[Thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 458: Hợp Đồng Hoàn Tất, Nỗi Lòng Của Những Người Đàn Ông Có Gia Đình

Cập nhật lúc: 2026-02-08 17:58:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Yêu cầu của trưởng thôn Lý, Cố Dã đều nhất nhất đồng ý, so với những điều , cái hẹn ước 5 năm mà Cố Dã trong lòng trưởng thôn Lý chẳng còn là gì nữa.

 

Cố Dã cũng , những cái đều là tiến hành theo trình tự, trong một hai năm nay sẽ bắt đầu mua, nếu mua, trưởng thôn Lý thể tự coi như vi phạm hợp đồng.

 

Tuy nhiên giá cả cũng thương lượng xong, giá gốc, mà là theo giá đất tại thời điểm đó.

 

Hai thương lượng đến cuối cùng, trưởng thôn Lý đều cảm giác chiếm hời, ngay đó cứng rắn bắt Cố Dã hứa hẹn thêm một yêu cầu mới thôi.

 

Hợp đồng cuối cùng đương nhiên là chốt xong, hơn nữa chốt vô cùng thuận lợi và thành công, cho dù giấy tờ đất vẫn chuyển nhượng thành công, nhưng chỉ cần Cố Dã và Lưu Đại Dũng , ngày mai là thể tới.

 

Trên đường về Lưu Đại Dũng cuối cùng cũng hỏi cả bụng nghi vấn của : “Cố Dã, thực sự chắc chắn mảnh đất thể tăng giá ? Cậu cân nhắc những nơi khác ? Hơn nữa đất rộng như , chúng mua nổi ?”

 

Nói , kìm nén sự căng thẳng trong lòng, Lưu Đại Dũng còn lấy một điếu t.h.u.ố.c, tay run run châm lửa.

 

Bất kể đó Cố Dã gì, chuyện bọn họ mua đất là thật trăm phần trăm, trong đó cũng một phần tiền của .

 

Tương lai của xưởng là rõ ràng, giống như Cố Dã , cùng lắm là tốn thêm chút phí vận chuyển, nhưng giá đất rốt cuộc tăng ? Giá đất ở ngoại ô Thâm Thị liệu tăng vượt qua vật giá ở trung tâm Quảng Thị ? Trong lòng Lưu Đại Dũng vẫn giằng xé.

 

“Mua nổi.” Người lái xe là Cố Dã, Lưu Đại Dũng hút t.h.u.ố.c, một lời cửa kính xe bên xuống.

 

Quay một cái , còn rụng luôn cái tay cửa kính xe, Cố Dã mặc kệ, ném sang một bên.

 

Chiếc xe mua để tiện cho Lưu Đại Dũng đàm phán ăn, là xe cũ, còn là một chiếc Santana, tuy nhiên lúc mua về thì gần như sắp báo phế , là Cố Dã cùng Vương mặt rỗ, Tạ lão lục thức trắng mấy đêm sửa cho .

 

vẫn thường xuyên hỏng vặt.

 

Anh nhịn : “Lúc đó bảo mua Charade .”

 

Lưu Đại Dũng hồn, lầm bầm : “Cậu tưởng ? cho , mấy ông chủ đó tinh lắm, xe , mà lái chiếc Charade đến bọn họ gặp cũng chẳng thèm gặp .”

 

Cố Dã : “Cũng , chịu khó thêm một thời gian nữa, chiếc xe đừng để xảy sự cố gì, sắp rã đám đến nơi .”

 

Lưu Đại Dũng trân trọng sờ sờ cửa sổ: “Đương nhiên, đây chính là chiếc xe cùng đàm phán bao nhiêu đơn hàng, xe mới cũng giữ .”

 

Cố Dã liếc Lưu Đại Dũng một cái: “Tùy .”

 

Lưu Đại Dũng về chủ đề nãy: “Cậu xem chỉ đ.á.n.h trống lảng, hỏi , mua nổi bọn họ cuối cùng chẳng cũng sẽ bán cho khác ? Vậy thì thế nào?”

 

“Cũng sẽ bán cho khác.” Cố Dã thản nhiên .

 

Lưu Đại Dũng thực sự đợi Cố Dã úp mở nữa, nếu Cố Dã đang lái xe, đều trực tiếp lắc vai Cố Dã.

 

Anh rít mạnh một t.h.u.ố.c, nôn nóng : “Sao thể đảm bảo ? Nói hết một ! hỏi nữa !”

 

Lưu Đại Dũng tự mãi mãi chút giữ bình tĩnh: “Hơn nữa thực sự mở trường học ở đó ? Cậu mở một trường tư thục tốn bao nhiêu tiền ? Hơn nữa ở đó ít như , thực sự sợ lỗ vốn? Cái thôn đó bao nhiêu năm nay bỏ , chuyện còn chuyển ở? Lại , chuyển thì ở ? Cố Dã, ngây thơ quá!”

 

So với sự nôn nóng của Lưu Đại Dũng, Cố Dã vẫn bình tĩnh: “Xây nhà là chứ gì.”

 

Lưu Đại Dũng, một con nghiện t.h.u.ố.c lá mười năm suýt chút nữa khói t.h.u.ố.c sặc, kinh ngạc về phía Cố Dã, chỉ thấy Cố Dã vẻ mặt bình thường, cứ như chuyện căn bản chẳng liên quan gì đến .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-vo-truoc-phao-hoi-cua-dai-lao-phan-dien-song-lai-roi/chuong-458-hop-dong-hoan-tat-noi-long-cua-nhung-nguoi-dan-ong-co-gia-dinh.html.]

 

“Xây nhà? Ai sẽ xây nhà ở đó? Không chứ?”

 

Cố Dã mất kiên nhẫn, dừng xe , Lưu Đại Dũng : “Anh Đại Dũng, với cuối cùng, vụ ăn nhất định thể kiếm tiền, nếu theo , hoan nghênh, nếu cảm thấy rủi ro quá lớn, cũng gắn những gì hứa hẹn xưởng, sẽ liên lụy đến ai.”

 

“Còn việc mở rộng, việc mở rộng xưởng là chúng đều bàn bạc qua, cái cũng tính là đang vẽ bánh.”

 

Anh đạp chân ga nữa, giọng điệu cũng ôn hòa hơn nhiều: “Tóm , chuyện đừng nữa, chừng mực, theo sai .”

 

Lưu Đại Dũng dáng vẻ của Cố Dã dọa sợ, cũng lên tiếng nữa.

 

Cuối cùng lúc sắp xuống xe nín nhịn một câu: “Hôm nay về ?”

 

“Về.” Cố Dã ngắn gọn súc tích.

 

Lưu Đại Dũng : “Vậy cùng .”

 

Hai , thầm nghĩ chắc đều là về báo cáo với vợ.

 

Vương mặt rỗ cũng cùng về, Tạ lão lục về cũng chẳng ai đợi, cho nên về, Cố Dã liền lái xe chở Vương mặt rỗ và Lưu Đại Dũng hai về.

 

Suốt dọc đường Vương mặt rỗ một câu về chuyện mua đất cũng hỏi, dường như ném nó đầu, chỉ ôm những món đồ mua cho Cao Phương với vẻ mặt hớn hở.

 

Tháng Năm trời nóng lên, gió từ bên ngoài vù vù thổi , cũng coi như mát mẻ.

 

Lưu Đại Dũng nụ mặt Cố Dã và Vương mặt rỗ, bản cũng khỏi nhớ đến vợ con, cũng tham gia cuộc thảo luận.

 

Cũng , chuyện chốt thì nghĩ nữa, Lưu Đại Dũng cảm thấy hình như quá keo kiệt quá cẩn thận , ăn tối kỵ những thứ .

 

Anh đối với Cố Dã nghi ngờ gì là tin tưởng, nhưng nếu vẫn là kẻ cô đơn một , chắc chắn trong lòng cũng dám nghĩ dám , hỏi nhiều, chỉ là phía hậu phương, cũng giống như thêm điểm yếu .

 

Cố Dã đưa Vương mặt rỗ về ký túc xá nhân viên của Việt Bản Việt Vị , nhà ở trạm thu mua phế liệu trả , Vương mặt rỗ khi về đều ở ký túc xá, cũng thích ở đây, đông náo nhiệt.

 

Lúc xuống xe, Lưu Đại Dũng dừng tại chỗ, Cố Dã : “Cố Dã, xin nhé, nên nghi ngờ như , những cái đó nữa, đều .”

 

Cố Dã bật : “Anh Đại Dũng, lời gì, cũng để ý mấy thứ đó. Một khoản tiền lớn như đặt lên ai mà chẳng lo lắng? Tuy nhiên yên tâm , thật đấy.”

 

Lưu Đại Dũng ngại ngùng gãi gãi gáy, gật đầu: “Được, đây, thời gian đưa vợ đến nhà ăn cơm.”

 

Lời đó của Cố Dã khiến càng thêm hổ, Vương mặt rỗ và Tạ lão lục đều dốc sạch túi đầu tư mà chẳng gì, còn...

 

Cố Dã bóng lưng Lưu Đại Dũng, : “Thực nếu , cũng sẽ do dự, Đại Dũng, hang cọp bắt cọp con, cũng đừng để chị dâu và Tiểu Bảo chịu thiệt thòi, thuê cái nhà một chút, từng bước mà .”

 

Lưu Đại Dũng sững sờ, đầu : “Được, cảm ơn nhé Cố Dã, chừng mực!”

 

Có câu của Cố Dã, trong lòng Lưu Đại Dũng nhẹ nhõm hơn nhiều, ý niệm về nhà cũng bỗng nhiên mãnh liệt hơn hẳn, một bước ba bậc cầu thang bay nhanh lên lầu.

 

Cố Dã sờ sờ mũi, vẫn chút quen an ủi khác, rùng một cái cho rụng bớt da gà, vội vàng lái xe .

 

 

Loading...