[Thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 418: Hình Như Không Có Chuyện Gì Của Bà Chủ Này

Cập nhật lúc: 2026-02-08 17:56:55
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Dư giật , mắt cũng sáng lên, “Đừng, nhân viên của em còn ở phía , lắm!”

 

Cô vội vàng xé giấy kẹo trong tay nhét miệng, “Em , chỉ là tụt đường huyết, bệnh gì to tát.”

 

Cố Dã suýt nữa dáng vẻ của Chu Dư cho tức c.h.ế.t, hiếm khi nổi giận, cúi xuống, giọng điệu trầm thấp, “Lên .”

 

Chu Dư tấm lưng rộng lớn mắt, hiểu leo lên.

 

Cô quyết tâm, nhắm mắt vòng tay qua cổ Cố Dã, nhỏ giọng : “Đi nhanh một chút.”

 

Cố Dã cõng vững, lúc thẳng , Chu Dư còn cảm thấy tầm của như mở rộng .

 

Hóa cao một mét chín mỗi ngày thấy những thứ

 

Chu Dư tủm tỉm lưng Cố Dã : “Còn nhớ hôm qua em chuyện với ?”

 

Cố Dã cảm nhận sự mềm mại ép lưng, trong lòng khỏi chút xao động, giọng khàn , “Ừm?”

 

Giọng khiến Chu Dư ngẩn , cô vươn cái đầu nhỏ mặt Cố Dã: “Cảm ?”

 

Cảm giác đó càng rõ ràng hơn, Cố Dã nghiêng đầu, nhân lúc trời tối, sờ một cái lên đùi Chu Dư, “Em đoán xem.”

 

Chu Dư phản ứng là chuyện gì, trong lòng một trận cạn lời, “Trong đầu chỉ mấy chuyện đó thôi.”

 

Cô gối đầu lên vai Cố Dã, gạt ham của đàn ông sang một bên, nhẹ nhàng về chuyện hôm nay:

 

“Hôm qua em với chính là hoạt động ăn thử của chúng , hôm nay tổ chức , thành công.”

 

Cô mệt đến mức giọng nhỏ, nhưng Cố Dã thể vui.

 

Anh cũng mừng cho cô, nhưng càng lo lắng cho sức khỏe của cô hơn, “Vợ đúng là lợi hại, đúng , mua một túi kẹo hoa quả, ngày mai em để mấy viên trong .”

 

Khuyên cô đừng bận rộn như cũng vô ích, thà chuẩn thêm chút đồ còn hơn.

 

Sáng mai dù thế nào cũng lôi cô dậy ăn sáng.

 

Chu Dư , “Được.”

 

Tối về, Chu Dư ăn mì do Chu Tiểu Trân nấu mới tắm rửa về phòng, cho Duyệt Duyệt b.ú xong cô còn chút sức lực nào, giường ngủ say sưa.

 

Cố Dã hôn lên trán Chu Dư một cái, ôm cô lòng.

 

 

Chu Dư ngủ một giấc ngon hiếm , thậm chí thấy tiếng Duyệt Duyệt , cô ngủ một mạch đến sáng.

 

Lúc ngoài cô Chu Phóng kéo , “Chị, ăn sáng!”

 

Chu Dư định ở quán ăn tạm gì đó là , Chu Phóng nhún vai, “Anh rể chị ở quán cũng sẽ ăn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-vo-truoc-phao-hoi-cua-dai-lao-phan-dien-song-lai-roi/chuong-418-hinh-nhu-khong-co-chuyen-gi-cua-ba-chu-nay.html.]

Chu Dư c.h.ế.t lặng, , cùng Chu Phóng xuống.

 

Cố bà nội ôm Duyệt Duyệt ở bên , Chu Dư ăn cơm trêu con, một bát mì cũng ăn xong.

 

Cố bà nội hỏi: “Tiểu Dư , kiếm tiền thì kiếm tiền, đừng để mệt quá, ?”

 

Chu Phóng cũng : “ chị, chị liều mạng kiếm tiền như ý nghĩa gì? Đừng để đến lúc sức khỏe suy sụp!”

 

Chu Dư đều là công của Cố Dã, cô hứa hẹn xong mới thả khỏi nhà.

 

Bắt một chiếc taxi, Chu Dư thẳng tiến đến quán.

 

Điều khiến Chu Dư ngờ là, lúc quán bắt đầu xếp hàng, hàng dài, nhưng cũng hơn chục .

 

cũng may, vì hôm qua lều dựng lên, nên đều ở trong lều, Chu Dư một cái, bên trong nóng, hạt dưa, sơn tra, bài tây các loại cũng đặt lên, nên cũng đến mức nhàm chán và đói, đều đang tự chơi.

 

Cô chào hỏi mấy vị khách hôm qua gặp trong, hỏi: “Mới tám giờ thôi mà? Sao bắt đầu xếp hàng ?”

 

Quán quy định mười giờ mới bắt đầu kinh doanh, hôm qua Chu Dư cũng dán thông báo, phiếu giảm giá cũng ghi thời gian, sáng sớm thế ?

 

Ông Lý xếp hàng đầu tiên câu , ông xua tay : “Chẳng là để ăn sớm hơn ! Cô xem cái cảnh tượng hôm qua nhà cô , chúng đây chẳng là đến sớm !”

 

Vợ ông Lý câu liền tức giận, bà trừng mắt ông Lý một cái, với Chu Dư: “Ông sáu rưỡi la hét đòi đến, còn kéo cả theo, đúng là cả đời từng dậy sớm như để ngoài ăn trưa!”

 

Chu Dư nhịn , an ủi bà: “Không , xem, hai bác đợi một chút.”

 

Nói xong câu Chu Dư quán, cô nhỏ giọng hỏi Trương Ngọc Trân: “Đồ chuẩn xong ? Sớm nhất khi nào thể mở cửa?”

 

Trương Ngọc Trân : “ hỏi , đợt món đầu tiên cũng chín giờ, chắc chắn sớm như .”

 

Chu Dư gật đầu, “Vậy thì chín giờ mở cửa.”

 

Trương Ngọc Trân Chu Dư sẽ như , bèn vội vàng bếp báo cho Đặng Chí Cao: “Bà chủ chín giờ mở cửa, chín giờ thể món!”

 

Vì mô hình của họ khác, nên chỉ cần đảm bảo thể bảy tám món là thể mở cửa .

 

Quán về cơ bản vẫn là mô hình tự phục vụ, nhưng tự phục vụ kiểu là tự lấy món, mà là do từng nhân viên phục vụ đặt các món xong từng xửng hấp, đó xếp chồng lên xe đẩy giữ nhiệt đẩy ngoài, vòng quanh sảnh, ai thì lấy cho họ.

 

Còn những món , nhân viên phục vụ sẽ đ.á.n.h dấu tờ giấy màu của mỗi bàn, mỗi màu sắc đ.á.n.h dấu đại diện cho một mức giá khác , như tiện thanh toán ảnh hưởng đến việc dọn đĩa trống.

 

Đặng Chí Cao vội vàng hét lớn một tiếng: “Chín giờ mở cửa! Tăng tốc!”

 

Tiếng hét dứt, Chu Dư trơ mắt trong bếp như tăng tốc gấp đôi, mỗi việc của , tốc độ nhanh.

 

sảnh , mười mấy nhân viên phục vụ phía cũng rảnh rỗi, họ Trần Viên Viên dẫn ngoài bổ sung nước, hạt dưa các loại, những chuẩn xe đẩy, Trương Ngọc Trân thì chạy tới chạy lui , sợ xảy sai sót.

 

Chu Dư im lặng phát hiện, hình như chuyện gì của bà chủ nữa ?

 

Đôi khi nhân viên quá đáng tin cậy, bà chủ cũng cảm giác tồn tại!

 

 

Loading...