[Thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 470: Mang Duyệt Duyệt Đến Thâm Thị

Cập nhật lúc: 2026-02-08 17:58:37
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc Chu Dư và Cố Dã ngoài, Duyệt Duyệt cũng đòi cùng ba , Cố Dã nhanh ch.óng mềm lòng, về phía Chu Dư.

 

Bên Chu Phóng vốn còn định ôm Duyệt Duyệt dỗ, Chu Dư đưa tay , bất đắc dĩ : “Đưa cho chị, chị mang con bé qua đó chơi hai ngày.”

 

Chu Phóng ngẩn , “Chị, chị nghiêm túc đấy ?”

 

Chu Dư nhét Duyệt Duyệt tay Chu Phóng, Chu Phóng thở phào nhẹ nhõm thì miệng nhỏ của Duyệt Duyệt cũng tủi mếu máo.

 

“Đợi chút, lấy đồ cho con nhé!”

 

Chu Dư xong câu đó, Duyệt Duyệt liền nữa, trong lòng Chu Phóng phấn khích vùng vẫy.

 

Lấy đồ xong, Chu Dư và Cố Dã liền mang theo Duyệt Duyệt chuẩn lái xe mới xuất phát, Cố Dã cẩn thận cài biển xe tạm thời mới hôm qua lên kính .

 

Chu Dư ôm Duyệt Duyệt lời tạm biệt với bà nội Cố và Chu Phóng, dáng vẻ nỡ của bà nội Cố, Chu Dư an ủi: “Bà ơi, chúng con hai ngày nữa là về , chỉ là xem một chút, chủ yếu là bàn chuyện, nếu thật sự thời gian, cả nhà cùng xem!”

 

Bà nội Cố một tiếng, xua tay : “Chẳng lẽ con còn nghĩ bà già ghen tị ? Bà chỉ là đầu xa Duyệt Duyệt quen thôi! Các con cẩn thận nhé, Cố Dã lái xe cẩn thận!”

 

như , bà nội Cố nhớ chuyện của , bà vỗ tay một cái, “C.h.ế.t , hôm nay bà còn đến trung tâm hoạt động cao tuổi họp, bà chuyện với các con nữa.”

 

xong liền lập tức chạy về phòng quần áo.

 

Chu Dư cũng dở dở , nhưng cũng vui khi thấy bà việc riêng để , cô Chu Phóng hỏi: “Em thì ? Em gì?”

 

Chu Dư xong gật đầu vẻ suy tư, bí ẩn , “Được, em , chị và rể cũng tiện thể xem máy tính giúp em.”

 

Chu Phóng theo bản năng ngăn cản, sợ tốn tiền, nhưng Chu Dư liếc một cái, liền dám chống đối Chu Dư nữa.

 

Cậu đành Cố Dã : “Anh rể, em thấy chị em khi kết hôn với ngày càng hung dữ thế, đều là do chiều hư!”

 

Chu Dư xong nhàn nhạt lườm Chu Phóng một cái, đó Cố Dã ở phía , chờ đợi câu trả lời của Cố Dã.

 

đôi mắt màu nâu nhạt đó khiến Cố Dã cảm thấy hoảng hốt, hắng giọng, nghiêm túc : “Anh thấy chị em dịu dàng, em đừng ở đây bậy.”

 

Chu Phóng thành tiếng: “Không em rể, bây giờ đến mức ? Anh đây cũng như !”

 

Chu Dư mặt giải vây cho Cố Dã, “Em cũng thôi, nếu em gặp em thích, đảm bảo còn ngoan ngoãn hơn cả rể em.”

 

Chu Phóng vội vàng phản bác: “Không thể nào! Sau chỉ em chủ thôi!”

 

Chu Dư bỗng “Aiyo” một tiếng: “Duyệt Duyệt uống sữa!”

 

Trong đầu Chu Phóng bỗng hiện lên hình ảnh Duyệt Duyệt mới uống sữa xong, nhưng cơ thể vẫn hành động , trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-vo-truoc-phao-hoi-cua-dai-lao-phan-dien-song-lai-roi/chuong-470-mang-duyet-duyet-den-tham-thi.html.]

 

Phía tiếng của Chu Dư chút do dự truyền đến, Chu Phóng trong lòng bực bội, đầu vặn bắt gặp Chu Dư đang kéo tay nhỏ của Duyệt Duyệt vẫy vẫy với Chu Phóng, “Nói tạm biệt với !”

 

Chu Phóng và Duyệt Duyệt tạm biệt, ngước lên liền thấy ánh mắt tinh ranh của chị gái, theo bản năng dời mắt .

 

Chu Dư khẽ một tiếng, với Cố Dã: “Được , chúng thôi, tiện thể cũng xem xem Thâm Thị những khu dân cư và trường mẫu giáo nào .”

 

Cố Dã lái xe hỏi: “Trường mẫu giáo? Duyệt Duyệt mới một tuổi, còn sớm mà?”

 

Cố Dã qua gương chiếu hậu liếc Duyệt Duyệt vẫn đang toe toét trong lòng Chu Dư, trong lòng bỗng dưng thấy chút cảm giác cấp bách.

 

Chu Dư Cố Dã với vẻ mặt “chuyện bé xé to”, “Bây giờ nhiều đứa trẻ ba tuổi bắt đầu học sớm , chẳng chỉ còn hai năm nữa ? Chúng tìm trường , xem nhà cũng là chuyện một sớm một chiều.”

 

Cố Dã vẫn cảm thấy sớm: “Ba tuổi cần thiết chứ? Sáu tuổi mới lớp một, năm tuổi học một năm mẫu giáo là .”

 

Chu Dư , “Anh nỡ xa con gái chứ gì?”

 

Cố Dã sờ sờ mũi, liếc con gái, “Anh chỉ đang nghĩ, nếu con bé thích thì ?”

 

“Nếu con bé thích thì chúng tìm việc con bé thích .”

 

Chu Dư thấy Duyệt Duyệt buồn ngủ, liền ôm con lòng bắt đầu dỗ.

 

“Em cho con bé thử nhiều thứ, cái gì cũng thử, tìm thứ thích nhất kiên trì, nhất thiết học giỏi, gửi sớm cũng là rèn luyện cho con tính trật tự và sự tập trung, nhất là học trường mẫu giáo song ngữ thì càng .”

 

con gái trong lòng, ánh mắt càng thêm dịu dàng.

 

Cố Dã , “Nếu con bé thích trường học thì em thế nào?”

 

Chu Dư lườm Cố Dã một cái, gò má của đàn ông vẫn trai đến mức khó tin, nếu tự , ai thể nhận là cha của một đứa trẻ một tuổi.

 

, chỉ giỏi bắt bẻ!

 

vấn đề Chu Dư cũng nghĩ qua, “Trước tiên tìm nguyên nhân khiến con bé ác cảm với trường học, nếu là yếu tố chúng thể đổi, em sẽ do dự đổi, nếu là yếu tố bất khả kháng, thì đón về thôi.”

 

“Trời đất bao la, luôn nơi con bé thật sự đến, việc con bé thật sự , mang con bé tìm là .”

 

Trong đầu Cố Dã bỗng hiện lên hình ảnh Duyệt Duyệt lớn lên, con gái khi yên tĩnh giống như một chú chim xinh , khi sải cánh bay lượn tự do như đại bàng, khác biệt ở chỗ con bé còn một bộ lông xinh , độc nhất vô nhị.

 

Việc cần phong phú thêm bộ lông của con bé, để con bé năng lực và khí phách để sải cánh bay lượn.

 

Cũng để con bé , bay cao bay xa đến cũng , sẽ luôn là đỡ lưng cho con bé, chỉ cần con bé nghỉ ngơi, bất cứ lúc nào cũng thể thu cánh , đáp xuống chiếc tổ xây sẵn.

 

 

Loading...