[Thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 484: Sở Thích Không Phân Đúng Sai

Cập nhật lúc: 2026-02-08 17:58:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Văn Duyệt há miệng, vẻ mặt cũng nghiêm túc hơn nhiều, nhưng vẫn chút nghi ngờ hỏi: “Thế mà thể hình thành tính cách tự ti cho con ? Không thể nào?”

 

Tuy miệng hỏi , nhưng trong lòng bắt đầu từ từ suy ngẫm, Văn Duyệt giờ mấy để tâm đến cảm xúc của con, nhưng lời của Chu Dư khiến cô thể bắt đầu nhớ phản ứng của Kiệt Kiệt khi những lời đó của cô.

 

“Có thể đấy.” Chu Dư nắm lấy tay Văn Duyệt, “Chị là Kiệt Kiệt quan tâm nhất, khi ông bà ngoại của Kiệt Kiệt chuyển , mà Kiệt Kiệt thể bày tỏ tình cảm yêu thích chỉ chị thôi, chị coi trọng cảm nhận của con, nhất phủ nhận hề dễ chịu chút nào, chúng đều là từng trải, chính chị cũng từng một thời gian hoang mang mà?”

 

Lời của Chu Dư khiến tim Văn Duyệt thắt .

 

Cô nhớ đến chồng cũ La Bân.

 

Khi đó cô mới sinh con xong, chính là gì, lúc đó chồng cũ là thiết nhất của cô, cô đương nhiên tin lời là thật, mỗi ngày ngừng lo lắng, tự ti, thậm chí rơi trầm cảm sâu sắc, suýt nữa thì suy sụp, còn nảy sinh ý định mang con cùng c.h.ế.t.

 

Văn Duyệt muộn màng cảm thấy sợ hãi.

 

cô vẫn mang ý phủ định : “ con trai thích màu hồng nên sửa ? Con trai nên mạnh mẽ một chút, nên suốt ngày thích những thứ con gái thích.”

 

Chu Dư xong liền vỗ tay Văn Duyệt một cái, chút tức giận : “Sở thích còn phân đúng sai ? Thích màu hồng là phạm pháp, tại sửa? Đó là bản tính của trẻ con, chị thể cứ thế tước đoạt nó, ai quy định cái gì là con gái nên , cái gì là con trai nên ? Chẳng lẽ tất cả đàn ông đời đều những gì nên ?”

 

Văn Duyệt còn lời nào để .

 

Bởi vì Chu Dư đúng, cô thực sự điểm nào để phản bác.

 

Chu Dư thấy vẻ mặt Văn Duyệt chút d.a.o động, lời hiệu quả, cô hạ thấp giọng, an ủi Văn Duyệt: “Hơn nữa trẻ con thích gì cũng đổi từng ngày, đây Duyệt Duyệt còn thích ăn sườn nhất, bây giờ thích cánh gà nhất , chị hà cớ gì để trong lòng, so đo với một đứa trẻ hơn ba tuổi gì?”

 

Văn Duyệt thuyết phục, cô Chu Dư : “Được , em, cái miệng của em thật . mà, cũng vì em lý, chị quả thực nên quá khắt khe với Kiệt Kiệt, nó chỉ là một đứa trẻ.”

 

Chu Dư trong lòng cũng nhẹ nhõm, , yêu cầu của cô bé cô thành thuận lợi.

 

đồng hồ, chuẩn , “Lát nữa em còn chút việc, đây, đến tụ tập với chị.”

 

Văn Duyệt Chu Dư là bận rộn, cũng định giữ , chỉ muộn màng : “Em đến là để với chị chuyện chứ? Sao? Duyệt Duyệt với em ?”

 

Chu Dư thẳng thắn thừa nhận, “ , Duyệt Duyệt Kiệt Kiệt vui mà, tình cảm của hai đứa bạn nhỏ lắm, buổi tối còn vì chuyện mà buồn rầu đấy!”

 

[Văn Duyệt xong ha hả: “Được, thật là để cô bé chịu thiệt thòi , chị Kiệt Kiệt cảm ơn Duyệt Duyệt thật nhiều mới !”]

 

Chu Dư suy nghĩ gật đầu, “Vậy em về với nó, chị nuốt lời nhé!”

 

Văn Duyệt ngại ngùng “chậc” một tiếng, “Chị thể! Em đáng ghét c.h.ế.t !”

 

Chu Dư , dậy phòng Kiệt Kiệt gọi Duyệt Duyệt, Duyệt Duyệt tỏ ý còn chơi một lát, Chu Dư với Duyệt Duyệt là đến giờ ăn cơm về.

 

Duyệt Duyệt gật đầu, mở to mắt hỏi: “Mẹ ơi, chuyện con nhờ ạ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-vo-truoc-phao-hoi-cua-dai-lao-phan-dien-song-lai-roi/chuong-484-so-thich-khong-phan-dung-sai.html.]

Kiệt Kiệt xong cũng mong đợi Chu Dư.

 

Chu Dư hai đôi mắt to tròn long lanh, nhịn , “Nói , Kiệt Kiệt , các con yên tâm .”

 

Duyệt Duyệt vui vẻ đập tay với Kiệt Kiệt, “Yeah! Con con nhất định sẽ nuốt lời mà!”

 

Kiệt Kiệt rụt rè đưa tay lên đập, “ , cảm ơn nhé.”

 

Rồi ngọt ngào với Chu Dư, “Dì Chu, cũng cảm ơn dì ạ!”

 

Cậu còn dẻo miệng : “Dì ơi, bánh su kem ngon lắm ạ!”

 

Chu Dư mà lòng nở hoa, xoa đầu hai đứa nhỏ .

 

Văn Duyệt tiễn Chu Dư ngoài mới do dự phòng Kiệt Kiệt, cô , hai đứa nhỏ lập tức im bặt, đều chút mong đợi chút lo lắng.

 

Văn Duyệt cũng dở dở , trong lòng cô cũng nhận một điều, một câu của lớn thể bản thấy quan trọng, nhưng đối với trẻ con lời của lớn vô cùng trọng lượng, những lời tùy tiện, nhưng thể trẻ con buồn bã mấy ngày liền.

 

xổm xuống Kiệt Kiệt và Duyệt Duyệt, dịu dàng hỏi: “Hai đứa dạo trung tâm thương mại với dì ? Dì mời hai đứa ăn KFC!”

 

Duyệt Duyệt giòn tan đồng ý: “Dạ ! dì ơi, con về với con một tiếng!”

 

Kiệt Kiệt nhớ đến chuyện hôm qua, trong lòng bướng bỉnh, chu môi : “Không .”

 

Văn Duyệt mắt Kiệt Kiệt nghiêm túc hỏi: “Thật sự ? Ai đó thích áo sơ mi màu hồng ? Dì còn định mang đổi đấy!”

 

Kiệt Kiệt lập tức ngẩng đầu, “Thật !”

 

già dặn đến cũng chỉ là một đứa trẻ hơn ba tuổi, Kiệt Kiệt , nhanh ch.óng bỏ qua chuyện đang giận dỗi.

 

Văn Duyệt tủm tỉm: “Tất nhiên , !”

 

Kiệt Kiệt lao lòng Văn Duyệt, “Mẹ, thật .”

 

Văn Duyệt ôm bờ vai nhỏ bé của Kiệt Kiệt, trong lòng bỗng nhiều cảm xúc.

 

[Nếu lúc đó La Bân cũng kéo cô một cái như , thể tự sa ngã chứ?]

 

Văn Duyệt càng thêm kiên định rằng thể đả kích con như cách chồng cũ đả kích cô.

 

Duyệt Duyệt cảnh tượng của hai con, cũng vui vẻ , trong l.ồ.ng n.g.ự.c nhỏ bé tràn đầy cảm giác thành tựu và mãn nguyện.

 

Đây là đầu tiên cô bé thật sự dùng nỗ lực của để giúp đỡ bạn bè đó!

 

 

Loading...