[Thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 462: Tầng Hai Tầng Ba Khai Trương
Cập nhật lúc: 2026-02-08 17:58:29
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vấn đề trang trí giải quyết xong, tiếp theo là tìm , nhập hàng, đều dễ giải quyết.
Việc tuyển vẫn luôn tiến hành, về việc nhập hàng cũng tìm nguồn nguyên liệu chất lượng cao hơn trong dịp Tết, nên bây giờ chỉ cần chuẩn xong những thứ lặt vặt là quán của Chu Dư thể khai trương ngay.
Thực việc trang trí tầng bốn cũng tiến hành đồng bộ, nhưng về việc khai trương tầng bốn, Chu Dư thực sự vẫn nghĩ kỹ.
Tầng bốn khu ăn uống cao cấp, phòng riêng ít hơn so với dự tính ban đầu, chỉ năm phòng, trừ khu vực chung, diện tích mỗi phòng bảy mươi mét vuông, tính riêng tư và bảo mật đều .
Thực đồ đạc các thứ cũng chuyển , chỉ cần Chu Dư lệnh là thể bắt đầu kinh doanh.
trong lòng cô vẫn cảm thấy nên mở hết các tầng cùng một lúc, nên để chút bí ẩn, cho thêm chút cảm giác mới mẻ.
Sau khi tin tức tầng hai và tầng ba sẽ khai trương cuối tháng công bố, Chu Dư kịp cùng trong quán vui mừng, buổi chiều cùng Cố Dã mang theo chứng minh thư và sổ hộ khẩu đến Thâm Thị.
Mảnh đất mà Cố Dã mua cổ phần ở nhà xưởng, cứ như thuộc về tên của Chu Dư.
Cô trong ngày về ngay, khi về vẫn luôn chuẩn cho việc của quán, cuối cùng cuối tháng năm, cô treo thông báo sẽ mở cửa đồng thời tầng hai và tầng ba.
Vì sự nổi tiếng đó của Việt Bản Việt Vị, nên tin sắp mở cửa tầng hai và tầng ba, đài truyền hình cũng đến phỏng vấn.
Sau khi phỏng vấn, tin tức càng lan truyền đến tai , đến nỗi ngày khai trương tầng hai và tầng ba, từ tờ mờ sáng bên ngoài xếp hàng.
Hai vợ chồng khách quen cũ là ông Lý và bà Quan cũng đến, thực cần xếp hàng cũng chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là xong, nhưng hai với tinh thần đến ủng hộ Chu Dư, cố gắng dậy từ năm giờ sáng, cũng ở vị trí khá gần đầu.
Đừng là Chu Dư, ngay cả những trong bếp của Đặng Chí Cao cũng hơn sáu giờ mới đến, thấy bên ngoài xếp hàng đông như suýt nữa thì dọa ngất, Đặng Chí Cao vội vàng gọi điện cho Chu Dư và Trần Viên Viên.
Chu Dư điện thoại xong liền tỉnh táo ngay lập tức, một chiếc váy màu đỏ, vội vã chạy đến.
Chu Dư cũng chào hỏi từng một vội vàng trong thúc giục tiến độ.
Cô đến bếp : “Chí Cao, hôm nay đồ ăn của chúng đủ ?!”
Đặng Chí Cao lau mồ hôi, “Vốn là đủ, nhưng xem tình hình !”
Chu Dư lập tức quyết định: “Thêm! Bây giờ tìm nhà cung cấp thêm hàng ngay!”
Sau đó cô vội vã ngoài tìm Trương Ngọc Trân cũng đang bận rộn kém ở phía : “Ba tầng đều khai trương đúng giờ, nhưng việc nạp tiền thể xếp hàng từng một, còn nữa là hôm nay nhất định giới hạn lượng.”
“Tầng một và tầng hai cô cứ xem xét, lượng thể đổi, tầng ba để đảm bảo trải nghiệm giải trí của khách hàng chỉ thể chứa một trăm một lúc, tầng ba sẽ đích trông coi, thêm một cũng !”
Tầng ba là khu giải trí, diện tích năm trăm mét vuông, Chu Dư ước tính mỗi gian hoạt động ba mét vuông, dù cũng còn những nơi khác thể hoạt động.
Ba mét vuông là đủ rộng rãi, nếu các hạng mục bên trong đều kín cũng thể chứa một trăm hai mươi , chỉ là Chu Dư chắc chắn thể tính theo lượng đông nhất.
Giá vé chính xác cũng tăng từ bốn mươi lên năm mươi, trẻ em một mét ba miễn phí, trẻ em một mét ba đến mười bốn tuổi đều giảm nửa giá.
Còn một điểm quan trọng, đó là tầng ba trực tiếp phục vụ khách hàng nạp tiền.
Những thông tin Chu Dư công bố khi nhận phỏng vấn truyền hình đó, đó cũng phát ít tờ rơi, nên khách hàng đến hôm nay gần như đều nhắm việc nạp tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-vo-truoc-phao-hoi-cua-dai-lao-phan-dien-song-lai-roi/chuong-462-tang-hai-tang-ba-khai-truong.html.]
Dù hoạt động nạp tiền đó cũng là lúc khai trương, ít nạp trong đợt đó, hối hận kịp.
Ông Lý và bà Quan càng quyết định mỗi nạp một vạn, thực hai còn nạp nhiều hơn, nhưng Chu Dư vẫn đặt giới hạn.
Hoạt động nạp tiền bắt đầu, đều trở nên hứng khởi, hàng nạp tiền chia thành ba hàng, do Trương Ngọc Trân và sáu nhân viên thu ngân khác bận rộn ở đây.
Ba nhân viên thu ngân mới tuyển, mỗi tầng đều trang hai nhân viên thu ngân.
Mọi việc theo cặp, cũng xác nhận lẫn , đếm tiền, kiểm tra tiền giả, nếu vấn đề gì xảy thì cả hai đều chịu trách nhiệm.
Công việc của Trương Ngọc Trân đơn giản hơn, bắt đầu từ tám giờ, cô phụ trách từng chuyến một mang tiền thu , sự hộ tống của hai học việc cao to, đến ngân hàng ở con phố đối diện để gửi.
Bận rộn như cả buổi sáng, Trương Ngọc Trân gửi tiền bao nhiêu , dù nhân viên ngân hàng cũng mở một quầy riêng cho cô.
Và cùng với việc mở cửa từng tầng, xếp hàng bên ngoài chỉ tăng giảm, từng đợt , từng đợt xếp hàng.
Ba tầng lầu, thứ tự xếp hàng cũng khác , cũng đến từng tốp từng tốp.
Chu Dư từ tầng ba xuống thấy đông như cũng chút thắc mắc, hôm nay là thứ tư, cũng cuối tuần mà?
Cuối cùng lúc hai giờ, Trương Ngọc Trân bắt đầu cho thông báo ngừng phát , những xếp hàng thể tiếp tục xếp hàng, đều phát , những đến muộn thì thông báo thể đến ngày khác.
Những đó tuy thất vọng, nhưng vì bản cũng lãng phí bao nhiêu thời gian, nên ngoài một vài chút bực bội, đa đều gì mà rời , chỉ thầm nghĩ trong lòng ngày mai nhất định đến sớm hơn.
Còn những xếp ở cuối hàng vốn định rời , thấy bao nhiêu gương mặt thất vọng rời cũng đều nỡ nữa, càng đợi càng đói, cũng càng đợi càng mong chờ.
Việc bên ngoài xử lý xong, Trương Ngọc Trân liền bên trong, sự náo nhiệt bên trong hề thua kém bên ngoài.
Tuy nhiên, vì những nhân viên tuyển từ lâu, việc đào tạo cũng thực hiện nhiều , nên động tác đều nhanh nhẹn và thành thạo, Trần Viên Viên chủ yếu quản lý tầng hai, tầng hai so với tầng một cao cấp và đắt đỏ hơn nhiều, Chu Dư Trương Ngọc Trân trông coi bên ngoài, nên Trần Viên Viên bắt buộc gánh vác trách nhiệm của tầng hai.
Trương Ngọc Trân ở tầng một xem một lúc lên tầng hai.
Tầng hai và tầng một bên trong chỉ thang máy, cầu thang bộ đều lắp đặt cầu thang thoát hiểm, ở phía rìa, do đó cách âm của cũng khá .
So với tầng một, tầng hai yên tĩnh hơn nhiều, nhưng đây cũng là do định vị khác , món ăn ở tầng hai tuy đắt như nhà hàng bít tết , nhưng cũng thể sánh ngang với Long Phụng Lâu đây.
Nơi đây rộng rãi, cũng thể thấy đều khá hài lòng với các món ăn tinh tế, ít nhất là mỗi bàn đều gọi ít món, cũng thấy ai gọi phục vụ để góp ý.
Chuyện đây ở tầng một gặp nhiều .
Trần Viên Viên thấy Trương Ngọc Trân đến liền như thấy cọng rơm cứu mạng, “Cô đến , xuống tầng một đây.”
Cô vốn đào tạo để quản lý cả một tầng, cũng là ép , dù cô cũng cảm thấy vô cùng tự nhiên.
Trương Ngọc Trân bộ dạng của Trần Viên Viên cũng cảm thấy bất đắc dĩ, cô gật đầu, “Cô xuống , nhưng ngày mai cô vẫn lên, Viên Viên, tham vọng của bà chủ lớn, sớm muộn gì cô cũng học cách quản lý độc lập một cửa hàng.”
Ánh mắt Trần Viên Viên chùng xuống, đó kiên định gật đầu, “Được.”
Trương Ngọc Trân gương mặt tròn gầy ít của Trần Viên Viên, cũng cảm thấy chút áy náy, nhưng quán mới bắt đầu, dù mệt mỏi cũng kiên trì qua giai đoạn .