[Thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 262: Duyệt Duyệt, Là Hỉ Duyệt Trong Vui Vẻ
Cập nhật lúc: 2026-02-08 17:49:51
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Phóng vốn , ánh mắt của Cố Dã khiến thấy da đầu tê dại, hơn nữa chị gái mới sinh con, rể vì mà gây chuyện.
Cố Dã thêm một câu: “Cậu , cũng sẽ tìm đến tận cửa, món nợ nhất định đòi .”
Chu Phóng gương mặt Cố Dã, giấu cũng giấu , hơn nữa chuyện chỉ vì , mà chị gái và bà nội cũng suýt nhà đó hại.
Cục tức , ngay cả Chu Phóng cũng nuốt trôi.
Cậu l.i.ế.m môi: “Vậy rể, cho em cùng ?”
Cố Dã Chu Phóng nay cũng tính cách như sói con, gật đầu, “Chỉ cần đảm bảo bắt.”
Chu Phóng lạnh một tiếng, “Đương nhiên.”
Trước đây đ.á.n.h , để bắt thì chạy cho nhanh chứ ? Cậu dù chống nạng cũng thể chạy như bay!
khi , bảo Cố Dã băng bó vết thương ở chân .
Sau khi kể bộ sự việc, Cố Dã xoa gáy Chu Phóng, suy nghĩ một lúc mới lên tiếng: “Chúng hòa giải, đòi ba mươi nghìn, nhưng để họ chủ động đưa con .”
Chu Phóng : “Cái em mà rể.”
Nếu sẽ thành tống tiền.
“Họ lưu án tích, thì cứ chiều theo ý họ.” Cố Dã dậy, xem Chu Dư.
Chu Phóng vội kéo Cố Dã , kể qua tình hình của bà nội, tiện thể Lưu Cảnh Thiên chắc vẫn còn ở đó, Cố Dã xong chậm rãi gật đầu, mặt lộ vài phần nhẹ nhõm.
Chu Phóng vốn định hỏi kế hoạch của Cố Dã, nhưng cảm thấy chắc cũng giống như nghĩ, nên nhiều lời nữa, quầng thâm mắt Cố Dã, quan tâm : “Anh rể, thật sự nghỉ ngơi một chút ? Chị em tỉnh thấy bộ dạng của chắc sẽ chê c.h.ế.t mất.”
Hai sự ăn ý, Cố Dã cần nhiều Chu Phóng cũng đang nghĩ gì.
Lúc , cũng cảm thấy đòi tiền là lựa chọn tồi, nhưng những trận đòn chịu, cũng đ.á.n.h trả .
Cố Dã sờ cằm, quần áo và chân , cảm thấy Chu Dư sẽ chê bai, đây lúc sửa xe còn bẩn hơn, Chu Dư tuy hôi, nhưng phần nhiều là xót vất vả.
Anh cảm thấy nên một bộ đồ khác, nếu cô tỉnh thấy sẽ lo lắng, nhưng dám , vỗ vỗ tay Chu Phóng, bảo qua xem con giúp .
Chu Phóng lúc mới nhớ đứa bé chào đời, trong lòng khỏi chút áy náy, đặc biệt hỏi một câu: “Là con trai con gái ạ?”
Cố Dã ngẩn , vò đầu, cuối cùng xòe hai tay, “Anh cũng quên mất .”
Chu Phóng lườm Cố Dã một cái, nhưng trong lòng vì sự ngốc nghếch của mà cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Vừa ánh mắt của Cố Dã khiến hoảng sợ, cứ như bỗng chốc hắc hóa như trong phim truyền hình .
Ngốc một chút vẫn hơn.
Trần Viên Viên nổi nữa, tới định dẫn Chu Phóng về phòng bệnh, hừ lạnh một tiếng: “Là con gái!”
Khóe môi Cố Dã lập tức nở nụ , “Con gái , giống nó.”
Trần Viên Viên dáng vẻ chân thành của Cố Dã, cũng theo, “Vui chứ? Có áo bông nhỏ , cũng qua xem , ở đây trông là .”
Cố Dã lắc đầu, “ ở đây.”
Vợ tỉnh, cũng dám xem con.
Trần Viên Viên khuyên nữa, cũng khuyên nổi, trong chuyện của Chu Dư, Cố Dã cứ như con trâu , kéo cũng .
khi cô vẫn hỏi một câu: “Hai đặt tên ?”
Đừng Cố Dã, ngay cả Chu Phóng cũng ngẩn , hai một lúc.
Cố Dã nhớ đây Chu Dư thực định đặt tên cho con, hai cứ lữa, thành đến tận bây giờ.
cũng , cũng dám một lén lút đặt tên cho con!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-vo-truoc-phao-hoi-cua-dai-lao-phan-dien-song-lai-roi/chuong-262-duyet-duyet-la-hi-duyet-trong-vui-ve.html.]
Trần Viên Viên nên lời, đành hỏi tiếp: “Vậy đặt tên ở nhà , chúng cũng tiện gọi, nhưng y tá lúc đó đăng ký tên khai sinh cho bé, nhất nên suy nghĩ kỹ.”
Cố Dã nghĩ đến chuyện , thực đừng là tên, ngay cả đứa bé cũng suýt quên sạch, trong lòng chỉ vợ mà thôi.
“Hay gọi là Tiểu Yến Tử?” Cố Dã vỗ tay một cái, cảm thấy nghĩ một cái tên tuyệt diệu.
Chu Phóng á khẩu Cố Dã: “Anh rể, nghiêm túc đấy ?”
Trần Viên Viên thì trợn mắt lòi cả tròng ngoài.
Cố Dã kỳ quái, “Tên ?”
Trần Viên Viên lườm Cố Dã một cái: “Anh mà thật sự đặt tên cho con bé thì cứ chờ Tiểu Dư tỉnh đ.á.n.h !”
Cố Dã như thể trong phút chốc thật sự thấy vẻ mặt tức giận của vợ khi cái tên , trong lòng ngược thấy ngọt ngào, nhanh ch.óng một cái tên khác: “Hồng Hà, thế nào? Ráng chiều đỏ tía bao?”
Chu Phóng há miệng: “…”
Trần Viên Viên dùng sức bấm nhân trung của : “…”
Thấy ai phản đối, Cố Dã vẻ mặt phấn khởi, “Vậy lấy tên nhé?”
Trần Viên Viên: “Cố Dã điên ?”
Chu Phóng: “Anh rể thật đấy ?”
Cái tên , đặt ở những năm năm mươi, sáu mươi còn dùng, sang năm là năm hai nghìn , Chu Phóng cảm thấy Cố Dã còn thể gọi cái tên như , chỉ thể …
Sinh gặp thời thôi.
Đến lượt Cố Dã bối rối, “Sao cái , cái cũng xong, rốt cuộc đặt cho con bé tên gì chứ!”
Nói đến cuối cùng, đàn ông cao một mét tám mấy còn bắt đầu tủi .
Chu Phóng lặng lẽ thở dài: “Để em.”
Chu Phóng ban đầu hai chú ý như còn chút quen, vành tai đỏ ửng, nghĩ vài giây nhỏ giọng : “Chị em đây từng , cần con bé thông minh tài giỏi, chị chỉ mong con vui vẻ…”
“Vậy gọi là Quả Vui Vẻ?”
Cố Dã dường như một sự cố chấp khác thường trong việc đặt tên cho con gái.
Chu Phóng lười biếng liếc Cố Dã, trịnh trọng : “Cứ gọi là Duyệt Duyệt , là hỉ duyệt trong vui vẻ, sống một đời vui vẻ xinh , thế là đủ .”
Nói xong cái tên , chính cũng nhịn , là cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc từ tận đáy lòng.
Vừa còn cảm giác gì, bây giờ nóng lòng xem cháu gái nhỏ của . Chu Phóng thầm thề trong lòng, nhất định cho con bé thật nhiều tình yêu thương, dành cho nó những gì nhất của .
Chị gái ngày đó, cũng đối xử với như .
Trần Viên Viên cảm thấy cái tên , cô : “Duyệt Duyệt , Duyệt Duyệt dễ ý nghĩa , hơn hẳn mấy cái tên Yến Tử, Hồng Hà, Quả Vui Vẻ.”
Nói xong còn lườm Cố Dã một cái.
Cố Dã sờ mũi, , “Vậy gọi là Duyệt Duyệt, chị chắc chắn sẽ thích.”
“Sao ?” Trần Viên Viên thấy buồn .
Cố Dã nếu thật sự Chu Dư thích gì, còn thể đặt những cái tên quê mùa như ?
Cố Dã lí nhí : “Chu Phóng gì mà chị nó thích? Trừ g.i.ế.c phóng hỏa , cái gì cũng khen.”
Trần Viên Viên và Chu Phóng xong đều bật , Cố Dã cũng theo đó mà tâm trạng lên nhiều, khí nặng nề ban đầu cũng trở nên nhẹ nhõm.
Nhìn bóng lưng hai Trần Viên Viên và Chu Phóng rời , trong lòng Cố Dã bỗng nhiên cũng , xem con gái nhỏ của .
Duyệt Duyệt, chắc chắn sẽ xinh và đáng yêu như con bé nhỉ?