêu mấy nghìn đồng, tiền là lương hai ba năm của , nó cứ thế tiêu ? Càng là trẻ con nhà quê càng nên tiền kiếm dễ, chúng nên tiêu tiền những việc ý nghĩa, ví dụ như từ thiện giúp đỡ trẻ em bỏ học.”
“Thôi, nhắc nữa,” dù cũng là lưu lạc bên ngoài bao nhiêu năm, nghĩ đến lúc đầu, bà chỉ hy vọng con gái còn sống là , bây giờ về là một ân huệ lớn .
Diệp Học Nhi giận, “Mẫu chuẩn xong, Trầm Đông gửi đồ Mỹ , đợi xác nhận là con gái của chúng con hãy đầu tư tình cảm cũng muộn, bây giờ… cứ quan sát !”