Ông xong, liếc Văn Duyệt, dường như hy vọng cô sẽ đỡ cho vài câu.
Văn Duyệt mím môi, thuận theo ý thầy La : “ bố, vợ chồng nào mà cãi ? Con và La Bân cũng… chỉ là cãi thôi, gì khác.”
Khi những lời , cô cúi đầu xuống, vẻ mặt cam tâm.
Thầy La mà tức giận, nhưng bố vợ ở đây, ông cũng gì , mấp máy môi, đành một câu: “Xin vợ, sẽ như nữa, dù chuyện gì xảy cũng sẽ rời xa em và Kiệt Kiệt.”
Khi những lời , ông tỏ chân thành, vẻ mặt dịu dàng và áy náy, dường như thật sự cảm thấy .
Cộng thêm vẻ ngoài thư sinh, gầy gò, dáng vẻ cúi đầu thuận theo trông như thể khác ông ấm ức.
Ánh mắt ông thỉnh thoảng lướt qua Văn Duyệt, đợi đến khi Văn Duyệt , ông lập tức cúi đầu xuống.
Nếu là đây, Văn Duyệt đảm bảo sẽ dáng vẻ của thầy La mê hoặc đến c.h.ế.t sống , nhưng bây giờ, trong lòng cô ngoài cảm giác buồn nôn, còn sự hổ vì sự ngu ngốc đây của .
Cô tin những lời dối của ông như , ông lừa hết đến khác, cuối cùng đến nông nỗi .
Cô gả cho ông , con cũng sinh, bộ mặt thật của cuối cùng cũng lộ .
Bố Văn gì, con gái, dù chuyện cũng là ý định bất chợt của Văn Duyệt, ông mục đích thực sự của cô.
Thầy La thấy bố vợ chỉ lời con gái thì mừng thầm, ông mấp máy môi, tiếp tục : “Vợ, thật sự sẽ như nữa, em tha thứ cho .”
Vẻ mặt Văn Duyệt cũng nhanh ch.óng giãn , cô mặt thầy La: “Vậy thì, chồng, nghỉ việc , ba mươi vạn đủ dùng , chúng chăm sóc con cho , mở một quán nhỏ, là đủ , ở nhà chăm sóc em và Kiệt Kiệt, ?”
Lòng thầy La như một tảng đá đè nặng.
Cái gì?
Nghỉ việc?
Thật sự ông nghỉ việc?
Thầy La hoảng hốt, lắp bắp : “Không vợ, bố, công việc của con còn là do hai tìm quan hệ cho con! Sao thể, thể nghỉ là nghỉ ?”
Hơn nữa ông việc nửa năm, còn hai tháng nữa là chính thức biên chế, lúc mà nghỉ việc, ông cam lòng!
Trung học Minh Đạt dù cũng là trường trọng điểm của thành phố, cả cấp hai và cấp ba, đây chắc chắn là vị trí công việc nhất mà ông thể , chỉ chờ hộ khẩu chuyển đến là thể thủ tục, thầy La thế nào cũng mất công việc thời điểm quan trọng .
Văn Duyệt : “ sẽ ở nhà chăm sóc em và Kiệt Kiệt ? Anh mỗi ngày bận rộn như , gì thời gian chăm sóc chúng em? Chồng, chẳng lẽ chỉ suông thôi ?”
Thầy La lập tức phủ nhận: “Sao thể! Anh sẽ lừa em nữa, em tin? Vợ, chắc chắn ngoài giờ việc đều thể ở nhà với hai con.”
Ánh mắt Văn Duyệt lập tức tối sầm , cô liếc bố , thôi.
Bố Văn ý con gái, ông dậy bắt đầu đuổi : “Được , , chúng tin lời dối của nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-vo-truoc-phao-hoi-cua-dai-lao-phan-dien-song-lai-roi/chuong-394-de-thay-la-cam-tam-tinh-nguyen-tu-chuc.html.]
Ông còn nhân cơ hội đổ thêm dầu lửa: “Vốn dĩ còn nghĩ và nó giữ năm vạn là đủ , bây giờ nghĩ , một xu cũng thể cho! Chúng cho các tiền chẳng là để thể chăm sóc con gái cho ? Kết quả thì ? Cậu ngay cả một công việc cũng chịu từ bỏ! thể cho , cho là cổ vũ cho cái thói của ! Chúng kiềm chế một chút, thật sự nghĩ rằng chúng thứ gì cũng nhất định sẽ cho các !”
Lòng thầy La đau nhói: “Không bố! Con ý đó! Chẳng là nghỉ việc ! Con nghỉ việc ngay, con đơn từ chức ngay bây giờ!”
So với bốn mươi lăm vạn, công việc của thầy La cần cũng !
Có lời đảm bảo của ông , Văn Duyệt và bố cô liếc , cô vẫn chút lo lắng: “Chồng, thật chứ?”
Thầy La lập tức lấy giấy b.út: “Đương nhiên là thật! Thật hơn bất cứ thứ gì!”
Nhìn bóng lưng của thầy La, Văn Duyệt nở một nụ nhạt.
La Bân La Bân, những thứ ngươi dựa gia đình để lấy , cũng đến lúc trả .
Bố Văn cũng hiểu ý của Văn Duyệt, ông nhỏ giọng hỏi: “Con gái, con thật sự nó nghỉ việc? Lỡ Kiệt Kiệt lớn lên…”
Văn Duyệt nhẹ nhàng ngắt lời bố: “Bố, con sẽ ngây thơ nữa, m.á.u lạnh như La Bân, thể nào giúp đỡ Kiệt Kiệt , nếu thật sự ly hôn, chắc chắn…”
Ánh mắt Văn Duyệt tràn đầy sự mỉa mai: “Hắn chắc chắn mong con sống càng tệ hơn, bố tin ?”
Bố Văn gì, khuôn mặt im lặng sự đau lòng, sự tức giận, cũng sự tự trách.
Ban đầu ông vốn đồng ý cho con gái và thầy La ở bên , nhưng đó bố Văn nghĩ, thầy La là cầu tiến, nỗ lực, cảnh gia đình kém một chút , họ thể giúp đỡ, như thầy La thấy sự giúp đỡ của họ, cũng sẽ đối xử với con gái hơn.
Ai ngờ trái với mong , mặt lòng, lợi ích thì ông một mặt cảm thấy nhà họ Văn coi thường , một mặt nhận hết.
Thậm chí khẩu vị của ông ngày càng lớn, cho đến bây giờ, ông thậm chí cảm thấy việc bố Văn cống hiến tất cả thứ là điều hiển nhiên.
Con gái nhầm , chẳng ông cũng nhầm ?
Thầy La nhanh xong đơn từ chức, ông nở một nụ lấy lòng, tiên đưa đơn từ chức cho bố vợ xem.
Bố Văn xem: “Cậu đưa xem gì? Cậu vợ ?”
Nắm đ.ấ.m của thầy La siết c.h.ặ.t một lúc, đầu đưa đơn từ chức cho Văn Duyệt xem: “Vợ, em xem .”
Văn Duyệt liếc qua một lượt, gật đầu.
Cô đây công việc văn bản, nên xem lướt nhanh.
“Được ? Vợ, bố, bây giờ hai tin con chứ?” Thầy La vẻ mặt của Văn Duyệt, mừng rỡ thôi.
“ .” Thầy La gãi đầu, chút tự nhiên trả lời.
Văn Duyệt tiếp tục : “Thế , bố, bố cùng nộp đơn từ chức , bây giờ tan học mà? Hai nhanh , kẻo đêm dài lắm mộng!”
Nụ của thầy La cứng đờ mặt: “Bây, bây giờ?”