“Đương nhiên , hai bộ là tặng kèm, 30 tờ còn mới là trọng điểm, là bài thi học sinh Thị Nhất Trung trong kỳ nghỉ đông , chị nghĩ xem, học sinh của Thị Nhất Trung thành tích như mà còn nỗ lực như thế, mỗi ngày hai ba tờ đề thi, học sinh ở chỗ chúng thành tích bằng , nên nỗ lực hơn ? Mua một bộ thiệt !” Tô Duy Duy bắt đầu lừa.
Con trai của phụ nữ đó lập tức d.a.o động, thành tích của tồi, trong lớp thể top đầu, nhưng vấn đề là năm ngoái trường ai thi đỗ đại học, cũng với thực lực của thể đại học, cuối cùng thể trung cấp sư phạm giáo viên, nhưng lý tưởng của là học trường hàng hoặc trường quân đội, nếu thể nâng cao một chút thành tích, thật sự khả năng thi đỗ.
Hơn nữa, thứ như đề thi dù ích , cũng là mua ! Ai mà đề thi , giáo viên phụ đạo là hận thể để con cũng hưởng? Một chồng đề thi đáng bao nhiêu tiền, nhưng thể giúp con tăng điểm, món hời như ai mà ?
Người phụ nữ đó lập tức chỉ đề thi hỏi: “Cái bao nhiêu tiền một cuốn?”
“5 đồng, chị xem độ dày … em dám chắc, con chị chỉ cần nắm vững hết những đề thi , thi đại học chắc chắn vấn đề gì!” Tô Duy Duy tủm tỉm .
Người phụ nữ chút do dự: “Mua! Chỗ em còn cái khác ? Có thể mua cùng.”
“Hết , chỉ đề thi.”
Cậu bé đó cầm đề thi ghế bắt đầu , hổ là đề thi của Thị Nhất Trung, độ khó nhỏ, nhiều câu từng thấy, lập tức cầm đề thi bắt đầu hành trình ngược.
Rất nhanh, mấy cô gái mặc đồng phục qua, thấy bé đang bài liền vây hỏi: “Bạn gì ?”
“Đề thi của Thị Nhất Trung.”
“Của Thị Nhất Trung?” Mấy cô gái đó kinh ngạc, vội vàng dùng ánh mắt khao khát chằm chằm đề thi, như thể trong tay đang cầm bí kíp võ công, thêm một cái võ công cũng sẽ tinh tiến hơn nhiều. Những câu hỏi khó, câu hỏi lạ đó khiến m.á.u họ sôi sục, thật hổ là đề thi của Thị Nhất Trung, câu hỏi hóc b.úa, góc độ đề kỳ lạ, dạng bài mới lạ, đề thi của trường họ thể so sánh , họ lập tức kích động : “Đề thi của bạn ở ? Có thể cho chúng ?”
Cậu bé chỉ sạp của Tô Duy Duy, “Đây, ở đằng , năm đồng một cuốn, các bạn tự mua !”
Nói xong cúi đầu bắt đầu .
Mấy cô gái đó , vội vàng qua, một cuốn một cuốn trực tiếp móc tiền mua. Vừa qua Tết, ai cũng chút tiền tiêu vặt, hơn nữa 5 đồng việc khác bố thể sẽ mắng, nhưng dùng để mua sách, nhà chắc chắn sẽ một lời, còn khen họ ham học.
Qua sự tuyên truyền của họ, đến ngày càng nhiều, đến cuối cùng bên Tô Duy Duy bán hết tất cả đề thi, những đến đều vỗ đùi hối hận, chi đến sớm hơn thì .
“Chị ơi, đề thi còn ? Em cũng một bộ.” một bé đeo kính vội vã chạy đến.
“Hết .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-107.html.]
“Vậy khi nào ?”
“Ngày mai nhé? Ngày mai em mang thêm một ít đến.”
Tô Duy Duy xong, đầu mà .
Đề thi hôm nay tuy bán nhanh, nhưng nhiều đề thi như mới bán năm trăm đồng, trừ chi phí, cuối cùng cũng chỉ lãi hơn ba trăm. Hơn nữa như một nhược điểm lớn, thấy đề thi của cô bán chạy, chắc chắn sẽ nhiều học theo cô bày hàng, dù đề thi của cô chỉ cần mang photo một chút là , độ khó kỹ thuật, vì , cách kiếm tiền chỉ kiếm tiền mấy ngày đầu, thể lâu dài.
Tô Duy Duy rõ điều , cũng tham lam, hai ngày tiếp theo cô bày hàng, như cô dự đoán, doanh ngày một giảm, dù nhiều bạn học tình hình đều đến mua một bộ, nhưng ngày hôm ở cổng trường trung học rao bán, ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc kinh doanh của Tô Duy Duy.
Bán hết tất cả đề thi trong tay, Tô Duy Duy bán ở trấn nữa, cô định đổi chỗ khác đến thành phố bán.
Nhiều thế giới vận chuyển đến thành phố là chuyện dễ, Tô Duy Duy bèn đợi đến thành phố mới photo, cô cố tình tìm cửa hàng photo xa trường trung học, như , cửa hàng photo sẽ lấy đề thi của cô xuống tự bán, cô cũng thể kiếm nhiều hơn.
Tô Duy Duy vốn nghĩ ở thành phố sẽ bán chạy hơn, dù thành phố đông , nhưng ai ngờ đến thành phố mới phát hiện, cô nghĩ sai.
Ở nông thôn đề thi bán chạy, một nguyên nhân quan trọng, đó là nông thôn nhỏ, đa học sinh đều ở trấn, nhà ở , vì một mua đề thi, thể cho bạn học thiết, điều mới mang cho cô nguồn khách hàng ngừng, nhưng thành phố lớn, việc liên lạc giữa các học sinh kịp thời, thể như đời , gửi một tin nhắn là nhanh ch.óng đến, điều quyết định đối tượng bán đề thi của Tô Duy Duy, chỉ thể là phụ hoặc học sinh lớp 12 ngang qua.
Có thể tưởng tượng, xác suất như thực sự ít, vì , đề thi bán chậm hơn.
Tết nhất đường ồn ào, tiếng rao của Tô Duy Duy át , cô suy nghĩ , định đợi bán hết một trăm bộ trong tay thì dọn hàng về nhà, đợi khai giảng đến cổng trường cấp ba thử.
Tô Duy Duy bán một ngày bán hết một trăm bộ đề thi, bèn ở thành phố một đêm, sáng hôm tiếp tục bán, cuối cùng khi đông thành que kem bán hết đề thi. Cô xe buýt lắc lư về nhà, điểm xuống xe đúng ở lán sửa xe của ông Khâu, mới mùng hai Tết, ông Khâu còn hàng, Tô Duy Duy thấy , lấy mấy quả táo đặt lên ghế bên cạnh.
Ông Khâu ngờ cô khách sáo như , lập tức rộ lên, “Cô bé , cần đồ của cô.”
“Ông Khâu, đây là thứ gì đáng giá, ông Tết nhất còn sửa xe, cũng vất vả quá.”
“ gì vất vả , còn cô, Tết nhất còn lo cho cả đám trẻ trong nhà, mua quần áo mua sữa đậu nành mua sách, cô chị dâu thật là chu đáo!” Ông Khâu liếc những thứ trong túi của Tô Duy Duy.