[Thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 461: Anh Giữ Cho Em Một Mảnh Đất, Em Muốn Mở Tửu Lâu
Cập nhật lúc: 2026-02-08 17:58:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thật nghĩ thế , nơi đó tuy hẻo lánh, nhưng dù cũng là Thâm Thị, cũng vì Thâm Thị nhỏ nên trông mới vẻ hẻo lánh.”
“Anh cho rằng, Thâm Thị nhất định sẽ ngày càng phát triển, thật bây giờ nhiều dấu hiệu .”
Cố Dã về những chuyện , cả cũng tỉnh táo hơn hẳn, gương mặt tràn đầy sự tự tin, đem những phân tích của hết một lượt cho Chu Dư .
Chu Dư chăm chú lắng , đàn ông dường như đang tỏa sáng lấp lánh .
Tuy Cố Dã sớm muộn cũng sẽ ngày hôm nay, nhưng khi thấy Cố Dã thực sự tỏa tài trí thông minh của , Chu Dư vẫn để lộ ánh mắt sùng bái.
Trong lòng cô cũng tự hào, đây là đàn ông của cô.
Cố Dã nghi ngờ gì ánh mắt của Chu Dư cho vui vẻ, đàn ông một khi hưng phấn thì sẽ là hưng phấn diện.
Anh kéo ngăn kéo tìm một cái vòng cao su , đó trong ánh mắt bất lực của Chu Dư mở nó , “Lát nữa cần tắm nữa.”
Chu Dư lườm Cố Dã một cái, mang khăn ướt đây.
“Được.” Anh đương nhiên lời nào khác.
“Em hiểu ý .” Chu Dư phân một chút sức lực suy nghĩ một lát : “Chỉ cần là đất của Thâm Thị, sợ thiếu , bên đó nhà xưởng, trường học, khu thương mại, chừng sẽ trở thành một khu kinh tế quy mô nhỏ của Thâm Thị, dân sẽ ít.”
Cố Dã mệt mỏi tiếp tục, “ , đặc biệt là những mảnh đất lớn như thế , gần trung tâm thành phố cũng mua mảnh lớn như , chỗ một mảnh, chỗ một mảnh, bằng tập trung nơi .”
Mua cả lô mua lẻ tẻ, điều Chu Dư cũng đồng tình, chỉ một điểm cô hiểu, “Vậy tại đồng ý yêu cầu của trưởng thôn? Lỡ ông chịu bán cho thì ?”
Cố Dã : “Đến lúc đó, mảnh đất mua sớm mua hết , thật cũng định mua hết bộ.”
Chu Dư ngẩn , hiểu ý của Cố Dã, cô mắng: “ là gian thương!”
“Vậy là tự một phần, họ thấy lợi ích sẽ tự phát một phần, dù mục đích cuối cùng là thu hút thêm dân , như thể yên tâm bất động sản, đúng ?”
“Ừm.” Cố Dã phủ nhận, “Vợ thông minh thật.”
Chu Dư thầm nghĩ cùng lắm chỉ là con giun trong bụng Cố Dã, và là thấy tương lai.
Tương lai giống hệt như Cố Dã , đừng là nơi cách trung tâm thành phố đến hai mươi dặm, ngay cả đất cách ba mươi, bốn mươi dặm cũng sẽ trở nên vô cùng đắt giá, Cố Dã là đầu gió nắm bắt cơ hội.
Trong lòng cô cũng rục rịch, “Anh giữ cho em một mảnh đất, em mở t.ửu lầu.”
Cố Dã : “Anh nghĩ từ lâu , nhưng nơi mở t.ửu lầu lớn gì cả, trong thành phố cũng nhắm một nơi, đến lúc đó mua tặng em.”
Chu Dư khựng , bật , “Bây giờ trong tay tiền ? Sao nghĩ xong chuyện tiêu tiền ?”
“Vay ngân hàng.” Hai chữ từ miệng Cố Dã vô cùng nhẹ nhàng, “Lãi suất ngân hàng bây giờ chạy theo kịp giá đất, cũng chạy theo kịp giá nhà, cho nên bây giờ cứ vay thoải mái.”
“Thực sự trả nổi, cũng thể bán đất trả nợ, còn kiếm một khoản.”
Chu Dư á khẩu, “Cũng lý.”
Cố Dã bây giờ là của đây nữa, tay nhà xưởng, đất, ngân hàng sẽ sẵn lòng cho vay, giá trị tài sản của bây giờ thấp.
“Đợi quán quỹ đạo, tiền trong tay em cũng sẽ bắt đầu tích lũy, ...”
Cô còn xong, Cố Dã bỗng nhiên c.ắ.n một cái lên đôi môi trong veo của cô, đó cũng khẽ rên một tiếng, mồ hôi theo đường viền hàm sắc bén chảy xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-vo-truoc-phao-hoi-cua-dai-lao-phan-dien-song-lai-roi/chuong-461-anh-giu-cho-em-mot-manh-dat-em-muon-mo-tuu-lau.html.]
Cuối cùng Cố Dã xuống bên cạnh Chu Dư, mới nhàn nhạt : “Vợ ơi, em cứ giữ tiền là , những chuyện tự cách, hơn nữa em vẫn cùng một chuyến, đất đều tên em.”
Cố Dã ở phương diện đặc biệt cố chấp, Chu Dư chỉ , “Anh sợ đến lúc đó em mang tiền và đất chạy mất ?”
“Không sợ, em chạy , còn cần những thứ đó gì.” Cố Dã dậy chỉnh trang.
Chu Dư bóng lưng Cố Dã, mắt bỗng nhiên ươn ướt, cô từ phía ôm lấy eo Cố Dã, dịu dàng : “Yên tâm , sẽ .”
Cố Dã sờ sờ tay Chu Dư, đầu hôn lên trán cô, đó dậy mặc quần áo ngoài lấy khăn.
Gần như ngay lúc ngoài, Chu Dư thực sự chịu nổi nữa, đầu óc và cơ thể đều mệt rã rời, cô liếc Duyệt Duyệt, ngã đầu ngủ .
Lúc Cố Dã chỉ thấy Chu Dư nghiêng đối mặt với con, trong mắt tràn đầy dịu dàng, nhẹ nhàng giúp Chu Dư lau sạch, mặc đồ ngủ .
Anh hôn lên má vợ và con mỗi một cái mới xuống, trong lòng yên hơn bao nhiêu so với lúc bên ngoài.
Sáng hôm Chu Dư dậy sớm, Cố Dã vẫn đang ngủ, cô dọn dẹp đơn giản bắt đầu đến quán.
Bên Cố Dã bận tối tăm mặt mũi, Việt Bản Việt Vị gần đây cũng đau đầu nhức óc, tầng hai và tầng ba sắp cùng khai trương, khối lượng công việc nhiều đến mức đau đầu.
một tin là, lô khách hàng nạp thẻ đầu tiên về cơ bản dùng hết, cho nên thu nhập tiền mặt gần đây tăng lên ít.
Điều cũng giải quyết phần lớn khó khăn của Chu Dư.
Chu Dư quán, liền thẳng thang máy lên tầng ba.
Tầng hai trang trí nhanh hơn tầng ba, tầng hai các món ăn tầm trung đến cao cấp, thống nhất, nên tương đối đơn giản.
Tầng ba Chu Dư khu giải trí, bộ đều là hình thức tự phục vụ, nghĩa là chỉ cần một vé cửa, tất cả các hạng mục bên trong đều sử dụng miễn phí.
Có phòng tập yoga, KTV nhỏ, phòng game điện t.ử, phòng bi-a.
Ngoài còn một khu vực chung cung cấp các món ăn tự chọn.
Ban đầu Chu Dư còn đang suy nghĩ nên một phòng gym , là Trương Ngọc Trân thức tỉnh cô.
Người ngoài chơi, rảnh mà tập thể d.ụ.c hành hạ bản ?
vì gian hạn, chừa đủ chỗ ăn uống rộng rãi, nên tài năng thiết kế của Từ Đình Đình phát huy đến cực điểm, về cơ bản mỗi nơi đều tận dụng tối đa.
Từ Đình Đình cũng ở quán mấy ngày liền.
Thấy Chu Dư đến, cô chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ mệt mỏi, “Đến ?”
Chu Dư Từ Đình Đình mệt, cô bước nhanh qua, vỗ vỗ vai Từ Đình Đình, “Vất vả cho cô .”
Thực khi thấy bộ dạng của Từ Đình Đình, trong lòng cô cũng chút áy náy, yêu cầu của Chu Dư nhiều, Từ Đình Đình cũng cố gắng cho mỹ.
Cho nên chỉ thể trả tiền thật hậu hĩnh.
Cô xem một vòng, kiểm tra từng thiết một, đó khu ăn uống xem xét, lúc mới gật đầu, “Rất , dọn dẹp vệ sinh xong là thể khai trương đúng giờ.”
Từ Đình Đình thấy Chu Dư gật đầu, cả gần như quỵ xuống, cô ôm lấy cánh tay Chu Dư, cả gục lên, “Trời ơi, nếu còn nữa quỳ xuống lạy cô mất!”
Chu Dư định xin , Từ Đình Đình hưng phấn ngẩng đầu lên, “ mà bà chủ, kinh nghiệm , gì cũng hết!”