[Thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 368: Người Phụ Nữ Đang Tàn Phai

Cập nhật lúc: 2026-02-08 17:53:34
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố bà nội gần đây sức khỏe cũng hơn nhiều, vốn bà định ở nhà trông cháu, nhưng ngờ Chu Tiểu Trân quá giỏi giang, nên bà cũng tìm nhiều việc cho .

 

Lúc trẻ công việc như hàn điện, về già Cố bà nội nhặt những thứ , trong sân, bên cạnh sân chơi nhỏ mà Cố Dã dựng cho Duyệt Duyệt, bà dựng một xưởng việc đơn sơ.

 

Lúc Chu Dư ngoài, Cố bà nội đang đeo mặt nạ bảo hộ hàn đồ.

 

nhịn nhắc một câu: “Bà ơi, bà cẩn thận một chút nhé, đừng để thương.”

 

Tuy nhiên, Chu Dư ý định ngăn cản.

 

Cố bà nội năm nay mới sáu mươi sáu tuổi, cơ thể vẫn còn khỏe mạnh, Chu Dư cảm thấy bà tìm việc cho cũng .

 

một căn bệnh gọi là Alzheimer thường gặp ở già, cụ thể Chu Dư cũng nghiên cứu, tóm khi mắc bệnh , già sẽ trở nên giống như trẻ con.

 

Vận động trí não nhiều, giữ tâm trạng vui vẻ, thể tránh căn bệnh tìm đến.

 

Hơn nữa, đây bà qua giữa nhà Cố đại bá và Cố nhị bá để trông con, giúp đỡ việc nhà, Chu Dư càng hy vọng bà thể sống cuộc sống trong phạm vi cho phép.

 

Nỗi khổ cả đời của bà về mặt vật chất, mà là ở hai chữ “bận rộn”.

 

Thời trẻ mất chồng, bận rộn nuôi sống bốn miệng ăn trong nhà, các con trai lượt lớn lên, giúp đỡ nhà các con.

 

Bận rộn cả đời, thời gian thực sự sống cho khi trải qua chuyện sinh t.ử.

 

Đối với bà nội, Chu Dư cũng thương.

 

Cố bà nội thấy Chu Dư bế Duyệt Duyệt định ngoài, tưởng là Chu Tiểu Trân bận trông con , vội vàng đặt đồ đang xuống, tháo kính lão định rửa tay:

 

“Cháu ngoài ? Đưa con cho bà, cháu cứ việc của !”

 

Duyệt Duyệt thấy Cố bà nội cũng giơ tay bắt đầu vùng vẫy, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo toe toét để lộ nướu hồng.

 

Chu Dư bế con lên cao hơn, : “Không ạ, cháu chỉ qua nhà chị Văn xem thử, bà cứ việc của .”

 

Nghe là nhà bên cạnh, sắc mặt bà cũng nặng nề hơn vài phần, khuôn mặt vốn hiền từ lộ vài phần bất mãn, “Thằng đàn ông nhà đó, thật gì!”

 

Phòng của Cố bà nội chỉ cách nhà bên cạnh một bức tường, cộng thêm tuy bà lớn tuổi, nhưng ngoài việc mắt lão thì tai vẫn còn , nên chuyện nhà bên cạnh bà vẫn luôn thấy.

 

Sắc mặt Chu Dư cũng trở nên nghiêm trọng, cô gật đầu : “Vâng, bà cũng đừng lo quá, cháu qua xem về ngay.”

 

“Được, cháu giúp khuyên nhủ một chút, haiz, cứ tưởng thầy La là , giờ con cũng sinh …”

 

Cố bà nội thở dài, nhắc đến chuyện tâm trạng cũng lắm.

 

Nhìn Duyệt Duyệt mềm mại, bà mới .

 

Chu Dư cũng chần chừ nữa, bế con gõ cửa nhà Văn Duyệt.

 

Người mở cửa là Văn Duyệt, hôm nay là thứ Tư, thầy La , nên cũng là điều dễ hiểu.

 

Thấy là Chu Dư, Văn Duyệt ngẩn , gượng gạo nở một nụ , “Tiểu Dư , chuyện gì ?”

 

Nói xong câu đó, trong đôi mắt u uất của Văn Duyệt còn lộ vẻ áy náy nhàn nhạt, vì cô ý định mời Chu Dư nhà.

 

Không còn cách nào khác, cô một trông con, sản dịch khó chịu, vết thương khó chịu, nên nhà cửa thể gọn gàng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-vo-truoc-phao-hoi-cua-dai-lao-phan-dien-song-lai-roi/chuong-368-nguoi-phu-nu-dang-tan-phai.html.]

 

Tã, bình sữa dùng cũng ai giặt, bản cô từ lúc sinh con xong cũng mấy khi dọn dẹp cho .

 

Cô sợ Chu Dư ưa sạch sẽ sẽ chê bẩn.

 

Chu Dư Văn Duyệt như chỉ thấy thương, Văn Duyệt lớn hơn cô hai tuổi, nhưng đây dáng vẻ của một cô gái nhỏ, ngây thơ trong sáng, lúc đó Chu Dư còn nghĩ tính cách như Văn Duyệt chắc chắn dễ chơi cùng bọn trẻ.

 

Chu Dư dịu dàng : “Nghe hôm nay Kiệt Kiệt đầy tháng, qua chơi.”

 

Văn Duyệt ngẩn , trong đôi mắt u ám lóe lên một tia sáng.

 

Hóa hôm nay là đầy tháng con trai, thật, chính cô cũng nhớ.

 

Nước mắt Văn Duyệt mới kìm chực trào , cô cúi đầu để Chu Dư thấy, nhỏ giọng : “Gần đây nhà bận, đầy tháng tiệc nữa, , chúng cùng ăn cơm nhé.”

 

Chu Dư dáng vẻ của Văn Duyệt cũng thấy thương, “Hay là qua nhà em ăn một bữa ? Đầy tháng của con cả đời chỉ một , em còn thương Kiệt Kiệt nữa!”

 

như nhớ điều gì đó, hỏi: “Thầy La ?”

 

Nước mắt Văn Duyệt lập tức như chuỗi ngọc đứt dây rơi xuống: “Anh mấy ngày nay về.”

 

, ngày quan trọng như đầy tháng, sớm về.

 

Chu Dư trong lòng tuy tức giận, nhưng thấy Văn Duyệt thuyết phục, cảm thấy vẫn là để Văn Duyệt phục hồi trạng thái là quan trọng nhất: “Đầy tháng của con là một chuyện, hôm nay cũng là ngày chị cữ, tủi ai cũng đừng tủi , mặc kệ khác. Chị để con ở nhà em, nhà em trông, chị tắm rửa sạch sẽ, ngủ một giấc, thư giãn một chút.”

 

Nghe đến đây, Văn Duyệt càng thành tiếng.

 

Mỗi câu của Chu Dư nghi ngờ gì đều trúng tim đen của cô, cô cả một tháng tắm rửa sạch sẽ, ngủ một giấc trọn vẹn !

 

Con cũng rời , lúc thì đòi b.ú, lúc thì đòi tã, lúc tã còn kịp giặt dùng hết, nên bây giờ nhà cửa cũng là một mớ hỗn độn.

 

Nói với chồng, chồng còn thấy cô màu, ai cũng như mà qua, ?

 

Hỏi , còn nhà bẩn hôi, cũng cơm nóng ăn, về gì?

 

Cô cũng nhờ đến giúp, nhưng chồng như mất mặt, sẽ khiến nhà vợ vốn coi thường càng xem thường hơn.

 

Thậm chí còn đến chuyện ly hôn.

 

Con cũng sinh , thể ly hôn ?

 

Lâu dần, Văn Duyệt dám nữa, thậm chí dần dần, cô còn cảm thấy chồng đúng.

 

Chỉ là quen thì quen, buồn cũng là thật buồn.

 

Đặc biệt là khi nhận sự quan tâm sâu sắc của khác, Văn Duyệt càng buồn hơn.

 

Cô từ thút thít, biến thành nức nở.

 

Từng tiếng một, như đang kể lể về sự bất hạnh của trong thời gian .

 

Chu Dư cũng thấy sống mũi cay cay, cô cũng từng trải qua bóng tối như , giờ phút , cô nếu kéo Văn Duyệt một tay, Văn Duyệt thể sẽ giống như kiếp của cô.

 

Dần dần tàn phai.

 

 

Loading...