Yết hầu Lưu Đại Dũng lăn lộn, cuối cùng nhỏ giọng : “Cố Dã mảnh đất đó chắc chắn sẽ tăng giá, , cũng kiếm tiền theo.”
Sau đó vội vàng : “ mà càng mua nhà hơn!”
Đầu dây bên truyền đến tiếng của Hạ Hồng Hà, Lưu Đại Dũng thấy ngại ngùng, trong lòng an tâm hơn ít một cách khó hiểu.
Hạ Hồng Hà : “Em , nếu thì với em từ sớm , sẽ vòng vo nhiều như .”
Cô dừng một chút, hỏi: “Ông xã, chuyện Cố Dã đầu tư đất Tiểu Dư ? Cô ?”
Lưu Đại Dũng thẳng giấu giếm: “Cố Dã với gia đình , chắc là đồng ý thôi, nếu cũng dám.”
Nói đến đây Lưu Đại Dũng hì hì hai tiếng: “Cố Dã bình thường ở xưởng lúc nào cũng lạnh lùng, ai cũng sợ , ai mà ngờ lưng là một sợ vợ chứ?”
Cố Dã nổi tiếng là nghiêm khắc, nửa tháng khi xưởng chính thức hoạt động, nhân viên các mặt còn khá lỏng lẻo, Cố Dã một lời đuổi việc bảy tám mới chấn chỉnh .
Sau đó quản lý c.h.ặ.t chẽ chất lượng, ngay cả Tạ lão lục quản lý linh kiện cũng Cố Dã mắng mấy . Mặc dù vì công việc của và Cố Dã cùng một chỗ, hơn nữa giờ cũng thức khuya dậy sớm, nỗ lực, nên Cố Dã đối với vẫn luôn khá hòa nhã.
khi Lưu Đại Dũng thấy Cố Dã mặt lạnh tanh, cao lớn như một cây tùng đó nhân viên việc, nếu việc gì cần tìm Cố Dã, cũng sẽ bất giác đường vòng.
Chỉ là Cố Dã ở mặt Chu Dư mà, ai hiểu thì đều hiểu, sự tương phản quá lớn, cho nên Lưu Đại Dũng cũng chỉ thể ở đây nhạo một chút.
Hạ Hồng Hà nhịn đảo mắt, tiếp lời Lưu Đại Dũng.
Cô thầm nghĩ chẳng cũng thế ?
Cô chủ đề : “Nếu Tiểu Dư đồng ý, thì em cũng ủng hộ . Ông xã, tiền chỗ đủ ? Tiền đủ thì ở nhà còn năm vạn tệ, nếu cần thì em gửi cho .”
Hạ Hồng Hà và Cố Dã , nhưng cô và Chu Dư thì thiết. Tuy hiện tại vì Chu Dư quá bận rộn nên hai thường xuyên liên lạc, nhưng cửa hàng của Chu Dư thì Hạ Hồng Hà cũng đến nhiều .
Hương vị ngon, mô hình càng mới mẻ, Hạ Hồng Hà tận mắt thấy Chu Dư kiếm nhiều tiền như , cho nên trong lòng tin tưởng Chu Dư.
Hơn nữa trong mắt Hạ Hồng Hà, Chu Dư vẫn luôn là một tầm xa, gì khác, ít nhất các quyết sách của Chu Dư đến nay từng bước đều đúng đắn.
Cho nên xuất phát từ sự tin tưởng đối với Chu Dư, Hạ Hồng Hà cảm thấy mảnh đất nên đầu tư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-vo-truoc-phao-hoi-cua-dai-lao-phan-dien-song-lai-roi/chuong-453-su-ung-ho-cua-vo-hien-va-quyet-tam-dau-tu-lon.html.]
Hạ Hồng Hà chút lưu tình đáp trả: “Chẳng cũng vì tin tưởng em của nên mới gọi điện cho em ? Nếu thì chuyện tốn nhiều tiền như , với cái tính bảo thủ của chẳng từ chối từ sớm ?”
Lưu Đại Dũng xong lầm bầm : “Thì theo Cố Dã đúng là sai mà, đây chẳng cũng kiếm tiền .”
Hạ Hồng Hà : “Vậy thì cứ theo kiếm tiền là , yên tâm , bên bố để em .”
“Được, bà xã, em với bố dù năm nay , sang năm chúng nhất định sẽ mua nhà!” Lưu Đại Dũng thề thốt.
Hạ Hồng Hà : “Thôi , bây giờ mở rộng xưởng, chắc chắn đầu tư tiền, sang năm mở xưởng mới còn đấy!”
Trước đó Cố Dã mang tiền về nhà, Lưu Đại Dũng cũng , tiền hai kiếm đều đổ cái xưởng , cho nên Hạ Hồng Hà cũng ý thức điểm .
Cô để ý, đàn ông phấn đấu thì nhất định vốn, Lưu Đại Dũng đối với cô gì để chê, cô liền ủng hộ nhất ở bên cạnh.
Giọng Lưu Đại Dũng càng nhỏ hơn: “Cũng đúng, xin nhé, để chịu khổ thêm mấy năm .”
Hạ Hồng Hà những lời dịu dàng của Lưu Đại Dũng, giọng điệu cũng khỏi mềm mỏng hơn: “Anh yên tâm ông xã, em nghĩ là chịu khổ . Chúng mua nhà thì thể thuê nhà ? Lần em xem , nhà chung cư thang máy tiền thuê một tháng là sáu trăm, chúng vẫn thể chi trả .”
Trải qua chuyện sinh nở đó, cả Hạ Hồng Hà cũng tỉnh ngộ .
Người chịu khổ sẽ cái khổ ăn mãi hết. Cô lúc đầu chính là ôm suy nghĩ như hầu hạ chồng và em chồng, cuối cùng một câu cũng nhận .
Bây giờ cô cũng nghĩ thoáng , con cũng cần cô chăm sóc sát nữa, Hạ Hồng Hà cũng bắt đầu tìm việc , đây cô kinh nghiệm việc, cho nên tìm việc cũng khó.
Lưu Đại Dũng do dự: “ thuê nhà chẳng là đem tiền biếu cho khác ? Bà xã, thật sự thuê nhà ?”
Anh tuy cảm thấy vợ con bố vợ hưởng phúc là đúng, nhưng chịu ảnh hưởng của quan niệm từ nhỏ đến lớn, vẫn cảm thấy nhà ở thuê nhà khác, hành vi như chút quá xa xỉ.
Hạ Hồng Hà chút do dự : “Phải thuê! Hơn nữa là nhất định thuê! Anh cũng nghĩ xem, Tiểu Bảo mắt thấy sắp tập , cầu thang nhà tái định cư chúng ở hẹp như , nhỡ con ngã từ cầu thang xuống thì ? Hơn nữa bố em em tuổi tác cao, thời gian bế Tiểu Bảo ngoài chơi lên xuống chân cẳng càng thoải mái.”
“Anh cũng nghĩ cho em với! Ông xã, bây giờ em đang tìm việc , chúng ở đây là nhà tập thể của nhà máy, cách trung tâm thành phố thực sự quá xa, em thuê nhà cũng tiện.”
Một tràng lời của Hạ Hồng Hà khiến Lưu Đại Dũng ngay cả cãi cũng bắt đầu từ , cuối cùng đành yếu ớt : “Được, em, em quyết định là .”
Chỉ là tại , cảm thấy mặt đau, nãy nhạo Cố Dã nhỉ?