Thập Niên 90: Xuyên Thành Vợ Trước Bỏ Trốn Của Đại Lão - Chương 106

Cập nhật lúc: 2026-03-22 14:07:36
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lương Minh Tô nhíu mày, chút chắc chắn, dù đều giáo viên là bát cơm sắt.

Cô vô thức về phía Tô Duy Duy.

Tô Duy Duy sững sờ, trong sách về Lương Minh Tô chỉ nhắc qua một chút, b.út mực nhiều bằng Lương Minh Trung, từ hồi ức của nữ chính thể , Lương Minh Tô từng nhiều ngành nghề, những năm đầu MC, khi Lương Minh Trung hát hò đóng phim, hai trong giới hỗ trợ lẫn , một đường nâng cấp đ.á.n.h quái, cuối cùng đều trở thành những nhân vật hàng đầu trong lĩnh vực của , fan của Lương Minh Trung cũng đều gọi Lương Minh Tô là chị.

việc cô xuyên chắc chắn sẽ mang một đổi, cô để Lương Mẫn Anh sớm rời khỏi tên cặn bã giàu, cánh bướm vỗ, Lương Minh Tô thể theo quỹ đạo trong sách , còn khó .

“Tùy em thôi, nhưng chị luôn cảm thấy em tài ăn , diễn thuyết, trợ lý ở phòng hiệu trưởng chút lãng phí tài năng của em.” Tô Duy Duy chân thành .

Lương Minh Tô ít khi khen, dù là , thể hiện tình cảm cũng kín đáo, đầu tiên khen mặt chút tự nhiên, cô ho khan: “Chị dâu, em cũng tài năng gì, chỉ là một chút, nhưng lương của em bây giờ thực sự quá thấp, tuy lòng phụ giúp gia đình nhưng bản còn đủ dùng, là qua Tết em xin nghỉ một tháng ngoài thử, nếu thì về?”

“Được, dù em quyết định thế nào, chị dâu cũng ủng hộ em.” Lương Minh Tô nghiêm túc gật đầu.

Lương Mẫn Anh đếm một nghìn đồng đưa cho Tô Duy Duy, “Chị dâu, nếu chị cho em mượn tiền ăn, chuyến em cũng kiếm nhiều tiền như , đây là tiền trả nợ cho chị.”

Tô Duy Duy đáp: “Sau Tết em cần dùng tiền ? Nếu cần thì tiền trả cũng .”

“Không, trả nợ ? Cũng cứ vay tiền khác, nhà chúng nếu còn nợ nần gì khác, em cũng tiện thể trả hết, đúng chị dâu, lúc đầu kiếm tiền sẽ chia một nửa cho chị.” Lương Mẫn Anh lấy hai nghìn đồng nhét cho Tô Duy Duy.

Tô Duy Duy sững sờ, chút bất ngờ, “Chị giúp , hơn nữa em đầu kiếm tiền còn cần vốn nữa, tiền em cứ giữ !”

“Chị dâu, chị đừng khách sáo với em! Nếu chị cho em mượn tiền, em ngay cả tiền cũng kiếm , chị coi em là ngoài, nếu em coi chị là ngoài thì là vong ơn bội nghĩa ?” Lương Mẫn Anh , ép tiền tay Tô Duy Duy, “Chị dâu, chị cầm, chị trả nợ trong nhà , tiền còn thì để chi tiêu trong nhà.”

Tô Duy Duy thật sự khó xử, “Nợ trong nhà cũng nhiều, em thể tự trả …”

Lương Mẫn Anh cho cô cơ hội từ chối, “Chị dâu, nếu chị còn từ chối nữa em sẽ giận đó! Chị vì gia đình hy sinh nhiều như , chút tiền là gì? Chị xem, Tết mà chị còn mặc quần áo rách, chiếc áo bông duy nhất cũng cho em, chị chị thể đối với em, lẽ nào em thể đối với chị ?”

Trước đây Tô Duy Duy bắt Tô Viện Viện dùng tiền giả, từ Tô Viện Viện lấy một chiếc áo bông màu đỏ, chiếc áo bông đó hợp với cô lắm, theo con mắt của cô ở đời , quần áo cũng thực sự quê mùa, cô là thà thiếu chứ ẩu, liền tặng chiếc áo bông cho Lương Mẫn Anh, chiếc áo bông đó cũng rẻ, may vá , Lương Mẫn Anh tuy việc ở xưởng may, nhưng cũng hiếm khi mặc một bộ quần áo mới, cô cất quần áo chịu mặc, đến mấy ngày Thượng Hải mới mặc lên .

“Cũng gì, đây đều là chuyện nhỏ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-106.html.]

“Sao thể là chuyện nhỏ ? Chị dâu chị , tất cả những điều chị cho em em đều sẽ ghi nhớ trong lòng.” Cô từ nhỏ nhận nhiều sự t.ử tế, khác thấy gia đình họ sống , đều tránh né, sợ họ đến vay nợ, chỉ Tô Duy Duy, chịu lấy chồng, màng đến tương lai mà nuôi nấng cả gia đình già trẻ , chuyện gì cũng là chị dâu xông lên , nếu chị dâu, gia đình e là tan nát từ lâu.

tan, cũng đấu Lưu Ngọc Mai và Giang Đào bên cạnh đang như hổ rình mồi.

Tô Duy Duy thấy , đành nhận tiền, nhưng tự dưng nhận hai nghìn đồng, trong lòng luôn chút thật.

Đang là kỳ nghỉ đông, Tô Duy Duy thể bán đề thi cho trường học, bèn đem gần 30 tờ đề thi Lương Vệ Đông mang về cùng với những tờ đây đóng với , gần năm mươi tờ đề thi đóng thành một tập bài tập, bán theo bộ.

Cô in hàng trăm bộ, ôm trấn bán.

Tết nhất, trấn ít bày hàng, nhưng đa bán pháo hoa, câu đối các loại, chỉ Tô Duy Duy ôm một chồng đề thi bán, đừng dạo, ngay cả những bán hàng bên cạnh cũng nhịn về phía cô.

“Em gái, em bán gì ?” một phụ nữ trung niên hỏi.

Bà là bán đồ chơi trẻ em và pháo hoa, Tết nhất những thứ kiếm tiền nhất, bà mỗi năm đều là mấy ngày Tết bày hàng, Tết thể kiếm cả nghìn đồng, mấy bán hàng bên cạnh bà cũng bán những thứ tương tự, chỉ Tô Duy Duy bán thứ khiến hiểu.

Tô Duy Duy : “Em bán đề thi lớp 12.”

“Đề thi lớp 12? Em bán cái gì?”

Tô Duy Duy rộ lên, “Đề thi của em là đề thi của lớp ôn thi cấp ba Thị Nhất Trung, đều là do giáo viên nổi tiếng đề, trúng trọng tâm, tỷ lệ trúng cao, bộ đề thi nếu xong, ít nhất thể tăng mấy chục điểm, loại đề thi tuyệt mật em tốn ít công sức mới , thế là, mang lợi ích cho các thí sinh khác mà.”

Người phụ nữ trung niên tiên sững sờ, đó hỏi: “Lớp ôn thi cấp ba Thị Nhất Trung? Chính là lớp luyện thi đại học của giáo viên nổi tiếng đó?”

, đây là đề thi tuyệt mật của Thị Nhất Trung, loại truyền ngoài, chị cũng , đề thi của Thị Nhất Trung khó đến mức nào.”

Hôm nay phụ nữ đến bày hàng, con trai bà cũng theo đến giúp, lật xem, nhanh kinh ngạc : “Đây quả thực là đề thi của Thị Nhất Trung, hai bộ chúng con còn thi qua .”

 

 

Loading...