[Thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 282: Yên Tâm, Tôi Sẽ Trả Lại Gấp Đôi
Cập nhật lúc: 2026-02-08 17:50:19
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Cố Dã vén rèm bước mới phát hiện bên trong tối om. Anh lúng túng tại chỗ một lúc, cuối cùng mới khàn giọng : “Vợ, rõ.”
Chu Dư ngẩn , lặng lẽ đưa tay nắm lấy tay Cố Dã.
Gần như ngay khi chạm , Cố Dã lập tức nắm , mười ngón tay đan , cô thể cảm nhận sự nồng nhiệt và vội vã của Cố Dã.
Chu Dư căng thẳng một lúc, nhẹ nhàng kéo Cố Dã về phía . Cố Dã linh hoạt xuống mép giường của Chu Dư, quen với bóng tối, thể thấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như sứ của cô.
Đôi mắt đen láy của dán c.h.ặ.t Chu Dư, cô cảm thấy Cố Dã chỉ bằng ánh mắt cũng như bắt lấy , trong lòng mong chờ chút ngượng ngùng.
Cố Dã quen thuộc với cơ thể của Chu Dư, cần ánh sáng, cũng thể cô ở .
“Vậy đến nhé?”
Nghe thì giống như đang hỏi, nhưng tay hành động .
Chu Dư nén giọng trong cổ họng, gật đầu, ngay đó đàn ông như mãnh thú vồ lấy n.g.ự.c cô.
…
Trương Ngọc Trân gần như là cuối cùng rời khỏi quán. Đợi đến khi trong quán hết, cô mới tháo khẩu trang , gương thấy khuôn mặt bầm tím của , Trương Ngọc Trân cảm thấy trong gương đến mức chính cũng nhận .
Cô gắng gượng nở một nụ , khóe miệng nhếch lên thấy đau, Trương Ngọc Trân vội vàng ngậm miệng .
Trên mặt nước mắt, chỉ sự kiên định.
Trên đường về nhà, Trương Ngọc Trân tìm mãi mới thấy một cành tre. Cô cố ý chọn một cành dài, nhiều nhánh nhỏ, vung vẩy trong trung, tiếng “vù vù” dứt khoát, Trương Ngọc Trân hài lòng mỉm .
Mở cửa nhà, thím Phùng đợi sẵn: “Sao về muộn thế? Có mày việc ?”
Trương Ngọc Trân trong, hỏi: “Phùng Thiên ngủ ạ?”
Thím Phùng lườm Trương Ngọc Trân một cái: “Nó mệt cả ngày, ngủ sớm thì ? Hơn nữa việc vốn là của mày, mày sống còn để việc cho đàn ông ?”
Trương Ngọc Trân hiểu , trong lòng chút phấn khích, lắc đầu : “Sao thể chứ ạ? Đấng nam nhi như Phùng Thiên thể việc nhà ? Đương nhiên là con ! Mẹ yên tâm, hầu hạ và Phùng Thiên là trách nhiệm của con, cả đời con sinh là để trâu ngựa cho hai mà!”
Thím Phùng những lời của Trương Ngọc Trân thì trong lòng thoải mái, hừ hừ hai tiếng: “Mày nhận điều là , nhưng tao cho mày , chuyện mày giả m.a.n.g t.h.a.i dễ dàng cho qua ! Mày nhanh lên, xong việc thì về phòng với Phùng Thiên, thật sự m.a.n.g t.h.a.i một đứa thì tao mới yên lòng.”
Bà còn vội vàng bổ sung một câu: “ tao canh mày đến bệnh viện kiểm tra mới tính!”
Trương Ngọc Trân gật đầu: “Chắc chắn ạ, , con nghĩ thông suốt . Hai đ.á.n.h con cũng là vì cho con, con đúng là phạm sai lầm lớn, hai chịu tha thứ cho con là may mắn lắm . Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ sống với và Phùng Thiên, sinh cho Phùng Thiên một thằng cu bụ bẫm!”
“Cả đời , chúng đều sống .” Cuối cùng, trong mắt Trương Ngọc Trân lóe lên một tia lạnh lẽo.
Thím Phùng thì hài lòng: “Mày rửa bát , dọn dẹp vệ sinh, giặt quần áo, nhanh lên, về phòng còn chuyện chính nữa đấy!”
Rồi bà ngáp một cái: “Hôm nay tao canh mày nữa, mệt , mày cho , thì mày tay tao.”
Trương Ngọc Trân liên tục gật đầu: “Mẹ, con nhất định sẽ , nhưng con một chuyện nên …”
Nhìn dáng vẻ ngập ngừng của Trương Ngọc Trân, lòng hiếu kỳ của thím Phùng trỗi dậy: “Chuyện gì? Tăng lương ? Tao , một tháng sáu trăm tệ của chúng mày là quá ít, con Chu Dư đó đúng là cách bóc lột tiền của khác! Lần tao nhất định đến quán nó gây sự một trận!”
Khi chuyện khác, sắc mặt Trương Ngọc Trân gì đổi, nhưng khi thím Phùng nhắc đến Chu Dư, cô gần như lập tức biến sắc. cô nhanh ch.óng cúi đầu xuống, giả vờ e thẹn : “Gần đây Phùng Thiên thích chơi mấy trò mới lạ, những thứ đó con cũng từng thấy, nhưng Phùng Thiên thích. Mẹ, nếu lát nữa thấy tiếng động gì thì đừng ngạc nhiên nhé…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-vo-truoc-phao-hoi-cua-dai-lao-phan-dien-song-lai-roi/chuong-282-yen-tam-toi-se-tra-lai-gap-doi.html.]
Trương Ngọc Trân càng giọng càng nhỏ, tai cũng càng đỏ, cả trông hổ.
Thím Phùng xua tay, trong lòng chút khó chịu, nhưng cũng lẩm bẩm một câu: “Đàn ông chúng nó chẳng thích chơi mấy trò khác trong chuyện đó ? Mày ráng chịu một chút, đừng ồn ào quá, để khác thấy thì hổ lắm. Được , , tao phòng đây!”
Bà mà trong lòng cũng thấy kỳ quặc, vội vàng về phòng.
Trương Ngọc Trân bóng lưng của thím Phùng, mỉm .
Đừng vội, tiếp theo sẽ là bà.
Cô cầm cành tre, đóng cửa bếp, ở trong bếp nấu một bát dầu ớt đỏ sẫm, tiện tay mang theo giẻ lau và dây thừng, lặng lẽ phòng.
Phùng Thiên vẫn ngủ say như c.h.ế.t, tiếng ngáy vang trời. Gã lùn béo, mặt đầy mụn trứng cá, Trương Ngọc Trân thấy là nôn.
Ưu điểm duy nhất của gã lẽ là ngủ say, nên khi Trương Ngọc Trân trói chân tay gã , gần như tốn chút sức lực nào.
Người ngáy ngủ gần như đều há miệng khi ngủ, nhét chiếc giẻ lau hôi thối miệng Phùng Thiên cũng mấy khó khăn.
Trương Ngọc Trân đặt bát dầu ớt lên chiếc bàn đầy chai rượu, rút cành tre , nhẹ nhàng nhúng , cả cành tre đều dính đầy dầu ớt.
Cô từ từ đến bên giường, Phùng Thiên trần truồng béo như heo giường, nhát đầu tiên, cô quất thật mạnh lên bụng gã.
Phùng Thiên gần như tỉnh ngay lập tức. Sức của Trương Ngọc Trân lớn, cành tre cũng nhiều gai, nhát đầu tiên khiến gã da tróc thịt bong, dầu ớt cũng lập tức theo vết rách chảy .
Trong mắt gã nhanh ch.óng lộ vẻ giận dữ, cổ họng phát những tiếng “a a u u”, cơ thể càng giãy giụa dữ dội hơn. Trương Ngọc Trân biểu cảm của Phùng Thiên.
Gã đ.á.n.h cô, đ.á.n.h cô một trận tơi bời.
Lòng Trương Ngọc Trân càng thêm kiên định, cô nhúng cành tre dầu ớt, cầm lấy tiến về phía Phùng Thiên.
Ban đầu Phùng Thiên còn ảo tưởng giãy giụa thoát khỏi giường, nhưng Trương Ngọc Trân sức lớn, cô duỗi chân đá một cái, Phùng Thiên đá góc tường.
“Đừng sợ.” Trương Ngọc Trân mỉm , chút nương tay, quất từng nhát từng nhát.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Phùng Thiên gần như thể chiếc giẻ lau hôi thối che lấp. Thím Phùng ở phòng bên cạnh thấy tiếng rên rỉ bên , chỉ bịt tai , mặt già đỏ bừng, trở ngủ tiếp.
Bà cảm thấy như , tuy là đang tạo cháu cho bà , nhưng để khác thấy thì hổ bao? Ngày mai nhất định dạy dỗ Trương Ngọc Trân một trận!
Cuối cùng, Trương Ngọc Trân dùng hết nửa bát dầu ớt thì Phùng Thiên chịu nổi nữa. Toàn gã chi chít vết thương, từ trong vết thương tỏa mùi dầu ớt nồng nặc.
Phùng Thiên đau đến run rẩy, Trương Ngọc Trân sợ gã đau c.h.ế.t, bèn đặt cành tre xuống, tay tiến về phía Phùng Thiên.
Phùng Thiên thấy Trương Ngọc Trân đặt cành tre xuống thì trong lòng nhẹ nhõm, khuôn mặt đẫm nước mắt cũng lộ vẻ cầu xin, nước mắt gã chảy xuống.
Cả đời gã từng đ.á.n.h như , lúc trong lòng Phùng Thiên vẫn còn nghĩ, đợi gã khỏe , gã nhất định sẽ đ.á.n.h Trương Ngọc Trân đến c.h.ế.t!
Ai ngờ Trương Ngọc Trân xoa xoa lòng bàn tay, nhẹ giọng hỏi Phùng Thiên: “Hôm đó mày tát tao bao nhiêu cái? Ba mươi? Năm mươi?”
Phùng Thiên câu , nỗi sợ hãi trong mắt từ từ tăng lên…
Trương Ngọc Trân thích thú với biểu cảm của Phùng Thiên: “Chúng là vợ chồng, mày yên tâm, tao nhất định sẽ trả mày gấp đôi.”