Cũng trách ông tâng bốc Tranh Tranh cao như , ông tiếp xúc với nhiều danh họa, vẫn luôn bồi dưỡng con trai trở thành họa sĩ, nhưng con thiên phú, vẫn luôn thể nâng lên , nhưng Tranh Tranh , rõ ràng là tổ sư nghề ưu ái, mầm non như bồi dưỡng thì thật đáng tiếc, nếu đây Tô Duy Duy tiền, thì khi bàn một đơn hàng lớn như , Tô Duy Duy kiếm chắc chắn ít, tiền bồi dưỡng con cái là . Bây giờ nhiều coi trọng việc giáo d.ụ.c con cái, tổng giám đốc sợ Tô Duy Duy cũng như , nên dặn dặn : “Nhất định bồi dưỡng cẩn thận, bồi dưỡng cẩn thận thật sự quá đáng tiếc!”
Tô Duy Duy nghi hoặc bức tranh của Tranh Tranh, đó lộ biểu cảm giống hệt tổng giám đốc. Tuy đại lão tương lai sẽ theo ngành hội họa, nhưng tận mắt thấy vẫn khó tả sự chấn động trong lòng, bức tranh sáp màu của Tranh Tranh thể thấy là vẽ nguệch ngoạc, nhưng bức vẽ nguệch ngoạc khiến sáng mắt, linh khí và thiên phú bức đến mức như nhảy khỏi giấy, khiến xem trong khoảnh khắc sinh cảm giác tự ti mãnh liệt. Ví dụ như Tô Duy Duy nhịn mà nghĩ, cô lớn từng tuổi vẽ tranh bằng một đứa trẻ ba tuổi đầu tiên vẽ, so với Tranh Tranh, cô sống như thể lãng phí khí, lẽ nào cô thật sự là do Nữ Oa tạo lúc tiện tay nhào bùn tạo ? Còn Tranh Tranh đứa trẻ là do Nữ Oa nghiêm túc điêu khắc .
Tranh Tranh lời khen mắt sáng lên, tuy đầu tiên dùng b.út sáp màu vẽ, nhưng hiểu cảm thấy lúc nãy vẽ trong lòng một sự phấn khích khó tả, như thể nên vẽ như .
“Tuyệt vời, con trai!” Tô Duy Duy giơ ngón tay cái, quyết định coi trọng vấn đề dẫn dắt đại lão tương lai, Tranh Tranh cũng học lớp một, cũng nên bắt đầu nhập môn , “Mẹ cho rằng con tuyệt, lát nữa mua thêm cho con vài bộ b.út sáp màu ?”
Tranh Tranh phấn khích gật đầu, khóe miệng cong cong.
Giữa sự kinh ngạc của , Tô Duy Duy bước khỏi đài nhắn tin, những bức tranh tương lai của đại lão một bức thể bán mấy chục triệu thậm chí cả trăm triệu, thì, nếu cô thu thập những bức tranh lúc nhỏ của Tranh Tranh, dù bán tiền cũng thể xuất bản một cuốn hồi ký gì đó, cũng thể kiếm một khoản lớn, còn những bản nháp của Tranh Tranh cô cũng thể thu thập , ừm, lễ Tết sinh nhật gì đó sẽ bảo con trai hiếu thuận với già, mỗi tặng một bức tranh.
Nghĩ đến việc một bức tranh con trai cô tiện tay tặng thể khiến cô trở thành triệu phú, Tô Duy Duy quả thực tiếng heo.
Tranh Tranh chớp mắt, là ảo giác ? Cậu nãy hình như thấy Tô Duy Duy , còn gian xảo?
“Con trai ngoan! Vẽ cho ! Lát nữa sẽ mua thêm sách giáo khoa khai sáng cho con, ừm, để bồi dưỡng con hơn quyết định sẽ đưa con đến thành phố lớn học vẽ!” Tô Duy Duy quyết định.
Tranh Tranh mím môi, đến thành phố lớn ? Nếu là thành phố giống như thành phố , sẽ sẵn lòng.
Tô Duy Duy bàn xong hợp tác với đài nhắn tin, một máy lợi nhuận 200 đồng, nhưng đảm bảo 5000 máy mới , mà 5000 máy mỗi máy giá vốn vẫn là 180 đồng, nếu tổ chức một hoạt động, nạp gói cước tặng máy nhắn tin, giống như các cửa hàng giao dịch bán điện thoại di động, cả bên điện thoại và bên cửa hàng đều quảng bá, thì một chiếc điện thoại cô thể kiếm 20 đồng, 5000 chiếc là 100000 , cũng ít, ít nhất đối với Tô Duy Duy hiện tại, đây quả thực là một con lớn, mà đầu những năm 90, sức mua của tiền cũng nhỏ, đủ để mua một căn hộ nhỏ ở thành phố lớn như thế , nhưng cô luôn cảm thấy đủ, dường như thiếu chút gì đó, cứ thế một máy chỉ kiếm 20 đồng? Rầm rộ cả buổi, liệu cách nào khác để kiếm nhiều tiền hơn ? Tô Duy Duy chìm suy tư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-120.html.]
Tô Duy Duy về muộn, cô luôn nghĩ đến chuyện kiếm tiền, liền đưa Tranh Tranh đến hiệu sách, mua cho Tranh Tranh vài bộ sách vẽ, màu vẽ, để Tranh Tranh vẽ g.i.ế.c thời gian, còn cô thì suy nghĩ chuyện kiếm tiền.
—
Hôm , vì 5000 chiếc điện thoại còn đến, Tô Duy Duy tạm thời thể thực hiện kế hoạch, liền đưa Tranh Tranh dạo một vòng trung tâm thương mại, trung tâm thương mại ở thành phố lớn quy mô ban đầu của đời , dịch vụ cũng chu đáo, đồ bán cũng tồi, thỉnh thoảng thể gặp hàng nhập khẩu.
Tô Duy Duy mua cho mỗi trong nhà một bộ quần áo mỏng, đưa con dạo phố chút mệt, cô khỏi kéo Tranh Tranh về phía cửa nhà hàng, ai ngờ đến đó liền va một .
“Tô Duy Duy?”
Giọng quen thuộc truyền đến, Tô Duy Duy nhíu mày, quả nhiên, là cô em gái của cô Tô Viện Viện, chỉ là mới hơn một tháng gặp, Tô Viện Viện như thể biến thành một khác, cô uốn tóc dài xoăn thời thượng, mặc áo khoác len hiện đại, giày cao gót da, tai và cổ đều đeo dây chuyền đắt tiền, nhớ rằng Tô Viện Viện đây thật sự nổi bật, nhưng bây giờ ăn diện tuy quá xuất chúng, nhưng ít nhất còn đại chúng như nữa.
Môi trường và tiền bạc quả nhiên thể đổi một , sự giúp đỡ của tạo hình là lớn, Tô Viện Viện như thật giống tiểu thư nhà giàu, nhưng Tô Duy Duy tự cũng kiếm tiền, ngược cũng bình thường, chỉ : “Gặp chị gọi, gặp gọi tên , đến nhà mới , tính tình cũng sửa.”
Tô Viện Viện nhíu mày, mặt vui, đây ở nhà cô ưa Tô Duy Duy, bây giờ cô là tiểu thư nhà giàu , đương nhiên càng coi thường nhà quê như Tô Duy Duy, cô xem cách ăn mặc của Tô Duy Duy, đến thành phố cũng sửa soạn, còn mặc quần áo cũ ở quê, hề hợp với trung tâm thương mại thời thượng , Tô Duy Duy thấy hổ ?
, đây cô luôn Tô Duy Duy đè nén, bây giờ khả năng xuống chị , trong lòng một cảm giác sảng khoái khó tả.