[Thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 459: Cố Dã Về Nhà, Khoảnh Khắc Ngọt Ngào Bên Vợ Con

Cập nhật lúc: 2026-02-08 17:58:26
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe thấy tiếng xe bên ngoài Chu Dư vẫn nhận là Cố Dã về, cô tắm xong , đang dỗ Duyệt Duyệt ngủ.

 

Cô nhóc bây giờ tám tháng , từ từ mày mò cũng thể vịn đồ dậy, lúc đầu Chu Dư phát hiện thì thực sự dọa sợ, ngay đó là càng yêu cầu để ý Duyệt Duyệt kỹ hơn.

 

Trẻ con lật thì , lúc Chu Dư còn đặt con bé khu vui chơi nhỏ Cố Dã dựng trong sân chơi một lúc, cái lớn con bé chơi , nhưng thể bò, cũng rào chắn.

 

Biết nhảy thì rời mắt , Duyệt Duyệt là tính cách hiếu động, trông chừng một khắc là thể lật tung trời.

 

Chu Dư thấy tiếng động cảm thấy gì, nhưng đôi mắt đang nhắm của Duyệt Duyệt bỗng nhiên mở to, lập tức tỉnh táo , miệng ê a gọi đòi chơi.

 

Tuy nhiên cô nhóc tinh ranh lắm, con bé Chu Dư sẽ giận, hơn nữa Chu Dư giận lên còn sẽ dạy dỗ nó, cho nên khuôn mặt mũm mĩm nở nụ tươi rói, ân cần vô cùng.

 

Vốn dĩ mắt thấy sắp ngủ , giờ màn , Chu Dư tức điên, nhưng giơ tay đ.á.n.h đang , nể tình mặt Duyệt Duyệt sắp cứng đờ cả thèm so đo nữa.

 

“Vừa nãy chẳng chơi xe nhỏ với Duyệt Duyệt ? Mai chơi tiếp ?”

 

Duyệt Duyệt lập tức chịu, chân nhỏ đạp đạp, miệng nhỏ cũng hô: “Xe xe, xe xe!”

 

Chu Dư thầm nghĩ cái miệng xui xẻo của ? Đáng lẽ nên nhắc đến vụ !

 

Đồ Duyệt Duyệt thích đa dạng, b.úp bê, ô tô nhỏ, máy bay nhỏ, đều thích, cho mỗi Chu Dư đưa Duyệt Duyệt trung tâm thương mại cứ như nhập hàng .

 

Cô cũng cưỡng ép kìm hãm suy nghĩ của trẻ con, về mặt vật chất Chu Dư bao giờ để Duyệt Duyệt chịu thiệt, sẽ cảm thấy cái mua thì thể mua nữa.

 

Đã từng trải qua nghèo khó, cô để Duyệt Duyệt cũng chịu những khổ cực cần thiết, điều kiện , Chu Dư tự nhiên là Duyệt Duyệt gì thì cho cái đó.

 

Hơn nữa Duyệt Duyệt cũng đến tuổi thiết lập quy tắc, con bé còn quá nhỏ, trong cái đầu nhỏ chỉ hai chữ.

 

“Thích.”

 

Thích và thích đồ chơi, thích uống sữa và thích ăn dặm, trẻ con ở giai đoạn tuổi căn bản phân biệt đúng sai nhiều ít, cái nó thể cảm nhận chỉ là tình yêu của xung quanh đối với nó và niềm vui mang cho nó.

 

Chu Dư cũng bao giờ cảm thấy trẻ con là chiều hư, một đứa trẻ đang yên đang lành thể chiều hư chứ? Cô cảm thấy lý do cũng quá gượng ép, luôn gán cái mác con trở nên phản nghịch là do chiều hư, thực điều căn bản là đúng.

 

Đầu tiên bọn họ thực sự cách cưng chiều và yêu thương con cái đúng cách ?

 

Không ít phụ chỉ cho con cái đủ nhiều tiền trong quá trình trưởng thành, nhưng cho đủ nhiều tình yêu, càng cho đủ nhiều sự giáo d.ụ.c, tính cách xuất hiện vấn đề cũng lý do.

 

Mà Chu Dư còn kịp chiều chuộng Duyệt Duyệt cho , cô nhóc trung tâm thương mại bắt đầu hứng thú với đồ chơi .

 

Cũng , cơ bản cái gì cũng mua qua một lượt , những cái trí tuệ quá cao con bé còn nhỏ quá chơi hiểu, cho nên cũng còn hứng thú.

 

Về việc Chu Dư tỏ vẻ, cô tuyệt đối là vô tâm, cô là thực sự chiều con.

 

Duyệt Duyệt vẫn đang nũng giường, trẻ con lúc thực buồn ngủ , chơi, cho nên cả đều chút tủi , nhưng cũng .

 

Chu Dư đành bế Duyệt Duyệt lên, lấy một chiếc xe nhỏ qua: “Chỉ một lúc thôi, ?”

 

Duyệt Duyệt vẫn chịu, đôi mắt to buồn ngủ đến đỏ hoe, miệng vẫn : “Xe to, to!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-vo-truoc-phao-hoi-cua-dai-lao-phan-dien-song-lai-roi/chuong-459-co-da-ve-nha-khoanh-khac-ngot-ngao-ben-vo-con.html.]

 

Chu Dư còn thể hiểu ý con gái ?

 

Tai con bé thính lắm! Nó thấy tiếng xe, con bé chắc chắn cũng thấy.

 

Tuy nhiên chú ý như , Chu Dư dường như phát hiện chiếc xe đang ở ngay cửa nhà ?

 

đồng hồ, hơn chín giờ tối , trong lòng Chu Dư chút cảnh giác bế Duyệt Duyệt ngoài, cô cẩn thận qua khe cửa bên cạnh ngoài, thấy là Cố Dã cô mới thở phào nhẹ nhõm, mở cửa : “Sao lái xe về? Cũng nhà.”

 

Cố Dã nhỏ giọng : “Không mang chìa khóa.”

 

Sau đó đưa tay đón lấy Duyệt Duyệt đang kích động thôi qua, khuôn mặt tuấn tú cũng hiện lên vài phần ý nhu hòa: “Nhớ bố ?”

 

Duyệt Duyệt vẫn cứ nhoài ngoài: “Xe xe! Xe xe!”

 

Chu Dư bật : “Con gái đây là xem xe to đấy!”

 

“Em nấu cho chút mì.”

 

Nhìn dáng vẻ thiết của hai bố con, Chu Dư cảm thấy câu của thật thừa thãi, căn bản chẳng ai để ý đến cô!

 

Cố Dã thấy câu thì bế con gái đầu : “Vợ ơi, đợi chút!”

 

Chu Dư ngoan ngoãn dừng bước: “Sao thế?”

 

Cố Dã bế Duyệt Duyệt qua, cúi đầu vẻ mặt trêu chọc: “Hôn một cái.”

 

Chu Dư sững sờ, đó đ.á.n.h một cái: “Đồ thần kinh.”

 

“Này, giống như vợ chồng già mà!” Cố Dã vui.

 

Anh thật sự thích Chu Dư như , lúc đầu quan hệ hai lên thì như keo sơn gắn bó, ở bên ngoài cũng thường xuyên ôm eo các kiểu.

 

Sau vẫn , Chu Dư như kẻ bạc tình cho phép nữa, ở bên ngoài cho thì thôi, ở nhà mà còn như thì Cố Dã chấp nhận .

 

Chu Dư cũng nỗi ấm ức của Cố Dã, thực trong lòng cô cũng tại , rõ ràng đối với Cố Dã cũng nhớ nhung, nhưng luôn chút ngại ngùng khi bày tỏ.

 

Cô cũng e dè nữa, kiễng chân hôn lên má Cố Dã một cái, nhỏ giọng hỏi: “Thế ?”

 

Cố Dã khuôn mặt đỏ bừng của Chu Dư, trong đôi mắt hẹp dài đều là ý : “Vợ non nớt cứ như cô gái nhỏ , xinh .”

 

Chu Dư cũng , cô c.ắ.n nhẹ lên môi Cố Dã một cái: “Được , cô gái nhỏ đồ ngon cho trai dẻo miệng đây.”

 

Cố Dã đăm chiêu gật đầu: “Ăn no mới sức, vợ ơi, hiểu ý em mà.”

 

Chu Dư nghẹn họng.

 

Được thôi, cô nên cho sắc mặt !

 

 

Loading...