Thập Niên 90: Xuyên Thành Vợ Trước Bỏ Trốn Của Đại Lão - Chương 119

Cập nhật lúc: 2026-03-22 14:07:49
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thái độ kém Tô Duy Duy quan tâm, cô : “ tự mua máy nhắn tin, đến đây để bàn bạc nghiệp vụ với các vị, trong tay 5000 chiếc máy nhắn tin, thể giúp các vị mang 5000 đến đài nhắn tin của các vị, đăng ký nghiệp vụ của các vị, bây giờ chỉ xem các vị nghiệp vụ , đương nhiên, nếu các vị xem thường 5000, cảm thấy 5000 quá ít, sẽ tìm đài nhắn tin XX.”

Người trông giống như quản lý mặt đầy kinh ngạc, liền dậy, lâu mới hồn.

5000 chiếc? Đây là con nhỏ! Bây giờ máy nhắn tin ai cũng dùng , thành phố tuy thị trường lớn, nhưng cạnh tranh cũng lớn, nhà nhà đài nhắn tin đều đang dốc sức cạnh tranh với đối thủ, nếu một lúc thêm 5000 chiếc, thì phí đăng ký mạng một năm của những chiếc máy nhắn tin ít nhất cũng 180 vạn, đây…

“Cô…” quản lý lịch sự đến bên cạnh Tô Duy Duy, vội vàng : “Cô thật sự nhiều nghiệp vụ như ?”

Tô Duy Duy liếc một cái, nửa nửa , “Vậy, bàn bạc với ?”

Quản lý , chút ngượng ngùng, sợ phiền đối phó với Tô Duy Duy, hề coi Tô Duy Duy gì, ai ngờ Tô Duy Duy một đơn hàng lớn như , khiến cô thể coi trọng. Một năm 180 vạn, hai năm, ba năm thì ? Mười năm thì ? Một chiếc máy nhắn tin rẻ, mua máy nhắn tin chắc chắn sẽ dùng nhiều năm, lợi nhuận mà 5000 chiếc mang cần nhiều.

Tô Duy Duy , kéo con trai sang một bên, Tranh Tranh thấy chán, Tô Duy Duy liếc một cái hỏi: “Quản lý, ở đây sổ và b.út ? Muốn lấy cho con vẽ chơi.”

“Có ! Không chỉ là b.út và giấy ? Cô thật là quá khách sáo, chỉ cần một tiếng là …” quản lý ân cần lấy đồ vẽ cho Tranh Tranh, còn từ tìm một bộ b.út sáp màu, Tranh Tranh đầu tiên dùng b.út sáp màu cũng thấy mới lạ, bàn chăm chú vẽ.

Tô Duy Duy híp mắt, tay bắt sói trắng đúng là kiếm tiền, nhưng để giữ vững kiếm tiền , bắt đầu từ khí thế, thua thua trận, cô lấy phong thái đàm phán kinh doanh ở kiếp , trầm ngâm : “Số lượng máy cho , đương nhiên, cũng đến đây việc , thẳng, phí đăng ký mạng của các vị một năm 360 đồng ? chiết khấu 200 đồng phí đăng ký mạng năm đầu tiên của các vị thù lao, những năm tất cả các chi phí lấy một đồng.”

Quản lý sững sờ, rõ ràng là đầu tiên gặp cách bàn bạc nghiệp vụ như , mở miệng đòi chiết khấu 200 đồng một máy, cô rốt cuộc 200 là khái niệm gì ? , đây là 5000 chiếc máy đó, thời máy nhắn tin đắt, đa dân chúng dùng nổi, dùng chỉ là ít, thêm 5000 chiếc , thị phần cũng sẽ đổi, hơn nữa, trừ 200 đồng, một năm 160 đồng họ cũng lỗ, còn những năm mỗi năm đều lợi nhuận khổng lồ, bài toán kẻ ngốc cũng tính .

“Là thế , vì tiền lớn, cần xin ý kiến của lãnh đạo.”

“Anh cứ tự nhiên.” Tô Duy Duy chỉ , vẫn cúi đầu, như thể quan tâm đến đơn hàng , cũng cũng .

Quản lý thấy , ngược vài phần cảm giác khủng hoảng, lập tức chạy xin ý kiến lãnh đạo, lâu một đàn ông trung niên chuyện với Tô Duy Duy, cuối cùng hai bên đạt thỏa thuận hợp tác, đài nhắn tin yêu cầu mạnh mẽ Tô Duy Duy sớm ký hợp đồng, và đài nhắn tin sẽ cử ngoài giúp Tô Duy Duy thủ tục đăng ký mạng cho quần chúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-119.html.]

Đơn hàng đầu tiên của Tô Duy Duy cứ thế chốt.

Gần giống như cô tưởng tượng, khó, so với kiếp cầu xin ông bà nội mới bàn nghiệp vụ, gặp là cấp độ thiên thần, cô đang định , tổng giám đốc bên cạnh hỏi: “Tiểu bằng hữu vẽ gì ? Con mấy tuổi ? Con cũng thích vẽ.”

Tranh Tranh ông, giơ 3 ngón tay, tổng giám đốc tùy ý liếc bức tranh của , đang định vài câu khách sáo, ai ngờ ánh mắt dừng lâu, sự im lặng của ông khiến quản lý và Tô Duy Duy đều qua.

Tô Duy Duy xin : “Không lẽ con vẽ lên tài liệu quan trọng nào đó?” Vậy thì thật là .

Tổng giám đốc đó chút hồn, ngơ ngác lắc đầu, “Không, , chỉ hỏi, con của cô học vẽ ?”

Tô Duy Duy chút kỳ lạ, vô thức : “Chưa học, nhưng lớp một của chúng năm nay môn mỹ thuật, nó xem thầy giáo vẽ.”

Tổng giám đốc đó tưởng nhầm, mặt đầy ngỡ ngàng, “Lớp một? Cô nó học lớp một?”

Tô Duy Duy , giọng hiền lành: “ , thi quá nên nhảy lớp.”

“…” Cú sốc khi kiếm gần hai triệu đồng bằng cú sốc khi thấy một đứa trẻ hơn ba tuổi học lớp một, con của ông từ nhỏ gửi đến trường tư thục, mỗi tháng chi phí giáo d.ụ.c cả nghìn đồng, thế mà đứa trẻ còn suốt ngày thích học, thành tích cũng nổi bật, nhưng đứa trẻ mới 3 tuổi, học lớp một! Nó học vẽ nhưng bức tranh nó vẽ khiến khó nên lời.

Bức tranh sáp màu tuy nét vẽ vụng về, nhưng tràn đầy trí tưởng tượng táo bạo, phong cách mộc mạc nhưng một vẻ vụng về, giống như những bậc thầy khi thành danh bắt đầu về với nguyên thủy, nghiên cứu nét vẽ của trẻ con, bức tranh của đứa trẻ chính là như , nếu tận mắt thấy, ông chắc chắn sẽ tưởng đây là một cuốn truyện tranh do một họa sĩ truyện tranh nổi tiếng nào đó vẽ.

Rất thiên phú! Tổng giám đốc với suy nghĩ trân trọng nhân tài, trịnh trọng với Tô Duy Duy: “Đứa trẻ nhất định bồi dưỡng cẩn thận! Vẽ quá thiên phú! Biết sẽ là Van Gogh đương đại, sẽ là niềm tự hào của Trung Quốc!”

 

 

Loading...